THI CA THI NHÂN
Hồ Trọng Thuyên &
M.Loan Hoa Sử giới thiệu
phụ lục 1
biến
khúc thời gian
sẽ có một lúc nào đó
chúng ta sẽ phải tìm về con đường đã từng qua
ở đó có dấu chân thời gian
chúng ta sẽ phải tìm về con đường đã từng qua
ở đó có dấu chân thời gian
cơn gió màu xanh lá
thổi qua nửa chừng xuân
bỗng hốt hoảng ngoái nhìn
bầu trời phía sau lưng
đã rực lên một màu hoang dã
bằng cách nào đó
có thể em sẽ nhặt được
tiếng ca đã từng rơi trên thảm cỏ hồng
bình minh thì rất vội
dòng sông đã bỏ đi rất xa
chỉ còn lại cây cầu
chơ vơ cùng tháng năm rời rã
dù thế nào
thổi qua nửa chừng xuân
bỗng hốt hoảng ngoái nhìn
bầu trời phía sau lưng
đã rực lên một màu hoang dã
bằng cách nào đó
có thể em sẽ nhặt được
tiếng ca đã từng rơi trên thảm cỏ hồng
bình minh thì rất vội
dòng sông đã bỏ đi rất xa
chỉ còn lại cây cầu
chơ vơ cùng tháng năm rời rã
dù thế nào
em cũng sẽ nhận ra
trong dòng âm thanh bất tận kia
có tiếng thầm thì của bông hoa đã úa tàn
nói với em những điều em chưa từng nghĩ đến
dội vào tâm thức
trong dòng âm thanh bất tận kia
có tiếng thầm thì của bông hoa đã úa tàn
nói với em những điều em chưa từng nghĩ đến
dội vào tâm thức
những sớm mai phù vân
thời gian sẽ song hành với chúng ta
để nâng niu những mảnh vỡ ký ức
ánh trăng xanh vô tình
rơi xuống vạt áo em
gợi mở một mùa thu huyền hoặc
những giấc mơ rối bời
lấp lửng sầu đông
NP phan
vọng âm
1.
đâu đó
trong
giấc mơ đỏng đảnh
có
tiếng thủy tinh vỡ giòn giã
âm
thanh sắc nhọn cắm vào nỗi buồn
nỗi
buồn đã âm thầm dịch chuyển
theo
một trật tự khác
2.
những
bức tranh tường
chếnh
choáng một màu vang đỏ
trên
cành cây hoang tưởng
giăng
mắc tiếng ca não nề
trong
ám ảnh phù du
3.
ráng
chiều rực rỡ
rướn
cong
bờ dốc
đứng
chặn
đường về
một mùa
hoa oải hương
4.
đêm vô
tình
trôi
trên một dòng sông đen
bình
minh bất ngờ
đón
dòng dung nham tuôn trào từ nỗi nhớ
của đóa
hoa tình phai
5.
ngày ta
về với biển
những
con sóng lừng lững
xô
nghiêng đại dương
sự
cuồng nộ vỡ ra thành tiếng khóc
bờ cát
quặn đau
con
còng gió không còn nơi ẩn náu
NP
phan

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét