Thứ Bảy, 23 tháng 12, 2017

TRẦN HOÀNG VỴ
THI CA THI NHÂN
Nguyên Lạc & M.Loan Hoa Sử
giới thiệu



TIẾNG ĐÀN ĐÁ MÙA XUÂN

Đá vẫn đá ẩn mình trầm tích 
 Người ngàn năm chọn đá làm đàn 
   Chợt bắt gặp mùa xuân rêu bích 
   Chạm vào đâu rung ngân tiếng vang? 

   Oai linh dũng mãnh người dời núi 
   Mở đất ngày xuân đọng giọt đàn 
   Có tiếng quân reo, gươm giáo chạm 
   Người xa người trầm uất lời than. 

   Và tiếng mưa rào cây tách vỏ 
   Gió chiều lộng vó ngựa đồng bưng 
   Âm âm tiếng sấm hồng hoang cỏ 
   Con nhạn buồn cất giọng rưng rưng. 

   Đá thấm vào hồn đau vạn năm 
   Tiếng cười, tiếng nói thuở xa xăm 
   Câu ai, câu oán, câu tình tự 
   Giọt nắng, giọt trăng buổi nguyệt rằm 

   Mùa xuân người xếp đá thẩm âm 
   Nâng chén rượu rót vào dâu bể 
   Giọt đàn đá, chuyện xưa mẹ kể 
   Như suối xa trong trẻo mạch ngầm. 

   Lời mẹ ru đồng xuân lúa hát 
   Điệu lý, hò, quan họ, ca dao 
   Tiếng đàn đá giọt mồ hôi mặn 
   Thảo nguyên xanh sắc cỏ mưa rào…




HOÀNG HÔN NÚI
Núi biếc. Chạm chiều mưa tím
Mây mềm, vạt áo xưa phơi
Chùa cũ. Sư thầy xuống núi
Giật mình. Kẻ lá nắng rơi!
Hoàng lan gặp chưa hé nụ
Mây ghé hiên ngày lam phai
Đá vẫn trầm tư phía suối
Nước chảy động nào thiên thai?
Lá dắt hoàng hôn lưng núi
Ngủ vùi hương nấm xanh rêu
Dâng hương lòng không bén lửa
Phật cười tâm tịnh vô ưu!
Tôi dẫn thời gian xuống núi
Trật trầy theo chiếc lá lăn
Chạm đất dường như trời tối
Núi ở sau mờ sương giăng…


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét