Thứ Hai, 18 tháng 12, 2017

Thủy Điền


 
 
Dòng Thời Gian
 
Ngày xưa em bảo với tôi
Thời gian em sẽ trả lời cho anh
Thế mà, đã hết ngày xanh
Người xưa vẫn giữ để dành trong tim
Mang đi xa khắp mọi miền
Để tôi mãi đợi tuổi niên qua dần
Hứa chi rồi lại phân vân
Người đau, kẻ khổ, chất chồng nhớ nhung
Thời gian luân chuyển không ngừng
Đêm về thao thức chập chừng tim côi
Lắng nghe tiếng vọng của người
Rằng em sẽ suốt một đời yêu anh
 
Thủy Điền
15-12-2017
 
 
 
 
Chuyện Tình Buồn
 
Tình mình như chiếc đèn treo
Lập lòe trước gió, cheo leo giữa trời
Có than.... cũng thế mà thôi
Khi người đã quyết phụ tôi đi rồi
Có thở...... cũng chỉ mồ côi
Những làn hơi ấm chia đôi hai miền
Miền đi hạnh phúc ấm êm
Miền về ngang trái, đảo điên tình sầu
Tình ơi ! Sao lắm thương đau
Tình gieo bao nỗi lao đao, đoạn trường
Tình mình như tiếng chuông buồn
Nửa đêm thức giấc lệ tuôn đôi dòng
Tình ơi ! Sao quá long đong
Trăm năm một kiếp, má hồng nhạt phai.
 
 
Thủy Điền
13-12-2017
 
 
 
 
Xuyên Bóng Đêm
 
Tôi đã nhìn em qua bóng đêm
Từng cơn gió thoảng lướt thân mềm
Dáng ...thơ phây phất, trời sương lạnh
Mắt dõi theo màn...dạ chẳng yên
 
Muốn cố tránh xa dần ngọn nến
Muốn hòa cùng nhịp bước yêu thương
Muốn theo sau bước về xa hướng
Một đỗi, làm thân "Kẻ cận kề "
 
Tôi cũng nhiều đêm trong giấc mê
Nằm mơ, thấy mộng lối đi về
Có em bên cạnh cùng song bước
The thẻ lời trao "Chữ hẹn thề "
 
Thủy Điền
12-12-2017

 
 
 
Đời Còn Một Chút Hương Xưa
 
Đời còn một chút may may
Để ta nhớ lại những ngày tuổi xuân
Cái ngày mười bảy trăng vàng
Chiếc xe “kót két “ tôi- nàng cùng nhau
Cái ngày sáng sớm nắng chào
Em chờ tôi trước cổng rào đi chung
Cái ngày sau buổi tan trường
Đêm về dưới phố ngõ, đường thân quen
 
Đời còn một chút hương men
Để ta say lại người em thuở nào
Giận, vui, hờn, mến bên nhau
Nét gương diễm lệ rơi vào tim non
Thương người chẳng dám mở mồm
Yêu người cứ mãi mõi mòn, lao đao
Để rồi nhận lấy thương đau
Để rồi thương nhớ biết bao cho vừa
 
Đời còn một chút hương xưa
Người tôi năm ấy vẫn chưa quên mình.
 
Thủy Điền
 
11-12-2017


 
 
Biết Đến Bao Giờ ?
 
Cuối năm, cuối tháng, cuối ngày
Giáng sinh- Tết đến đang ngoài hiên „Gia „
Thì thầm câu chuyện năm qua
Chúa đi- Xuân đến gọi là đổi trao
Năm nào cũng giống năm nào
Y trân chẳng khác thay nhau kiếp người
Gió mưa, bão lụt tơi bời
Chiến tranh giết chóc, gây đời tang thương
Xa quê, bỏ xứ lên đường
Kỷ niên hai mốt vẫn còn lưu vong
Hết ngày, hết tháng , hết năm
Tay nâng điếu thuốc, tay nâng bát trà
Hít hơi, nhấm vị thở….. ra
Bao giờ mới thấy cảnh nhà yên vui
Bao giờ mới thấy con người
Khổ đau, thù hận, ngậm ngùi xa „Gương „
 
Thủy Điền
 
17-12-2017
 
 
 
Những Đóa Sen Hoa      
 
 
         Khi mặt trời vừa bắt đầu đi ngủ và cũng là lúc hắn cầm đủa ăn buổi cơm chiều. Thường sau giờ làm việc, trở về nhà, bụng đói hắn ăn rất ngon miệng. Nhưng hôm nay hắn tự thấy những món ăn được bày biện trên bàn dường như nhạt nhẽo. Để rồi buổi cơm mới vừa được dọn lên và phải đành mang xuống bếp.
 
      Hôm nay trên đường về  vô tình hắn gặp lại Lệ Khanh, người con gái mà cách đây hơn mười năm hắn từng yêu và yêu tha thiết. Vì định mệnh trớ trêu nên hắn phải đành xa nàng trong nuối tiếc và tràn đầy nước mắt, cũng bởi hắn quá đam mê những nàng con gái khác. Có lẽ những nàng ấy sắc sảo và tuyệt vời hơn Lệ Khanh nhiều.
 
      Vì ham sắc và bắt cá nhiều tay, tuy, L Khanh yêu hắn thật sự, nhưng nàng không thể chấp nhận những hạng người đàn ông như thế nàng chỉ còn cách là quyết định chia tay.
 
      Hắn hiện tại chấp nhận những điều ấy, nhưng vẫn luôn nuối tiếc và mặc khác cứ tiếp tục đeo đuổi những những tình yêu mới, hắn ngỡ hắn sẽ chiếm đoạt được những trái tim ấy trong khoảnh khắc. Nhưng đâu có dễ, họ chỉ đong đưa để cho con cá thèm mồi luôn hy vọng và khi gần tới miệng thì họ nhấc câu lên và vác giỏ ra về. Con cá vẫn là con cá cứ bơi lội quanh hồ mà chẳng thấy mồi đâu.
 
      Hơn mười năm trôi qua, Lệ Khanh sau khi chia tay hắn, nàng phải đau khổ một thời gian dài, tưởng như cuộc đời sẽ dậm chân tại chỗ với những lời thề sắt, đá là suốt cuộc đời nàng vẫn yêu hắn và chẳng thèm yêu ai nữa. Hoa có lúc nở rồi lại tàn. Hết tàn rồi lại nở, nàng cũng là người như bao người khác, tình yêu nầy đi qua, sẽ có tình yêu khác đến. Kết cuộc nàng cũng có một gia đình êm ấm tận trời xa.
 
      Hắn thì ngược lại, sau những cơn giông bão đi qua, đời hắn dường như không còn ý nghĩa nữa. Bởi, những cuộc chạy đua đều bị ngã qụy lững chừng đường, có lúc cố gượng dậy, có lúc đắm chìm trong biển cả. Ai qua cơn bĩ cực cũng đến hồi thới lai. Nhưng riêng hắn hơn mười năm nay vẫn là con số không may cứ đeo đuỗi…đeo đuỗi một khoảng đời dài để rồi chỉ đón nhận thương đau.
 
      Buổi tao ngộ không hẹn trước, bỗng dưng làm cho hắn bị choáng váng khi chạm mặt với người tình cũ. Hắn cố gượng, bình tĩnh, như muốn kéo níu thời gian thêm tí nữa để được nói với nàng một điều gì. Nhưng nàng vẫn thản nhiên lạnh lùng như đêm vắng. Thế thì hắn đành phải chùn bước và từ giả ra về.
 
      Một người đứng nhìn theo tiếc nuối, Một người ngậm ngùi vì những đóa Sen hoa.
 
Thủy Điền
10-12-2017


 
Xin Một Lần Cuối
 
Giờ thân còn nửa trên đời
Đèn treo trước gió, về trời không xa
Sống mà cứ ngỡ sẽ......... ma
Người sao không đến bên ta phút......... cùng
Thế mà còn nở miệng phun
Luân hồi, trả quả lung tung làm gì
Trách người trách lúc đương thì
Ai nào lại nở? Đang khi phế tàn
Biết xưa là chuyện lỡ làng
Để thương, để hận muôn vàn về sau
Những ngày, đoạn cuối đời nhau
Xin nàng hãy xóa thương đau chất chồng
Cho tôi thanh thản đợi trông
Trở về đất mẹ ấm lòng thiên thu
 
Thủy Điền
 
16-12-2017

 
 
Anh Đi
 
Anh đi mang nỗi cô đơn
Còn tôi ở lại trọn ôm nỗi buồn
Đời còn những buổi hoàng hôn
Chuỗi ngày thơ mộng theo dòng nước trôi
 
Anh đi, đi biệt xa vời
Như con thuyền nhỏ về nơi vô cùng
Thiên thu chốn cũ mưa phùn
Nhìn theo biển vắng một vùng âm u
 
Anh đi đôi mắt tôi mù
Lệ in đôi má, gió ru không tàn
Anh đi sao quá vội vàng
Lời yêu chưa dứt, môi nàng đang trao.
 
Lệ Hoa Trần
 
17-12-2017

 
 
Đêm Mưa Ta Bên nhau
 
Đêm thưa vắng, hàng me chen lá ngủ
Giọt mưa mùa lách tách dội theo chân
Tháng mười về, thu lạnh nấp ô anh
Tiết rét...rét, nhưng lòng dâng lửa ấm
 
Tay choàng tay lần qua bao ngõ vắng
Con đường về hun hút tận...... còn xa
Tiếng thì thầm, cầm cập, giọng âm ba
Lời thỏ thẻ bên tai như đứt khúc
 
Gió vẫn thổi, lạnh xuyên, nhưng hạnh phúc
 Mong đường dài sẽ mãi trải.... dài thêm
Để được nghe những giây phút êm đềm
Đêm phố lạnh bên nhau ta cùng bước.
 
Lệ Hoa Trần
12-12-2017
 
 
 
 
 
Thuở Xưa
 
Thuở xưa, (khi) chiều xuống bên….vườn
Nhìn em, tôi ngắm….. nhún nhường…..đưa duyên…..
Thuở xưa,( em) cười lúm đồng tiền
Hồng hai đôi má, dịu hiền….dễ thương
Thuở xưa, (ta) cùng lớp, cùng trường
Tuổi xuân mười tám, chung đường….. bên nhau…..
Thuở xưa,(em) thường hát, anh rao (rào)
Lời nghe thánh thót…. ngọt ngào bên tai
Thuở xưa,(bên) chiếc ghế, trăng gầy
Tựa vai em bảo: Anh nầy ! Em yêu
Thuở xưa, (ôi) ! Nàng quá mỹ miều
Làm tôi ngơ ngác… giữa chiều mênh mông
Thuở xưa, (em) là gái chưa chồng
Còn tôi chưa vợ (vớ)…….. Ta đem lòng yêu nhau.
 
(.) Dặm thêm
(.)Lên cao và xuống thấp
 
Lệ Hoa Trần
 
13-12-2017

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét