HÀNH TRÌNH THƠ LÊ
PHƯƠNG CHÂU
VƯỢT QUA CON ĐƯỜNG
KHÔNG YÊN Ả…
Tạp Bút
MANG VIÊN LONG
Được dịp đọc thơ Lê Phương Châu vào những năm cuối thập niên 60 –
đầu thập niên 70 của thế kỷ trước. cho đến đầu thập niên 2000 của thế kỷ nầy,
chúng ta có thể hình dung rất rõ cuộc hành trình Thơ của Lê Phương Châu: Đó là
một chặng đường không yên ả.
Khoảng
từ năm 1966 tôi đã được đọc thơ Lê Phương Châu (lúc bấy giờ bút danh là Phượng
Châu) – trên tuần báo Khởi Hành, Tiền Phong,Văn, Phổ Thông…và đã có ấn tượng về
một hồn thơ tươi trẻ dạt dào tình yêu thương quê nhà, gia đình, bằng hữu và
Tình yêu lứa đôi! Đời sống lúc bấy giờ trong thơ Lê Phương Châu tuy có chút
trăn trở, chút thương đau, nhớ nhung – nhưng vẫn là một hồn thơ rất mơn mởn
đang xanh! Năm 66, nhà thơ Kim Tuấn có gởi tặng tuyển tập thơ “ Gọi Nắng”, trong đó có thơ Phượng Châu. Minh Huy – Nguyễn Đình Tuyến
trong trong “Những Nhà Thơ Hôm nay”
cũng đã viết về thơ Lê Phương Châu! ( xuất bản tại Saigon
– năm 1967).
Năm 1969 – Lê
Phương Châu đã cho xuất bản tập thơ riêng đầu tay (Tình Khúc Mưa Tháng Năm). Ba năm sau, chị có tập thơ thứ 2 “Thơ Lê Phương Châu” . Bẵng đi một thời
gian khá dài (34 năm)- năm 2006, LPC xuất hiện trở lại với tập thơ thứ 3 : “Nắng Hát Chiều Đông”-- và hai năm sau (2008) – Chị đã kịp giới thiệu tập thơ thứ 4
: “Mây Trắng Đầu Non”…
Từ những bài thơ mượt mà, vô tư và
hồn nhiên trước cuộc sống, trước tình
yêu. quê nhà (…) một thời nữ sinh Trường Trung học Nha trang ôm ấp bao hoài bão, ước mơ của tuổi thanh xuân,
“bao giờ em cũng là hoa/ rạng ngời vi
diệu chan hòa ý thơ” hay “hãy vỗ tay mừng hương đời mới lớn/cỏ mùa
thu gió lộng áng mây buồn/ta ra đi giữa trời rộng thênh thang/tà áo nhẹ thướt
tha chiều bản nhỏ”(... ) – Tập thơ
thứ 3 “ Nắng Hát Chiều Đông” ( nhà XB TN 2006) của Lê Phương Châu như một dấu mốc cho một khúc
quanh cuộc đời trong cuộc hành trinh đi vào thơ sau 34 năm lênh đênh giữa biển
đời dông bão!
Đã bao lần – Lê Phương Châu đã
phải thốt lên:
“ Cuộc đời ta đã vàng theo chiếc lá
Bay bồng bềnh theo cơn lốc vô
tư
Bên triền cát ta thấy mình
hoang dã
Ngước mắt nhìn trời thăm thẳm
vô dư(..)”
( Bài Thơ Cuối Mùa)
Từ cái cảm nhận gần gũi của tấm hình hài
phù ảo “bềnh bồng mái tóc điểm sương/ với đời còn chút dư hương
cuối mùa”- cho đến sự tỉnh giác nhận
biết “Đời người một thoáng chim bay/còn đây với
chút tháng ngày rong chơi” là một cuộc hành trình cam go gập ghềnh
sỏi đá!
“ mai này
trời đổ
cơn dông
ngàn thu
tay khép
ngựa dong
nẻo về…”
( Mai
Về)
Nhà thơ đã có những tháng năm thăng trầm
đắm chìm trong nỗi khổ đau để chiêm nghiệm ra rằng – cuộc vô thường ngàn năm
vốn có, vạn pháp là ảo mộng – chỉ có
niềm an lạc hiện tai trong tình thương yêu mới chính là mùa xuân miên viễn và có thực bên
đời!
Lê Phương Châu đã tâm sự:
“ Nghe như hơi thở thoáng bên
thềm
Mùa dâng rộn rã sắc hương lên
Vườn ta mở ngỏ thênh thang
đợi
Chút nắng tao phùng cứ mặc
nhiên(..)
(Hương Xuân)
Phải chăng nhà thơ đã bắt gặp được “mùa xuân cho riêng mình”với niềm tin
yêu mới, sức sống mới – để vực dậy cõi đời sau bao lần quỵ ngã trước cuộc phong
ba tưởng không còn năng lực đẻ đứng lên được nữa, để tiếp tục cuộc hành trình?
“…Mời xuân khai bút ta bà
Nhìn trăng đáy nước nở hoa
sen hồng
Nụ cười hàm tiếu phiêu
bồng
Mùa xuân Đào nở bên song
cửa thiền!”:
(Xuân Đi Về)
Đến ” Mây Trắng Đầu Non” ( nhà XB TN – 2008) thì con đường gập ghềnh sỏi đá đã đượcvượt qua
với tư lương mầu nhiệm của triết lý sống Phật đà - bỏ lại phía sau con đường
khổ đau oan khiên của kiếp nhân sinh nơi cõi tam, trước mặt là “mây trấng đàu non” đang vẫy gọi…
“ (…) Ba sinh hương lửa đời như mộng
Ngẩng mặt nhìn lên núi vẫn cười(..)”
( Một Cõi Riêng
Ta)
“(…) Ngàn thu ngọn sóng cuồng điên
Mây trời lãng đãng về miền riêng
ta”
(Tháng Giêng
Nắng Chiều)
Nhà thơ đã có được phút giây
tuyệt diệu khi nhận ra “ tâm hồn nhiên
tươi mát đến không ngờ”, khi đã “Quay Đầu Là Bờ “ ( trang 61):
“,,,Hồi đầu thị ngạn vô
tâm
Phúc âm thường
chiếu, pháp âm hiện tiền
Vi vu gió thổi
ngoài hiên
Bên con tiếng hót
vành khuyên chan hòa”
Chính nhờ vào năng lực vi diệu của duyên lành hội ngộ từ vô thỉ -
cái ảo vọng riêng tư điên đảo khổ đau ám ảnh dằn vặt bao năm đã tan biến dần –
nhường lại cho một cõi thênh thang “mây
trắng đầu non” vô lượng an lạc: “ hồn
nhiên như biển trời vô tận/ hiện tại thiên
đường trên bước chân”
Lê Phương Châu đang bước vào chặng đường
quang đảng đầy nắng gió hương lành trong “
Cùng Tử Ca” ( nhà XB TN 2012 ) với lời ca vang vọng của “ gã cùng tử” được
quay trở về Quê nhà sau bao năm tháng
lưu lạc nổi trôi cùng khổ, với tình thương yêu bao la và niềm an lạc vô hạn của
diệu pháp của chơn tâm như thị: “ Gã
cùng tử gối đầu hiu hiu ngủ/ đếm sao trời hóa thạch nửa vần thơ”
“…Dòng
trôi không ngăn ngại
Sấm sét gội não phiền
Quảng xa đôi dép bụi
Ngủ vùi giấc thụy miên”
(Thật Bình Thường)
Và – từng
ngày, nhà thơ đã trải nghiệm :
“…Sớm mai chớm nụ cười hiền
Đường mây diệu d0ụng, ngã thềm
vô ngôn!”
(Thỉnh Chuông)
Trong một
sát na được “dốn ngộ” bất chợt của bao năm tháng thăng trầm khổ đau - nhà thơ
đã nhận ra:
“ Cuộc đuổi bắt suốt đời chưa mãn nguyện
Đếm ngọt bùi qua vạn tử muôn sinh
Người có thấy ánh trăng
vàng gõ cửa
Đêm thì thầm bên dòng chảy
lênh đênh?”
(Tự Nhủ)
“Đời Sống”
vẫn phơi bày, hiện diện – dòng chảy vẫn mãi mãi tiếp tục, nhưng nhà thơ đã có
cái nhìn đầy ắp nghĩa tình nhân bản với đời sống quanh mình. Buồn vui với cái
chung của tát cả:
“ Về đâu, em hởi - về đâu?
Nắng tắt, vầng dương
chợt ngã mầu
Cơn bão trùng khơi đang dậy sóng
Em còn ngơ ngẩn – biết
về đâu? “
(Nơi Đâu)
Tự vấn –
là cách “tự nhìn lại chính mình” rất chân thành – nhà thơ đã không ít lần bày
tỏ những ưu tư, khắt khoải - khát vọng về “đòi sống” cho chính mình, và cho
người khi “đối diện” với “đòi sống” hôm nay(và mai sau) – và, qua ánh sáng của
Chánh pháp đã được thấm đượm như máu thịt soi rõ – nhà thơ cũng đã tìm ra được “câu trả lời” tuy đơn giản – nhưng không
dễ chứng nghiệm :
“…Trên đỉnh đồi tự tại
Bay vút loài chim di
Gió ngàn phương diệu
vợi
Hoang lộ thẳng đường
đi”
(Đói Diện)
Sau bao
tháng năm trôi nổi, chìm đắm trong thương đau – tâm hồn cô “nữ sinh trường nữ trung học Nha Trang” thưở nào – đã trưởng thành
trong từng cảm nhận, tứng suy tưởng về “đòi sống” để bảy tỏ, sẻ chia cho người
đọc qua những câu thơ chân tình, sâu lắng – và thấm đượm Đạo vị. Một đời người
– một đời thơ của Lê Phương Châu đã đạt được điều chân thật ấy – tưởng cũng đã
là niềm vui lớn, niềm hạnh phúc rất đáng trân trọng!
Và cuộc
hành trình thơ của Lê Phương Châu đã đem lại cho người đọc một nỗi cảm thông
sâu sắc về cuộc đời, vè tình người, về Đạo pháp huyền diệu vô biên qua cuộc
hành trình không chút yên ả này!
MANG VIÊN LONG

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét