HOÀNG LÂM
PHÁC THẢO MỘT SỐ CHÂN DUNG THƠ MIỀN NAM TRƯỚC 1975
*
TÔ THÙY YÊN
Tiểu sử:
Tên thật: ĐINH THÀNH TIÊN
Năm sinh: 1938 Nơi sinh: Gò Vấp. Học tại Gia Định và Sài Gòn. Sáng tác từ cuối thập niên 1950. Phục vụ trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa từ 1963 đến 1975 với cấp bậc sau cùng là Thiếu tá Trưởng Phòng Văn Nghệ/Cục Tâm Lý Chiến. Bị cầm tù dưới chế độ cộng sản tổng cộng ba lần là 13 năm. Hiện định cư tại thành phố Houston, bang Texas, Hoa Kỳ.
Tác phẩm:
Trước năm 1975, ông chưa xuất bản một tập thơ nào, nhưng đã nổi tiếng là một trong những nhà thơ lớn của Miền Nam. Khi sang Mỹ ông mới xuất bản 2 tập thơ:
1/ THƠ TUYỂN TÔ THÙY YÊN
2/ THẮP TẠ (2004)
TÔ THÙY YÊN làm thơ rất sớm, từ những năm 1956 ông đã có mặt trên các tạp chí văn nghệ như SÁNG TẠO rồi VĂN NGHỆ, THẾ KỶ HAI MƯƠI, VĂN, KHỞI HÀNH, THỜI TẬP…Lúc đầu cùng với THANH TÂM TUYỀN làm mới thi ca bằng thơ tự do có ảnh hưởng rất lớn. Chủ đề bao quát trong thơ ông là thân phận con người trước những biến động của lịch sử.
…
Ta nghe thấy cả những âm thanh Lịch Sử thịnh nộ
Rây lọc mơ hồ qua màn lưới an bình
Ôi giấc mê vọng nào toan mở mang Hữu Hạn, thèm chinh phục Tương Lai
Những cánh cửa lớn sập tung
Một thời đại khủng khiếp?
Thế giới làm xàm điếc lác nặng
Khi ta chỉ ước ao ngắm nhìn toàn cảnh những con đường
Trước khi đi trọn chúng
Giá ta được lên cao, lên cao
Để ngắm nhìn một lần thấu suốt Định Mệnh ta
Trước ngày biệt nó
Rây lọc mơ hồ qua màn lưới an bình
Ôi giấc mê vọng nào toan mở mang Hữu Hạn, thèm chinh phục Tương Lai
Những cánh cửa lớn sập tung
Một thời đại khủng khiếp?
Thế giới làm xàm điếc lác nặng
Khi ta chỉ ước ao ngắm nhìn toàn cảnh những con đường
Trước khi đi trọn chúng
Giá ta được lên cao, lên cao
Để ngắm nhìn một lần thấu suốt Định Mệnh ta
Trước ngày biệt nó
…
Những tra vấn có tính chất siêu hình về sự hiện hữu của con người được thể hiện bằng những thi ảnh và ngôn ngữ đầy sáng tạo làm nên bản sắc đặc trưng. Có thể dùng hai câu thơ của ông để trả lời cho nỗi băn khoăn thường trực trong quá trình sáng tác của chính mình :
Biểu dương-hãy biểu dương cùng tận
Vinh dự lầm than của kiếp người
Càng về sau, trong những năm 70, thơ ông càng đậm đà tư tưởng đông phương đặc biệt qua những bài thơ bảy chữ như loạt bài QUỶ XƯỚNG THI,MÒN GÓT CHÂN SƯƠNG NẮNG THÁNG NĂM, EM NHỎ LÀM CHI CHIM BIỂN BẮC…Nói chung, như câu nhận định ở trang bìa sau của tập TUYỂN TẬP THƠ TÔ THÙY YÊN do edition Imn xuất bản năm 1994 tại Bonn Germany đã ghi : Thơ Tô Thùy Yên là sự phối hợp tài tình những thi tố cố hữu cuốn hút tâm hồn người đọc vào cơn lốc của những thi tứ phi thường.
TRÍCH THƠ:NÓI MỘT MÌNHTôi đứng yên một đời như bắc đẩuTrên đau buồn như trên một chiến côngCó một tập giấy dầy tôi mua về định làm nhật kýNhưng mấy năm rồi không viết được dòng nàoCó một quãng đời tôi để trắngSống cho quaQuaCho qua luôn những tháng ngày còn của một đờiNhững tình nghĩa không trònNhững hận thù không trảNhững dự định không thànhNhững nét mặt nhòe tan trong ký ứcCũng cho quaTôi cam tâm làm thằng thất chíĐóng cửa nằm nhàCăn nhà không có ghế bàn như ngục thấtNhững bức tường như những tấm gương soiTôi đối diện ngày đêm cùng ý thứcSống chung với mình trong một tấm thânLàm đám rong vật vờ trong vùng nước ao tùLàm cụm mây bay vướng trên cánh rừng ảo tưởngLàm dị điểu đậu ủ trên đỉnh núi hãi hùngLàm tảng lửa văng lạc ngoài vô biên trừu tượngLàm ác mộng quăng trùm lên giấc ngủ khó khănTôi muốn đi khắp nơiVì chẳng định đi đâuTôi làm thơVì chẳng biết làm gìÔi giá gặp thờiĐược làm thơ bằng những từ ngữ êm đềmGần im lặng nhấtMà bây giờ cũng chưa phải lúcĐược làm thơCoi như đi quyền trên mai hoa thungNên tôi biến chế hoài những bí tựXếp thành những bài thơ tối tămĐưa ra ánh sáng trần gian những u ẩn linh hồnTôi sống cho qua ngày ngủ cho qua đêmTôi chết rồi đây hơn một nửaNhững ngọn nến đời mìnhTôi đã thổi tắt từ lâuHọa còn chăng chút hơi thừaÔ xoáy nước đen rờn bầy chim ăn thịtNgày đêm vờn lượn trên đầu tôi.V. M. L.Anh nhớ em anh nhớ em đến tận cùng nỗi nhớNhững đêm nào như đêm nayĐất trời thao thứcMấy đại dương gió ập về chảy ngập không gianQuấn siết ngôi nhà anh như con trăn lồng lộnEm chết rồi ư? Anh sống ư?Anh nhớ em đêm nay như những đêm nàoGió xối xảGió muôn trùng xối xảNhư cuốn phăng đi trời đất khỏi nơi đâyCây cối vặn mình vút lên như cái xoáyCây cối xoay tròn mờ ảo như con quayEm chết rồi em chết rồi anh tự nhủAnh tự nhủ hoài vẫn chưa tinLẽ nào lẽ nào như thế đượcChuyến xe lửa em đi trúng mìn bật tung như con sâuNhư con sâu nhỏ mọn trợt chân trên cuống lá trơn lùiVậy là em đã chếtEm đã chết em đã chếtNgoài miền TrungXứ sở những cây dừa phù thủy xõa tóc hú cuồng phongNhững bờ cát thau những trái núi chìCon đường sắt dài xương sống quê hươngEm đã chết lẽ nào em đã chếtEm có biết gì đâuVì sao em lại chếtChết trên xe lửa trúng mìn chết vô tình cho lịch sửVà phải anh còn sống đêm nay như những đêm nàoThấp thỏm đi dây trên lằn ranh sống chết chông chênhQuờ quạng gắp tay tìm chỗ bấuNhững đêm nào như đêm nayTrời mù sao trăng dấu mặtNgôi nhà rên rỉ ngất từng cơnAnh nhớ em anh nhớ em đến tận cùng nỗi nhớNhững đoàn tàu gió chạy qua đâyMuôn trùng ồ ạtNghiến rít hai đường câyNhững đêm nào như đêm nayAnh tự hỏiEm chết rồi ư? Anh sống ư?Tập san VĂN NGHỆTRƯỜNG SA HÀNHToujours il y eut cette clameur,
toujours il y eut cette fureur…
Saint John Perse
Trường Sa! Trường Sa! Đảo chuếnh choáng!
Thăm thẳm sầu vây trắng bốn bề.
Lính thú mươi người lạ sóng nước,
Đêm nằm còn tưởng đảo trôi đi.
Mùa Đông Bắc, gió miên man thổi
Khiến cả lòng ta cũng rách tưa.
Ta hỏi han, hề, Hiu Quạnh lớn
Mà Hiu Quạnh lớn vẫn làm ngơ.
Đảo hoang, vắng cả hồn ma quỷ.
Thảo mộc thời nguyên thủy lạ tên
Mỗi ngày mỗi đắp xanh rờn lạnh
Lên xác thân người mãi đứng yên.
Bốn trăm hải lý nhớ không tới.
Ta khóc cười như tự bạo hành,
Dập giận, vác khòm lưng nhẫn nhục,
Đường thân thế lỡ, cố đi nhanh.
Sóng thiên cổ khóc, biển tang chế.
Hữu hạn nào không tủi nhỏ nhoi?
Tiếc ta chẳng được bao nhiêu lệ
Nên tưởng trùng dương khóc trắng trời.
Mùa gió xoay chiều, gió khốc liệt,
Bãi Đông lở mất, bãi Tây bồi.
Đám cây bật gốc chờ tan xác,
Có hối ra đời chẳng chọn nơi?
Trong làn nước vịnh xanh lơ mộng,
Những cụm rong óng ả bập bềnh
Như những tầng buồn lay động mãi
Dưới hồn ta tịch mịch long lanh.
Mặt trời chiều rã rưng rưng biển.
Vầng khói chim đen thảng thốt quần,
Kinh động trời đất như cháy đảo.
Ta nghe chừng phỏng khắp châu thân.
Ta ngồi bên đống lửa man rợ,
Hong tóc râu, chờ chín miếng mồi,
Nghe cây dừa ngất gió trùng điệp
Suốt kiếp đau dài nỗi tả tơi.
Chú em hãy hát, hát thật lớn
Những điệu vui, bất kể điệu nào
Cho ấm bữa cơm chiều viễn xứ,
Cho mái đầu ta chớ cúi sâu.
Ai hét trong lòng ta mỗi lúc
Như người bị bức tử canh khuya,
Xé toang từng mảng đời tê điếng
Mà gửi cùng mây, đỏ thảm thê.Ta nói với từng tinh tú một,
Hằng đêm, tất cả chuyện trong lòng.
Bãi lân tinh thức, âm u sáng.
Ta thấy đầu ta cũng sáng trưng.
Đất liền, ta gọi, nghe ta không?
Đập hoảng Vô Biên, tín hiệu trùng.
Mở, mở giùm ta khoảng cách đặc.
Con chim động giấc gào cô đơn.
Ngày. Ngày trắng chói chang như giũa.
Ánh sáng vang lừng điệu múa điên.
Mái tóc sầu nung từng sợi đỏ
Kêu dòn như tiếng nứt hoa niên.
Ôi lũ cây gầy ven bãi sụp,
Rễ bung còn gượng cuộc tồn sinh,
Gắng tươi cho đến ngày trôi ngã
Hay đến ngày bờ tái tạo xanh.
San hô mọc tủa thêm cành nhánh.
Những nỗi niềm kia cũng mãn khai.
Thời gian kết đá mốc u tịch,
Ta lấy làm bia tưởng niệm Người.
3-1974Tập san VĂNCHIỀU TRÊN PHÁ TAM GIANGPhá Tam Giang ngày rày đã cạn.
Ca Dao1.
Chiếc trực thăng bay là mặt nước
Như cơn mộng nhanh.
Phá Tam Giang, phá Tam Giang,
Bờ bãi hỗn mang, dòng bát ngát,
Cát hôn mê, nước miệt mài trôi.
Ngó xuống cảm thương người lỡ bước,
Trời nước mông mênh, thân nhỏ nhoi.
Phá Tam Giang, phá Tam Giang.
Nhớ câu ca dao sầu vạn cổ.
Chiều dòn tan, nắng đọng nứt ran ran.
Trời thơm nước, thơm cây, thơm xác rạ,
Thơm cả thiết tha đời.
Rào rào trận gió nhám mặt mũi.
Rào rào trận buồn ngây chân tay.
Ta ngó thấy ghe thuyền quần tụ
Từng đoàn như trẻ nhỏ ghê ma.
Ta ngó thấy thùy dương gãy rủ
Từng cây như nỗi bất an già.
Ta ngó thấy rào chà cản nước
Từng hàng như nỗ lực lao đao.
Ta ngó thấy nhà cửa trốc nóc
Từng ngôi như mặt đất đang gào.
Vì sao ngươi tới đây?
Hỡi gã cộng quân sốt rét, đói,
Xích lời nguyền sinh Bắc, tử Nam.
Vì sao ta tới đây?
Lòng xót xa, thân xác mỏi mòn,
Dưới mắt người làm tên lính ngụy.
Ví dầu ngươi bắn rụng ta
Như tiếng hét
Xé hư không bặt im,
Chuyện cũng thành vô ích.
Ví dầu ngươi gục
Vì bom đạn bất dung,
Thi thể chẳng ai thâu,
Nào có chi đáng kể.
Nghĩ cho cùng, nghĩ cho cùng,
Ví dầu các việc ngươi làm, các việc ta làm
Có cùng gom góp lại,
Mặt đất này đổi khác được bao nhiêu?
Ngươi há chẳng thấy sao
Phá Tam Giang, phá Tam Giang ngày rày đâu đã cạn?
Ta phá lên cười, ta phá lên cười
Khi tưởng tượng ngươi cùng ta gặp gỡ
Ở cõi âm nào ngươi vốn không tin,
Hỏi nhau chơi thỏa chút tính bông đùa:
Ngươi cùng ta ai thật sự hy sinh
Cho tổ quốc Việt Nam – một tổ quốc…?
Các việc ngươi làm,
Ngươi tưởng chừng ghê gớm lắm.
Các việc ta làm,
Ta xét thấy chẳng ra chi.
Nên ngươi hăng điên, còn ta ảm đạm
Khi cùng làm những việc như nhau.
Ta tự hỏi vì sao,
(Còn ngươi, có bao giờ ngươi tự hỏi?)
Và ta tự trả lời.
(Có bao giờ ngươi tự trả lời?)
Chúng ta khác nào cánh quạt phi cơ
Phải quạt, phải quạt
Chỉ vì nó phải quạt.
Ta thương ta yếu hèn.
Ta thương ngươi khờ khạo.
Nên cả hai cùng cam phận quay cuồng,
Nên cả hai cùng mắc đường Lịch Sử,
Cùng mê sa một con đĩ thập thành.
Chiều trên phá Tam Giang rộn ràng tiếng chiến trận.
Chiều trên phá Tam Giang im lìm âm cảm thông.2.
Chiều trên phá Tam Giang
Anh sực nhớ em
Nhớ bất tận.
Giờ này thương xá sắp đóng cửa.
Người lao công quét dọn hành lang.
Những tủ kính tối om.
Giờ này thành phố chợt bùng lên
Để rồi tắt nghỉ sớm.
(Sài Gòn nới rộng giờ giới nghiêm.
Sài Gòn không còn buổi tối nữa).
Giờ này có thể trời đang nắng.
Em rời thư viện đi rong chơi
Dưới đôi vòm cây ủ yên tĩnh
Viền dòng trời ngọc thạch len trôi.
Nghĩ tới ngày thi tương lai thúc hối,
Căn phòng cao ốc vàng võ ánh đèn,
Quyển sách mở sâu đêm.
Nghĩ tới người mẹ đăm chiêu, đứa em quái quỷ.
Nghĩ tới đủ thứ chuyện tầm thường
Mà cô gái nào cũng nghĩ tới.
Rồi nghĩ tới anh, nghĩ tới anh
Một cách tự nhiên và khốn khổ.
Giờ này có thể trời đang mưa.
Em đi nép hàng hiên sướt mướt,
Nhìn bong bóng nước chạy trên hè
Như những đóa hoa nở gấp rút.
Rồi có thể em vào một quán nước quen
Nơi chúng ta thường hẹn gặp,
Buông tâm trí bập bềnh trên những đợt lao xao
Giữa những đám ghế bàn quạnh quẽ.
Nghĩ tới anh, nghĩ tới anh,
Cơn nghĩ tới không sao cầm giữ nổi
Như dòng lệ nào bất giác rơi tuôn.
Nghĩ tới, nghĩ tới một điều hệ trọng vô cùng
Của chiến tranh mà em không biết rõ.
Nghĩ tới, nghĩ tới một điều hệ trọng vô cùng
Một điều em sợ phải nghĩ tới.
Giờ này thành phố chợt bùng lên.
Chiều trên phá Tam Giang
Anh sực nhớ em
Nhớ bất tận.
Anh yêu em, yêu nuối tuổi hai mươi
Rực chiếu bao nhiêu giấc mộng đua đòi
Như những mặt trời con thật dễ thương
Sẽ rơi rụng dọc đường lên dốc tuổi,
Mỗi sáng trưa chiều tối đêm khuya.
Anh yêu em, yêu nuối tuổi hai mươi,
Coi chuyện đó như lần đi tuyệt tích
Trong nước trời lãng đãng nghìn trùng,
Không nghe thấy cả tiếng mình độc thoại.
Anh yêu em, yêu nuối tuổi hai mươi,
Thấy trong lòng đời nở thật lẻ loi
Một cành mai nhị độ.
Thấy tình yêu như vận hội tàn đời
Để xé mình khỏi ác mộng
Mà người đàn ông mê tưởng suốt thanh xuân.
Ôi tình yêu, bằng chứng huy hoàng của thất bại!3.
Chiều trên phá Tam Giang,
Mày nhìn con nước xiết
Chảy băng bờ bãi ngổn ngang câm.
Nghĩ tới, nghĩ tới những công trình mày có thể hoàn thành
Mà rồi mày bỏ dở.
Nghĩ tới kiếp người đang lỡ độ đường
Trên mịt mùng nghi hoặc.
Nghĩ tới thanh xuân mất tích tự đời nào
Còn lưu hậu chua cay hoài vọng.
Nghĩ tới khu vườn ẩn cư cỏ cây khuất lấp,
Căn nhà ma ám chầy ngày gió thổi miên man
Đụt tuổi già bình an vô tích sự
Như lau lách bờm sờm trên mặt sông nhăn
Cùng cái chết.
Cái chết lâu như nỗi héo hon dần
Làm chính mình bực bội.
Gió muôn ngàn năm thổi lẽ tuần hoàn
Cho cỏ cây thay đời đổi kiếp.
Và mày kinh sợ nghe nhắc điều vượt sức bình sinh
Bởi mày không đủ dạn dày trình diễn tới lui cơn thất chí
Như gã hề cuồng mưu sinh giữa chốn đông người
Với từng ấy tấn tuồng bần tiện
Rút ra từ lịch sử u mê.
Gió thổi thêm đi, gió thổi thêm đi
Cho cỏ cây mau chết, mau hồi sinh.
Mày mặc kệ.
Chiều trên phá Tam Giang
Có gã hề cuồng buông tiếng cười lạnh rợn
Khiến bầy ác thú mà lịch sử sanh cầm cũng chợt hãi hùng
Dớn dác ngó.
6-1972Tập san THỜI TẬPNgười Ngoài Hoang ĐảoViệc lớn không thànhChí lớn không tanHận lớn không nguôiThân giam đảo hoangBốn bề biển xanhMột mái tóc vàngNước đựng ống treCơm đựng vỏ sòXương đựng da nhănNgày tháng lê thêMưa nắng thay phiênGió mùa đổi hướngCười khóc một mìnhTâm sự ai hayCụm mây trôi quaĐâu còn thấy lạiChim bay giăng giăngSáng sớm chim điChiều tối chim vềĐôi cánh thong dongTa ngắm đôi chânThời gian quá dàiCuộc đời quá ngắnMuốn nhớ không nhớMuốn quên không quênNúi đã đập tanHận chẳng hạ mònSầu không nát vụnTa ngắm đôi tayTên họ một ngườiLược sử một đờiKhắc trong vách núiGhi trên thân câyIn vào vĩnh cửuThách thức hư vôTrăn trối thời gianXương mòn thịt nátTrả ta cho đờiTrả ta cho ngườiTrả ta cho taMặt vợ đã quênMặt con chưa biếtMặt ta rữa dầnNhững người ở lạiMột kẻ ra điChết có gặp nhauĐịa ngục nơi nàoVong linh thong dongĐầu ghềnh cuối bãiĐứa con lớn khônXe tuột dốc mònMặt trời đủng đỉnhMặt trăng lênh đênhThủy triều tầng tầngCây đứng trơ vơBóng rợp xoay quanhLá cành biến sắcThương ai thương aiHữu hạn van nàiVô hạn làm ngơSống ở nơi đâyChết về tận đâuCòn gì nối tiếpHỏi ai hỏi aiTrăm năm núi câmĐời đời biển kínMây ơi chim ơiMây còn trôi điChim còn bay đi…Tuần báo KHỞI HÀNHEM NHỎ, LÀM CHI CHIM BIỂN BẮCEm nhỏ, làm chi chim biển Bắc
Xa rồi đám lửa cuối thiên thu
Cửa thần phù dựng trường sơn sóng
Mỗi ngọn xô chìm một giấc mơÔi những con đường đến tự đâu
Một lần gặp gỡ ngã tư nào
Rồi trong vô hạn chia lìa miết
Có cuốn theo mình bụi của nhau?Biệt xứ ra đi, trời bắt tội
Dài tơ tưởng rụng tóc mai xanh
Trôi mòn vóc đá tào khê thức
Nhướng mỏi ngàn sao đáy lặng thinhCòn anh hệ lụy chằng trăm rễ
Cam phận cây rừng tối đẫm rêu
Nấm tủa tầng tầng thân mục tới
Như mùa hoa trối tuổi già xiêuEm đẩy làm chi cửa não nề
Bản lề khô kẽo kẹt hôn mê
Nhện giăng tơ mốc nhà hoang lạnh
Tiếng gọi rền vang gỗ đá êDựng dậy hồn oan dĩ vãng nào
Con chim thần thoại mắt khoen sâu
Giật mình như đã ngàn năm ngủ
Giũ bụi lông, cất khản tiếng gàoCó nhớ không em rừng bóng lạnh
Gốc cây ngời giọt nắng sao thưa
Gió ru mê mệt trưa tàn tạ
Hạnh phúc đùa xa tiếng thực hưKhép mắt cho hồn bay diệu vợi
Mà yêu đến khóc, đến u mê
Để khi mở mắt, ta nhìn thấy
Cả cuộc đời ta có đáng chiCây rách sâu thân chắt giọt lòng
Nghiệp hờn trả nghĩa đất bao dung
Mùa hè cháy hực cơn cuồng nộ
Ồ, máu thơm còn ứa chẳng ngưngĐồi lộng đưa nhau xuống cuối ngày
Thấy âu sầu hiện mỗi thân cây
Cỏ cao quấn quíu chân chùng bước
Ghim xót xa đầy vạt áo bayLàm sao đi hết những con đường
Gió với cây cùng khóc hợp tan
Mỗi đóa hoa trên đồng chói lọi
Cũng xui phù thế ngậm ngùi thânCầu hân hoan chết như mưa lũ
Nước kéo nhau đi trẩy khắp miềnCòn vọng hằng hà sa số kiếp
Lai sinh trời đất cũ chưa quênTập san VĂNVà rồi tất cả sẽ nguôi ngoaiS’en aller! S’en aller! Parole de vivant!
Saint John PerseRa đi như nước ao lền đặc
May gặp ngày mưa lớn thoát tràn,
Râu tóc rạng ngời, gậy trúc bóng,
Nẻo thơm trần thế, gió hân hoan.
Ra đi như một bình minh lạ
Trên kỷ nguyên chưa kịp hiện hình.
Thi sĩ Bắc, Nam đều chết rạp.
Ba trăm năm lịch sử làm thinh.
Ra đi như một âm thanh sáng
Xuyên suốt tâm linh, dội cảm sầu.
Hỡi gã du hành, hãy cất tiếng
Bài ca thiên cổ chẳng thành câu.
Tự do, ta thết mừng điên đảo
Cuộc tiệc trăm năm nhục thánh thần
Dưới bóng bao trùm hạt cát tỏa
Đền rêu, miếu cỏ lạnh ma hoang.
Con đường vô định chưa ai tới
Hay tới nơi, thôi chẳng trở về.
Hỡi gã du hành, hãy nói lại
Những điều ngươi thoáng thấy như mê.
Ta mò đoán nghĩa dòng hư tự
Mòn nét trong thiên địa ngập ngừng.
Ta thấy mặt tinh cầu xếp nếp
Như lằn nhăn tuổi tác hư không.
Những người thuở trước giương cung cứng,
Cưỡi ngựa điên, hoa kích ngàn cân,
Một trận tan tành ba triệu địch,
Nửa chiều chết đứng hận giai nhân.
Những người thuở trước đi tìm mộng,
Lạc suối mê, hoa giạt ngược dòng,
Theo tiếng kinh quan san biệt dạng,
Buộc sầu, xõa tóc, thả thuyền rong.
Những người thuở trước say vô hạn,
Mơ thuốc trường sinh lạc xác phàm,
Níu cánh chim bằng qua biển gió.
Cây minh linh tốt mấy ngàn năm.
Những người thuở trước tham chung đỉnh,
Áo mũ xênh xang chốn ngọ môn,
Sơ thất, thương thay thân xuống lính,
Đày ra quan ngoại, chết không chôn.
Những người thuở trước như là mộng,
Diễm tuyệt dung nhan thảo mộc sầu.
Hương phấn bay lừng xa khỏi kiếp,
Tiếng cười xé rách núi sông đau.
Những người thuở trước bây giờ lạc
Trong dã sử nào như bóng mây,
Trong trí nhớ nào như giọng hát.
Hỡi ôi, trời đất lạnh tình thay!
Hỡi ôi, gió nổi lên cùng khắp,
Giục gã du hành rảo bước thôi!
Ta uống giếng hoang, ăn trái lạ,
Tâm hồn mãi mãi mới tinh khôi.
Nhiều khi ta ngước lên ngơ ngẩn,
Nghe tiếng chim quen bay trớt qua,
Bóng thoáng như bàn tay dịu mát
Lau nhanh hơi mỏi mặt mày ta.
Hoàng hôn xô bóng ta trên cát,
Ta lớn lao và ta cô đơn,
Ngưỡng mộ cây xương rồng gắng gượng,
Thân trần đứng lẻ giữa đồng trơn.
Bình minh như một làn da phỏng.
Ta dạo men bờ sóng tuyệt mù,
Cảm phục bồi hồi biển nhẫn nại
Bắt đầu mãi mãi lượn thiên thu.
Biểu dương – hãy biểu dương cùng tận
Vinh dự lầm than của kiếp người
Hi hữu một lần trên trái đất
Và rồi tất cả sẽ nguôi ngoai.
7-1972
Hoàng Lâm
(Nguyễn Thanh Châu gởi)
*

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét