1- Một lần với Đà-Lạt
CHÙM THƠ HUY UYêN
Một mình tôi ly cà-phê Thủy-Tạ
Em quạnh-hiu chân bước đồi Cù
Giọt đắng sầu rụng rơi huyền-ảo
Em về chi chưa lấp kín trời thu .
Nước mắt ai chạy dài mặt hồ
Mối tình xưa trôi cuối phố
Ơi H'biang tím mấy tương-tư
Chàng K'Lang chôn trong tim nổi nhớ .
Mù sương Preen chim cánh mỏi
Rặng thông chiều đứng lặng trong mưa
Thấp thoáng nhà đồi
em còn đây giọng nói
Quá đổi dịu-dàng hơi thở xa xưa .
Bên hồ những cánh đào rơi
Con đường ngút ngàn chém gió
Tình trần rồi sâu kín một đời
Phải không em còn thiếp ngũ .
Mây trôi đi xa lắm
Còn chăng đồi suối đợi em qua
Thầm thì nhắc người
má đào môi thắm
Phủ dụ em sương khói quay về .
Tôi thương em má nụ đồng tiền
Hồng cẩm-tú-cầu em chiều ở lại
Vướng chân người lối cũ yêu em
Cả một đời đỏ bông hoa rừng dại .
Sao tôi mãi hoài chờ đợi
Đà-Lạt khuất xa sương xuống bên người .
Huy Uyên
2- Sài-Gòn hơi thở đêm
Theo em những năm tháng cuối cùng
Ngang Continental bạc lòng phố cũ
Pagode đậm màu cà-phê đen
Tóc bao năm nhuộm từng sợi bạc !
Hoa sứ đầu hồi ngã màu già úa
Vườn người cây cỏ ngậm ngùi
Nhóm tường-vi hồng sầu chưa nở
Gió đông chiều niệm-khúc tan phai .
(Cô-đơn đậu quanh bóng tối
Soi mặt thấy buồn trời Sài-Gòn
Đời ngang qua bổng đen hơn sói
Chén rượu trên bàn cay đắng tình em ) .
Givral sắc đêm đợi chờ
Phố buồn bóng dáng ai qua vội
Trên cao sao trời đổi ngôi
Tiếng còi quàng đêm lạnh giá .
Đi về cuối đường đầy gió
Sài-gòn trôi với chủ-nhật buồn
Ký ức người từng đêm trăn-trở
Giữa ngã tư mù bóng đêm sương .
Người ăn xin quờ quạng đèn khuya
Khung trời ngàn sao tắt lịm
Xa khuất Sài-Gòn hơi thở xưa
Hình như mùa xuân về quá sớm .
Huy Uyên
3- Em lặng lẻ mang theo nụ cười
Bên ngoài mùa đi bao lần
Tôi bên em thinh lặng
Nổi buồn chạy quanh
Quanh quất đâu đây niềm xa vắng .
Khuất rồi nổi chìm đêm tối
Môi em còn giữ nụ cười
Bên hiên chút đời mệt mỏi
Mùa đông đi không tôi !
Ngỡ như chiếc lá vàng
Phiêu hốt bay đâu đó
Trái tim không đập nhịp đêm
Vĩnh biệt quảng đời xưa cũ .
Đã đến đi và nhớ
Lặng khuất mang nụ cười
Cây chiều rụng rơi chiếc lá
Bài hát buồn hoang trôi .
Những cánh cửa bên đường
Vội vàng đóng kín
Khô khốc mù sương
Nổi đau tái chín .
Đông đi màu nắng nhạt
Bầy thú hoang ngũ quên
Tôi cầm tay trên tay hẩng hụt
Chỉ còn em
mùa đông lặng tìm .
Em còn chạy quanh bên tôi
Giữ trong lòng bão tố
Con tim chết trôi
Vẻ lên khung trời nổi nhớ ./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét