Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015

Ảnh Tác Giả

HẠNH PHÚC THAY

NHỮNG AI CÒN MẸ !

 
                     

                           Tạp bút. MANG VIÊN LONG
                                 Viết tặng những ai còn Mẹ!
   
         S áng chủ nhật nào cũng vậy, tôi và Thái quen đi bộ long rong trong một vài con phố quanh nhà. Cả tuần ngồi trên xe, chạy theo công việc, tôi chẳng có chút thời gian nào “nhìn rõ” sinh hoạt phố phường quanh tôi cả. Sống vội. Cuốn hút. Chạy lui, chạy tới như một con thoi! Tôi luôn có cảm giác trống trải, hụt hẫng, đôi lúc rất mỏi mệt, khó ngủ - và “quên mất” mình tự hồi nào.

          Tôi cho phép mình “ăn diện” một chút vào sáng chủ nhật để đi tản bộ. đi thong thả. Từng bước. Nhẹ nhàng. Như kẻ không có việc gì để làm. Đôi mắt thì tha hồ rong chơi, muốn nhìn ngang liếc dọc - có lúc nhìn lên bầu trời, trên hàng cây, hay các tấm bảng hiệu, cột điện (v.v.) thì tùy thích. Còn cái đầu thì càng tự do hơn - muốn nghĩ nhớ gì cũng mặc. (Thường thì những kỷ niệm êm đềm một thời thương yêu hiện về như những khúc phim quay chậm).
          Dừng lại một sạp bán sách báo, tôi chọn mua tờ tạp chí “Vô Ưu” * vì đọc thấy ở bìa dưới tấm ảnh, in hàng chữ lớn: “Hạnh Phúc Thay Những Ai Còn Mẹ”. Tôi không còn Mẹ nữa. Tôi muốn có tờ báo, để hy vọng có thể “chung vui” với những ai còn Mẹ. (chỉ là “chia vui” thôi - không mong được có “Hạnh phúc”). Bởi vì, tôi là kẻ bất hạnh khi còn là một câu bé 8 tuổi. Mẹ tôi đã mất đi khi còn son trẻ, trong chiến tranh…ư!
          Câu tán thán, ngợi ca một cách vô tư, bình dị là vậy (“Hạnh Phúc Thay Những Ai Còn Mẹ!”); nhưng sao tôi vẫn cứ cảm thấy có một câu nói buồn thảm phía sau cứ lởn cởn trong đầu mình: “Bất Hạnh Thay Những Ai Mất Mẹ!”…
          Tôi không hề có chút đố kỵ với cái “Hạnh phúc” của người có diễm phúc còn Mẹ - nhưng tôi ý thức rõ ràng rằng cái “Hạnh phúc” ấy to lớn quá, vĩ đại quá, mà suốt đời tôi trong kiếp sống này, không bao giờ có thể với tới được! Tôi có thể có nhà lầu, có thể có xe hơi - thậm chí, có thể có quyền cao chức trọng, nhưng không thể có lại Mẹ lần thứ hai! (Và chỉ ước ao gặp lại Mẹ một chốc thôi, được ôm hôn Mẹ một lần thôi, được nói cùng Mẹ một lời tri ân giản dị thôi - cũng không thể nào có được; ngoài trừ chỉ thoáng hiện trong những giấc mơ quạnh quẽ!).
          Bà lão già gần 80 bán mẹt hàng lặt vặt bánh kẹo đồ chơi, mì tôm, thuốc lá đầu hẻm dẫn vào nhà tôi, (như trẻ con bày đồ chơi mua bán) - đã có lần sụt sùi nói với tôi khi được hỏi tới con cháu của bà.
           Bà chân tình:
          - Tui “ở nhờ” nhà của đứa con trai phía cuối hẻm kia - chúng đi làm khóa cửa rồi, chiều tối mới về …
           Tôi áy náy hỏi:
          - Cả ngày bà ăn uống ngủ nghỉ ở đâu?
          - Bán được thì ăn dĩa cơm hay tô cháo huyết  vài ngàn, bán ế gặm ổ bánh mì, rồi trời Phật nuôi cũng qua ngày, cô à !
          Ở nhờ - sống tạm, trời Phật nuôi - sao con cháu không nuôi nổi một bà mẹ (bà Nội, bà Ngoại) già tuổi gần 80, để suốt ngày ngồi xơ rơ chịu đựng với nắng mưa hè phố? Tôi ngồi lại bên bà. Lắng nghe bà kể : “Sống “tạm” với con gái thì nhà chồng không ưng. Về với con trai, thì phía vợ trề môi, cằn nhằn!”. Bà thở dài.
          Bà lão bán hàng đầu hẻm (và những bà Mẹ lam lũ, truân chuyên khác) đã phải “sống nhờ / ở tạm” ngay trong căn nhà của con cháu mình, (hay do chính mồ hôi nước mắt mình tạo dựng nên). Cô độc và lầm lũi ngay bên cạnh con cháu mình như một cái bóng vậy sao!
          Tôi ôm chầm lấy bà lão - nước mắt cứ rưng rưng chảy: “Mẹ ơi ! Sao mẹ lại khổ đau đến vậy?”.
          Nhờ những buổi sáng chủ nhật thong dong thả bộ - tôi có dịp gần gũi với nhiều người, hiểu thêm nhiều cảnh đời éo le đau khổ - cuộc sống quanh tôi bỗng trở nên thân thiết, đáng yêu quý, đáng trân trọng làm sao!
          Đi bộ - tôi có dịp lan man nghĩ về “Chữ hiếu / Chữ nghĩa / Chữ tình” nhiều hơn. Sống ở đời mà không giữ trọn được ba chữ quan yếu ấy thì (…) sẽ như thế nào nhỉ?  Trong các loài vật (như khỉ, chó, gà, mèo,vvv) đều rất thương yêu, đùm bọc, che chở lẫn nhau, huống là con người? Cha mẹ còn sống sờ sờ trên đời với mình mà chẳng hề thấy -chẳng hề biết, thì có còn  xứng đáng là “con người” nữa chăng? Tôi vẫn thường tự mình thắc mắc băn khoăn như thế mỗi khi gặp cảnh đau lòng. Chỉ có một câu hỏi đơn giản bình thường là “Ai đã chịu khổ đau sinh ta / nuôi ta lớn / yêu thương vun đắp cho ta từng ngày - thế mà lắm kẻ không trả lời được!”. Có lẽ họ nghĩ, họ như một thân cây mọc hoang ngoài rừng chăng? Có một hệ quả tất yếu mà có lẽ họ chẳng bao giờ ngờ được: “Nếu họ là một thân cây mọc hoang, thì tiếp theo - con cháu của họ, cũng sẽ là những thân cây mọc hoang nốt”. Câu chuyện từ thời xa xưa về “Chiếc chén gáo dừa” trong sách Giáo khoa Thư (dành cho bậc tiểu học - trước năm 1950) có lẽ ít ai còn nhớ : “(…) Đứa con lên bảy thấy cha mình lấy gáo dừa gọt sạch, bèn hỏi cha – “Cha ơi, cha đang làm cái gì thế?” – Người cha đáp: “cha đang làm cái chén ăn cơm cho ông Nội…”. Vài hôm sau, đi làm về - thấy con đang cạo sạch xơ ở gáo dừa - người cha bèn hỏi : “Con đang làm gì thế” - “Con đang làm cái chén để dành cho ba lúc về già ăn cơm ấy mà (!)”.
          Trở về nhà đọc xong tờ tạp chí “Vô Ưu” - tôi quyết định tặng cho vợ chồng đứa con trai của bà già bán hàng đầu hẻm, như một chút quà nhỏ nhân Mùa Vu Lan sắp đến …
            Saigon, Th.7.2008-        

 






* Của Ban VH.THPG Đak Lak

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét