CHÙM THƠ NGƯNG THU
CHIỀU CUỐI NĂM
Chiều cuối năm
Cơn gió lùa cong vênh nhành sứ đỏ
Hương cốm gần xao xuyến bước chân quê
Những đứa trẻ chân trần lem lấm bụi đất
Nắc nẻ vô tư khỏa lấp những bộn bề.
Chiều cuối năm ngồi đau đáu nhớ triền đê
Nhớ gió đồng xưa theo cánh diều bỗng xanh mơ ước
Giờ tóc trắng lưng đời vẫn không sao hiểu được
Ôi ! Được mất là bao giữa những vô cùng.
Chiều cuối năm
Về thu xếp những lao lung
Nhẩm tính ưu tư đếm từng niềm nỗi
Nghe giọt café rơi xuống hai miền sáng tối
Đáy cốc thương hoàng hôn đỏ giọt loang nhanh.
Những biến động cuộc đời là câu chuyện của ngàn năm,
Đâu đó dư âm choáng ngập hồn lãng tử
Chiều cuối năm gieo vần thơ mất ngủ
Gõ lên phím âm lời tiễn biệt khúc thời gian.
Chỉ là ngày nối tiếp ngày mà vẫn thấy xốn xang
Năm cũ qua đi năm mới về hối hả
Lúi húi bên vườn cha giúp cội mai già trút lá
May mà vẫn còn có tiếng trẻ thơ cười nghiêng ngả mừng xuân.
Chiều cuối năm bồi hồi
Thương dáng mẹ ngồi gói bánh chưng xanh…
Ngưng Thu
CẢM TÁC CHIỀU BA MƯƠI TẾT
Chiều ba mươi tết rộn ràng
sắc xuân quyện với mơ màng tiếng thơ
thu phai phai tự bao giờ
màu đông lạnh đến ngẩn ngơ cõi lòng
Chân trời xa một áng bồng
én chao cánh gợi phút mòng mọng thơ
chiều mây cũng rất tình cờ
về theo cánh gió nương nhờ chút xuân
Chuông giao thừa vọng bâng khuâng
nụ tầm xuân biếc bao lần sắc hương
tóc hoa bay đẹp phố phường
trẻ vui xuân mới già thương tuổi mình
Tiễn màu năm cũ linh đình
về nghe gió hát khúc tình ca xuân.
Ngưng Thu
TẾT NHÀ NGHÈO
Hoàng hôn thả xuống lũng ngày chập choạng những cơn đau
khoảng tối trùm lên dáng gầy gò cha mẹ
chỉ một gánh rau tươi cho ngày mua sắm tết
tết nhà nghèo ai cũng giống như ai.
Có tiếng trẻ con thủ thỉ vòi áo mới
Mẹ ơi !
con cũng thèm bánh mứt với hột dưa,
thèm được cùng mẹ cha đi chợ phố đông nguời
Vạt rau cải vườn nhà sáng hai chín thật tươi.
sao mắt mẹ lại cười khô héo
nhà mình nghèo tết có đâu áo mới
hũ mắm, khạp dưa mẹ muối vẫn còn
tết cổ ông bà chỉ có cơm và vài món đơn sơ
Không gì bằng sự mong chờ trong ánh mắt trẻ thơ
lòng mẹ xót bởi một đời cơ cực
nắng sớm, mưa chiều không đủ tròn một niềm vui con trẻ
tết nhà nghèo chỉ là như thế.
Có cái áo chị Hai năm ngoái
chị để dành đuờng chỉ vẫn con nguyên
"Cũ nguời mới ta". Bố bảo thế …
"Thật phiền”
mà nghĩ rồi cũng thương cuộc đời của bố.
"Tết nhà nghèo ai ai cũng khổ.
con không đòi áo mới nữa đâu"
Bố lặng thinh ngoảnh mặt quay đầu
Mẹ dấu buồn trong ánh mắt hư hao.
Đi hết đời người còn biết mấý khát khao
cũng sẽ đến một ngày cuộc đời nhiều thay đổi
“Đói cho sạch rách cho thơm” Lời nguời xưa vẫn nói
có con cháu sum vầy
tết nhà mình cũng ấm cúng tình thương.
Ngưng Thu
CẢM TÁC CHIỀU BA MƯƠI TẾT
Chiều ba mươi tết rộn ràng
sắc xuân quyện với mơ màng tiếng thơ
thu phai
phai tự bao giờ
màu đông lạnh đến ngẩn ngơ cõi lòng
Chân trời xa một áng bồng
én chao cánh gợi phút mòng mọng thơ
chiều mây cũng rất tình cờ
về theo cánh gió nương nhờ chút xuân
Chuông giao thừa vọng
bâng khuâng
nụ tầm xuân biếc
bao lần sắc hương
tóc hoa bay
đẹp phố phường
trẻ vui xuân mới
già thương tuổi mình
Tiễn màu năm cũ linh đình
về nghe gió hát khúc tình ca xuân.
Ngưng Thu
CHIỀU CUỐI NĂM
Chiều cuối năm
cơn gió lùa cong vênh nhành sứ đỏ
hương cốm gần xao xuyến bước chân quê
những đứa trẻ chân trần lem lấm bụi đất
nắc nẻ vô tư khỏa lấp những bộn bề.
Chiều cuối năm ngồi đau đáu nhớ triền đê
nhớ gió đồng xưa theo cánh diều bổng xanh mơ ước
giờ tóc trắng lưng đời vẫn không sao hiểu được
ôi ! được mất là bao giữa những vô cùng.
Chiều cuối năm
về thu xếp những lao lung
đứng trước bao lơn phơi ưu phiền niềm nỗi
nghe giọt cà phê rơi xuống hai miền sáng tối
đáy cốc thương hoàng hôn đỏ giọt loang nhanh.
Những biến động cuộc đời là câu chuyện của ngàn năm
đâu đó dư âm choáng ngập hồn lãng tử
chiều cuối năm gieo vần thơ mất ngủ
gõ lên phím âm lời tiễn biệt khúc thời gian.
Chỉ là ngày nối tiếp ngày mà vẫn thấy xốn xang
năm cũ qua đi
năm mới về hối hả
lúi húi bên vườn Cha giúp cội mai già trút lá
may mà vẫn còn có tiếng trẻ thơ cười nghiêng ngã mừng xuân.
chiều cuối năm bồi hồi
thương dáng mẹ ngồi gói bánh chưng xanh...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét