7- Chùm thơ Huy Uyên
Đêm 2 người ở "đồi 10"
Đêm hoảng-hốt vây quanh đồi 10
những khuôn mặt tối đen ôm súng
bên ngoài ngã-ba-chết-trôi
lính chờ giặc dưới hầm im lặng.
Tiếng ai gọi giữa trời Hiếu-Đức(*)
gió đầu khe xô xoáy rừng lau
từng pháo chùm run bần-bật
Buổi sáng thức dậy đầy mây
đêm qua xác thù, kẽm gai nhuộm máu
căn-cứ sớm mai nhuộm trắng lá, tơ trời
ngày đợi giặc mà lòng thêm dông bão.
2-
Đứng dưới chân nghĩa-trang rêu cũ
lâu rồi tắt tiếng đạn bom
bạn bè, người anh em từ thuở
bắn nhau chi để chết trong lòng.
Lạnh tái môi người
gió trên đồi xô từng sợi tóc
súng nổ dưới đồi
đêm hỏa-châu soi xác giặc.
Em đứng bơ vơ bên sông
Túy-Loan"*"hơi thở chiều nhạt bóng
cầm tay chờ mong
mộ đã cũ
người đi quên ngày tháng.
Những chuyến xe qua "đồi 10" lặng lẽ
mắt ai đăm nhìn thoáng buồn
những hàng cây xanh màu cỏ úa
bỏ lại bên đường những đau thương.
(Đi về một mình xa xăm
bạc lòng tình người ở lại
người đàn bà ngày cũ
đau đáu chiếc khăn tang
soi mặt kẽm gai mùa thu đã rủ).
Lên đồi em đứng lại
đưa tay hái lá tình-nhân
bao năm người mê ngủ
khuôn mặt quá dịu dàng.
3-
Đã lâu về "đồi 10"
đêm thả quanh thuốc độc
chiến-tranh và nỗi buồn hoang trôi
tim người vở toang trái phá.
Nhớ diết-da thời mới lớn
ngày ai đưa tiễn một-người-đi
hằn sâu thép lạnh ngoài mặt trận
que diêm ngủ thiếp đêm ngày.
Những chiếc lá trên đồi
người đàn bà xưa quay trở lại
ơi người tình ngày ấy ơi!
đã chết vội vàng đóa hoa chín tái.
Giấc mơ đu dây quan-hà-rưng-lạnh
đêm ở lại "đồi 10"
dấu hoài trong tim ảo-ảnh
(bóng tình-nhân)
con thuyền và dòng sông chết trôi.
Xa người
sáng mai đọc kinh cầu Chúa
bỏ lại và về thôi
chỉ còn trơ vơ những nấm mộ.
Huy Uyên
(*) Huyện lỵ & thị-trấn tỉnh Quảng-Nam
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét