Ngọn lửa nhân quyền
Mùa cách mạng Hoa Lài
Chùm thơ Nguyễn Phan Ngọc An
Những năm trước anh vẫn còn ngồi đó
Tay súng ghì đôi mắt vọng trời xa
Mong quê hương thoát qua vùng lửa đỏ
Anh hy sinh cho tổ quốc sơn hà
Tuổi đôi mươi khoác lên mình áo trận
Bỏ sau lưng ước mộng một đời trai
Gương anh dũng xông pha rừng súng đạn
Mười năm dài anh nếm mật nằm gai…
Chiến cuộc chưa tàn anh đã ra đi
Hồn sông núi đành ngậm hờn đưa tiễn
Người chiến sĩ vô danh lừng chính khí
Mất anh rồi…tang tóc vẫn triền miên
Thương đất nước bể dâu sầu trĩu nặng
Hồn linh thiêng hoà nhập với sương mù
Ngày đêm gác giữa nghĩa trang vắng lặng
Cho bao người yên giấc ngủ nghìn thu !
Tôi trở lại thăm anh chiều đông lạnh
Có còn đâu người chiến sĩ oai linh
Chúng tàn ác với cường quyền sức mạnh
Tượng đá vùi chôn chẳng chút thương tình
Xác mục rữa nhưng linh hồn bất diệt
Anh đã cùng đồng đội phất cờ thiêng
Giúp chí khí cho anh hùng hào kiệt
Hãy vùng lên bao chí sĩ trung kiên
Xin linh hiển hồn anh linh tử sĩ
Diệt bạo tàn thống nhất Việt Nam ta
Mùa cách mạng đang làm nên trang sử
Trang sử vàng thế giới đại đồng ca…
Nguyễn phan ngọc an - USA
Những dòng tâm thức trở về tim
Làm kẻ lưu vong biệt cố hương
Tâm tư trăn trở suốt đêm trường
Nhìn về cố quốc xa ngàn dặm
Thăm thẳm chân trời xanh đại dương
Nơi đây nắng hạn thiếu mưa rơi
Mòn mõi thâu đêm với cuộc đời
Thấy nhớ thấy thương người phận bạc
Thâm tình phải chia cách đôi nơi…
Những dòng tâm thức trở về tim
Đẹp tuổi ô mai nét dịu hiền
Thành phố mình tuy không rộng lớn
Nhưng tình người tình bạn vô biên
Quê tôi trái ngọt với cây lành
Áo trắng thiên thần giấc mộng xanh
Yêu lắm con đường đầy phượng đỏ
Chiều tan trường chậm bước chờ anh
Hai đứa chung nhau một mái trường
Lần đầu gặp gỡ thoáng tơ vương
Nhìn nhau e ấp tình như đã
Rộn rã trong lòng xuân ngát hương
Em bước theo anh đến giáo đường
Nghe hồn man mác chút niềm riêng
Lâm râm anh khấn lời đoan thệ
Cầm lấy tay em dệt ước nguyền
Rưng rưng trong mắt đôi dòng lệ
Biết Chúa thương mà cho chúng ta
Kết hợp mối duyên nhiều ước mộng
Hay vì khác đạo phải chia xa !
Anh lễ nhà thờ, em lễ chùa
Chắc tình hai đứa chẳng chung cùng
Xa xa nghe tiếng kinh cầu nguyện
Chuông đổ từng cơn nóc giáo đường
Rồi chinh chiến lan tràn thôn xóm
Anh bỏ mái trường xa cả em
Quên Chúa quên luôn ngày chủ nhật
Chiến y buồn thăm thẳm trời đêm…
Rồi anh đi mãi mãi không về
Dâng hiến đời trai cho núi sông
Trường cũ người xưa mòn mõi đợi
Phượng buồn rũ chết dưới màn sương…
Chiều nay nhặt cánh hoa tàn rụng
Tiếc nhớ làm sao một mối tình
Hơn bốn mươi năm dài cách biệt
Tóc phai màu tình vẫn không phai
Từ non nước mang màu tang tóc
Em đã xa và đã mất anh
Trường cũ thầy xưa đâu thấy nữa
Chuyện chúng mình nhức buốt thâu canh
Nhìn gương điểm phấn tô son lại
Mong gặp người xưa cạn nỗi niềm
Dẫu biết nghìn năm không gặp nữa
Tình anh em giữ trọn trong tim…
nguyễn phan ngọc an – California - 2015

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét