Thứ Ba, 13 tháng 2, 2018

HOÀNG LÂM
PHÁC THẢO MỘT SỐ CHÂN DUNG THƠ MIỀN NAM TRƯỚC 1975

 *
HOÀNG ANH TUẤN


HAThoàng anh tuấn
  
TIỂU SỬ:

Tên thật: HOÀNG ANH TUẤN
Nơi sinh: HÀ NỘI
Năm sinh: 7/5/1932
Năm mất: 1/9/2006 tại SAN JOSE, CALIFORNIA, HOA KỲ

TÁC PHẨM:

Thơ:
Về PROVINS ( in tại PHÁP năm 1952 )
Yêu em, Hà Nội và Những Bài Thơ Khác ( in tại HOA KỲ năm 2004 )

HOÀNG ANH TUẤN du học tại PHÁP từ năm1949 đến năm 1958 mới trở về Việt Nam. Ông đã in tập thơ VỀ PROVINS tại PHÁP năm 1952 nhưng trong nước ít ai biết đến. Cùng với NGUYÊN SA, CUNG TRẦM TƯỞNG lúc về  đều có ý muốn làm mới thi ca, muốn đem những điều thâu hoá từ tây phương du nhập vào đất nước. Trong thơ, chất lãng mạn kết hợp tính hiện sinh làm nên bản sắc của ông.
 
Em dấu đi những nỗi lòng vỡ rạn
Anh cũng thề dấu hết gió mưa đi
Bao nhiêu ánh đèn rũ rượi tái tê
Những ngõ vắng tối tăm anh dấu hết

Công chúng còn biết đến ông nhiều qua bản nhạc Mưa Sài Gòn, Mưa Hà Nội của Phạm Đình Chương với lời thơ tha thiết. Ông cũng là một trong những người làm mới thơ lục bát hiện đại. Những câu thơ sáu tám  làm bằng những thi ngữ rất gợi hình, nó hiện thực và xác thịt hơn thời tiền chiến.

Xin em xanh mắt tủi hờn
Mây vuông mái tóc gió tròn khung môi
Xin em ham muốn khởi đầu
Đam mê bén nhọn xuyên vào bài thơ

Ngoài ra, HOÀNG ANH TUẤN được xem là một nghệ sĩ đa tài như viết kịch, làm đạo diễn phim ( Ngàn Năm Mây Bay, Hai Chuyến Xe Hoa, Xa Lộ Không Đèn... )
 

TRÍCH THƠ:



MỘT NỬA


Tôi nói: màu son của móng tay,
Tôi nói: màu xanh của áo bay,
Tôi nói: tôi còn chưa bán hết,
Một phần thơ dại tuổi hai mươi 

Tôi nói: mắt em còn nũng nịu,
Tôi nói: mắt em còn của tôi,
Tôi nói: -Thở dài không nói nữa
E mình đồng lõa với xa xôi

E có tiếng đàn vỡ làm hai,
E mỗi câu thơ có then gài,
E thấy linh hồn mình mắc cạn
E mình đâm ghét tuổi hai mươi


Trời có mưa đâu mà nhìn mây?
Trời có nắng đâu mà nhìn cây?
Tóc có dài đâu mà ước hẹn?
Tóc có dài đâu mà lạnh vai?


Ngày có buynh-đinh ngăn mặt trời
Lấy nắng đâu mà nói nhạt phai?
Đêm có ánh đèn tranh nhau sáng
Lấy đâu bóng tối hẹn ngày mai?


Mà ngày mai mình vẫn còn say
Vẫn tưởng yêu em là yêu ai
Mà ngày mai vẫn quên ngày tháng
Vẫn nhầm chủ nhật là thứ hai


Vẫn hẹn về thăm tuổi hai mươi
Thăm một lần, chỉ một lần thôi
Để vẫn mang theo nhiều thắm thiết
Rồi bỏ vương như ống sáp môi


Để em làm biếng không tìm nữa
Mua màu đỏ chát – màu đỏ tươi
Để tôi nói khẻ: thôi đành vậy
Bữa nào mình viếng tuổi hai mươi.

Tập san HIỆN ĐẠI




CÒN LẠI


Bước rất nhẹ như mây mềm dưới gót
E nắng buồn làm rối tóc mưa ngâu
Em tìm anh nước uốn nhịp ven cầu
Năm tháng cũ rợn tình xưa tỉnh thức
Em vẫn bé, anh vẫn còn ngây ngất
Màu áo hường còn gợn bóng âm thanh
Mắt thuyền qua nên nón vẫn nghiêng vành
Chân cuống quýt nên guốc ròn gõ cửa
Anh mở vội cả nghìn lần hớn hở
Cho hồn nhiên, mắc cở với hoài nghi
Em cúi đầu và lặng lẽ bước đi
Từ hôm ấy cửa nhà anh bỏ ngỏ

Bước rất nhẹ như hường qua sắc đỏ
Như màu trời len lén bước vào xanh
Như thời gian vò nát lá thư tình
Bước rất nhẹ như vẫn còn đứng lại

Bước rất nhẹ như mùa thu con gái
Như bàn tay khẽ hái tiếng đàn tranh
Như chưa lần nào em nói: yêu anh
Như mãi mãi anh còn nguyên thương nhớ
Bước nhè nhẹ như bóp mềm hơi thở
Như ngập ngừng chưa nỡ xé chiêm bao
Em có về ăn cưới những vì sao
Để chân bước trên giòng sông loáng bạc

Ở một chỗ tưởng chừng như đi lạc
Yêu một người mà cảm thấy mênh mông
Em đi ngang nhịp bước có lạnh lùng
Mà sao vẫn y nguyên bài thơ cũ?

Vẫn lặng lẽ để anh nghe vừa đủ
Vẫn thờ ơ cho rủ hết màn the
Vẫn mỉm cười rồi vẫn lấy tay che
Cho cặp mắt bỗng nhiên mười sáu tuổi
Tay vụng quá nên thư không viết nổi
Mực trong bình như cẩm thạch ngẩn ngơ
Giấy trắng tinh đem bóc nhẹ từng tờ
Tầu bay giấy ngượng ngùng bay qua cửa!

Em nguyên vẹn là bài thơ bé nhỏ
Anh còn nguyên là một kẻ yêu em
Em đi ngang xin ráng bước cho êm
Đừng đánh thức thời gian đang ngủ kỹ
Đừng đẹp quá để anh đừng rối chỉ
Lấy gì đây khâu vá lại tình xưa?
Có đi ngang xin chọn lúc bất ngờ
Đừng nói trước để anh buồn vơ vẩn

Có đi qua xin em đừng đánh phấn
Tóc buông rèm lúa tuổi thích ô mai
Mắt vương tơ của những phút học bài
Tay khéo léo khi đánh chuyền với bạn

Em dấu đi những nỗi lòng vỡ rạn
Anh cũng thề dấu hết gió mưa đi
Bao nhiêu ánh đèn rũ rượi tái tê
Những ngõ vắng, tối tăm anh dấu hết. 



MƯA SÀI GÒN, MƯA HÀ NỘI

Mưa hoàng hôn 
Trên thành phố buồn gió heo may vào hồn 
Thoảng hương tóc em ngày qua 
Ôi người em Hồ Gươm về nương chiều tà 
Liễu sầu úa thềm cũ nằm mơ hiền hoà 
Thương màu áo ngà 
Thương mắt kiêu sa 
Hiền ngoan thiết tha 
Thơ ngây đôi má nhung hường 
Hà thành trước kia thường thường 
Về cùng lối đường 
Khi mưa buốt, lạnh mình ướt 
Chung nón dìu bước 
Thơm phố phường. 
Mưa ngày nay 
Như lệ khóc phần đất quê hương tù đày 
Em ngoài ấy còn nhớ hẹn xưa miệt mài 
Giăng mắc heo may 
Sầu rơi ướt vai 
Hồn quê tê tái 
Mưa mùa thu 
Năm cửa ô sầu hắt hiu trong ngục tù 
Tủi thân nhớ bao ngày qua 
Mưa ngùi thương nhòa trên dòng sông Hồng Hà 
Liễu sầu úa thềm cũ nằm mơ hiền hoà 
Đau lòng Tháp Rùa 
Thê Húc bơ vơ 
Thành đô xác xơ 
Cô liêu trong nỗi u hoài 
Lòng người sống lạc loài 
Thê lương mềm vai gầy 
Bao oan trái 
Dâng tê tái 
Cho kiếp người héo mòn tháng ngày. 
Mưa còn rơi 
Ta còn ước rồi nắng yêu thương về đời 
Vang trời tiếng cười 
Ấm niềm tin hồn người 
Mây trắng vui tươi 
Tình quê ngút khơi 
Tự do phơi phới

ĐIỆU NHẠC TẮT ĐÈN

Trong bóng tối buồn như màu tóc rụng
của điệu nhạc tắt đèn
lần đầu tiên tôi thở
bằng hơi em
lần đầu tiên tôi ngã mình trên những vì sao đã chết
gặp nhau trong vũ phiếu vo tròn
lòng tráo trân giải rộng
bước chân hút lấy bước chân
theo điệu nhạc tắt đèn
theo tiếng kèn van nài vài ly rượu mạnh
theo tiếng khóc đâm chồi từ đáy phổi rướn lên
người nhạc sĩ oặn mình 
nhắm mắt
lần đầu tiên
khắp ngực tôi rồn chảy nhịp tim em
bóng tối nửa vời quay lưng ra ánh sáng
Gặp nhau cho lạnh tê vũng nhạc
cho hàng mi không ngăn nổi mắt nhìn nhau
cho đôi môi gọt mòn từng mức rượu
cho tôi nói
và cho em không hiểu
- hay hiểu rồi nhưng cố ý làm ngơ? -
để tôi chiêm bao ngâm trọn một bài thơ
5000 chữ bằng tên em nối lại
5000 chữ đo 5000 tê dại
tiêm mỗi đêm vào những móng tay cong
Dù ly nước trà đá lạnh 
không gạn nổi màu son
nhưng đã mài dần những bài thơ ngàn lần em hẹn viết
(những bài thơ chót biến thành cuộc đời - cuộc đời mồ côi thơ -)
dù vỏ lạc rang
có họp thành cuồng phong
cũng không xé nổi lớp vải mềm buộc sát lấy mình em
nhưng đã làm đục khàn câu nói: em yêu anh 
em không là cô nữ sinh
đọc thơ người yêu giữa hai trang nhật ký
tôi không là học sinh
trọn ngày chờ nhau bên cửa sổ
trọn ngày khao khát em đi ngang

trà đá
và vỏ lạc rang
đã biến tình yêu thành một thứ trò đùa nhọn hoắt
điệu nhạc tắt đèn
đã thấm vào người tôi
nên tôi nhìn em qua bài blue què quặt
nên tôi nhìn em qua cửa kính vỡ tung
bước chân êm êm slow
nhưng
mắt nhìn: callypso!
Chúng mình đã nói với nhau
bằng tiếng nói của sự thực hỗn hào
bằng tiếng nói cởi truồng sống sượng
bằng tiếng nói bẩn nhơ
- tiếng nói không đánh phấn, thoa son, không đeo mặt nạ 
chúng mình đã dùng những lời cống rãnh
những hình ảnh của xe rác loạn màu
vì em và vì tôi
vì chúng mình
chỉ xa nhau một chiều dài đường chỉ nhỏ
em cầm một đầu
tôi cầm một đầu
nét chỉ gầy căng thẳng
như những lời chúng mình mở rộng cho nhau xem

Tôi chỉ muốn em cười
sau mẩu khói thuốc vặn mình nghiêng ngả
để quanh chúng ta thành hải cảng về khuya
để một giờ lên cạn
tôi tìm em như thuở trước tìm em
(tìm em vì thói quen nghiện ngập)
tuy đã nhàu hy vọng
tuy đã rách chờ trông
tuy biết em đang chết mòn,
trong nhà lao ngỏ cửa xanh đỏ, tắt đèn theo điệu nhạc
tôi vẫn tìm em
để hôm nay em đến tìm tôi
màu khăn san lưới lấy màu tóc lạnh
và nụ cười xanh lóe sáng
sau một lớp sương mềm
và ngọn đèn pha chột mắt
nhìn trộm hai đứa chúng mình yêu nhau!

Tôi đánh lừa tôi
cho trọn bài thơ:
tôi yêu em từ vần lục bát đầu tay
từ bài thất ngôn vỡ luật
từ bài thơ tôi không biết gửi ai
từ bài thơ tôi đưa nhầm cho một người thiếu nữ
- không thể là em - 
từ bài thơ buồn như ánh đèn khuya
lúc tôi đưa em về qua trăm phố vắng
vắng như lòng hai đứa ngồi bên nhau

Cho tới khi ngã ngửa ánh đèn xanh
tôi thầm khen em đẹp
tất cả thơ có cỏ mượt chạy hoang
có cầu quay hoen rỉ
có đường mòn bánh xe
có em (vẫn buồn như tôi yêu)
có bàn tay em gập ghềnh tự ái
tôi băng ngang niềm vui
cho tới khi điệu-nhạc-tắt-đèn ngăn cách chúng ta

Và bất ngờ
tôi yêu em qua điệu-nhạc-tắt-đèn ngắn ngủi
khi đưa em về
qua trăm phố vắng
tôi viết vội bài thơ lên những ánh đèn khuya. 

Tập san SÁNG TẠO

 
BÀI CA DAO SAU NÀY



Buồn lên thềm đá 
Lạnh hai bàn chân 
Buồn lên bậc đá 
Mỏi hai bàn chân 

Buồn ôm cành gai 
Ngón tay có sương 
Buồn ôm cành gai 
Bàn tay có sương 

Buồn xuống đáy hồ 
Cay hai hàng mi 
Buồn dưới đáy hồ 
Ướt hai hàng mi 

Con chim khung cửa 
Buồn từng câu thơ 
Con chim khung cửa 
Buồn cả bài thơ 

Buồn trên giây thép 
Nhớ theo chiều dài 
Buồn nơi môi em 
Buồn trên tay anh 

Bốn bàn chân buồn 
Leo từng bậc thang.

Tập san HIỆN ĐẠI





Tiễn Biệt ĐINH HÙNG


Mây hờn tuổi giăng ngang trời khoé mắt 
Sương tái tê buộc thắt mặt trời môi 
Tóc cuồng phong giẫy giụa sợi chông gai 
Níu bước riêng tư hành hương sầu muộn 

Rét mướt hiện về ngón tay mê sảng 
Dìu nghẹn ngào vô lãnh địa hoàng hôn 
Thơ rưng rưng nở những đoá thương buồn 
Hương cảm động ngát thơm vùng kỉ niệm 

Nghe quyến rũ dương cầm da thịt mịn 
Cởi hồn nhiên từng đoản khúc mơn man 
Xao xuyến ươm mời cẩm thạch dung nhan 
Nghe rạo rực chùm đê mê chín rụng 

Hơi thở mềm hơi rêu rừng ướt mọng 
Lụa vòng ôm và nhung gấm môi hôn 
Cào cấu mảnh chai nhức buốt quay tròn 
Trong nhọn hoắt những niềm đau sắc cạnh 

Mệt mỏi vươn vai lưng mòn mọc cánh 
Bay âm thầm về cuối tận trời đen 
Thôi giã từ nhau thớ đất đang mềm 
Rồi xua đuổi lần lần cơn mê sảng.

8/1967
Tập san VĂN




Ý QUA



Lá vườn múc cạn hồn đêm
Trăng ôm tưởng nhớ, gió chuyền cảm thông
Môi say gói lấy môi buồn
Đôi bàn tay úp lên còn bơ vơ
Gió từ kẻ lụa khe tơ
Ban đi ngàn rộng cỡi bờ dặm khơi
Kề yêu loãng nét lông mày
Đục lờ mỗi nhịp thở dài gởi trao
Sóng đàn gợn ngón tay phao
Tóc mềm chợt thấy lã vào dư hương.




GIẤC NHỎ



Khi em khép nhẹ hàng mi
Là ngàn sao lại trở về cõi đêm
Hững hờ từng vũng sương hoen
Cỏ ôm đất lạnh cây nghiêng bóng sầu
Ngón tay lần chuỗi đêm thâu
Nghe đìu hiu tóc trên đầu úa xanh
Đợi chiêm bao tới neo thuyền
Bao nhiêu kè đá trong mình mọc rêu
Trở vai cho mộng tím đều
Chợt con bướm nhẹ bay theo giấc vàng
Khi em mở mắt ngỡ ngàng
Ngàn sao trời vội kết hàng trên mi.

Tuần báo KHỞI HÀNH




DẠ KHÚC CHO ĐÀN ĐỘC HUYỀN



Mở


Không gian loãng tiếng gọi đò
Xuôi vai chiều xuống gần đo bãi liền
Lạnh lùng vươn nhánh sông nghiêng
Mênh mông trời phút mù đêm khởi đầu




Hơi may nhòa nhạt vầng cao
Âm thanh nhỏ giọt đàn bầu trong veo
Đá mòn chậm rãi lêu rêu
Sắt se đất thở dài theo cỏ buồn
Niềm xa cũ ghé qua hồn
Năm canh sóng vỗ quanh hòn đảo tôi
Mê nồng giấc ngủ trắng vôi
Muối sầu thương ướp bờ môi mặn dần


Dứt


Nhẹ lâng chết yểu cung cầm
Hình như chiếc võng ma còn đu đưa.




LỄ NGHI
dành cho THY LIÊN


này y nguyên thuở cơ hàn
mắt xanh rêu ngủ giấc vàng cỏ khô
từ yêu em tới bây giờ
tay cầm tay vẫn sững sờ đầu tiên
vẫn thèm mưa xõa tóc mềm
thấy nghiêng nghiêng thủy triều lên nửa hồn
nghe khao khát lụa tà huân
mỏng xanh xao một vùng hôn của trời
đường êm êm tiếng thở dài
mời em về ngự lâu đài phù du
chùm khuya mươi búp sa mù
sợi trăng sao mỏng manh vừa thủy tinh
nụ heo may nhỏ se mình
chuỗi sương khuya mượt lung linh nét ngài
mời em vụng dại lên ngôi
nghe niềm đất lạnh nâng mời gót tơ…

Tập san VĂN





BÀI RU N.KH


Ru em giấc ngủ lượn tròn
Tuổi anh cỏ dại sườn non úa vàng
Ru em giấc ngủ tím than
Buồn anh củi mục sau cơn cháy rừng
Ru em giấc ngủ xanh nhung
Tình anh suối cạn vẫn còn mượt rêu
Ru em giấc ngủ trong veo
Thơ anh nước đục khơi theo mạch đời
Ru em thoảng giấc mây trời
Môi anh xin gắng gượng cười trong đêm
Ru em giấc ngủ lãng quên
Cho anh tạm biệt nỗi niềm đắng cay
Ru em giấc ngủ heo may
Hồn anh sương với mưa bay tạo thành
Ru em giấc ngủ ân tình
Mình anh, còn lại một mình ru em.




LỜI XIN BUỔI TỐI


Xin em nửa giấc chiêm bao
Cuối đêm sâu, một vì sao thắp đèn
Xin em thoáng mỏng yếu mềm
Vầng trăng sa mạc soi nghiêng xóm dừa
Xin em phảng phất nghi ngờ
Vài ba dấu hỏi đủ vừa bâng khuâng
Xin em xanh mắt tủi hờn
Mây vuông mái tóc gió tròn khuôn môi
Xin em thương nhớ chia đôi
Tường xưa gạch đá trong vôi rung mình
Xin em câu nói bạc tình
Trời trong khóe mắt yêu tinh rợn sầu
Xin em ham muốn khởi đầu
Đam mê bén nhọn xuyên vào bài thơ
Xin em lỡ nẻo hẹn hò
Cành khô rũ lá trong mùa hóa thân
Xin em nhích nửa bước chân
Gót chân trên cỏ vàng thơm đáy rừng.

Tuần báo KHỞI HÀNH


Hoàng Lâm
(Nguyễn Thanh Châu gởi)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét