Hội-an mùa thu đã đi
thơ Huy Uyên
Em đứng cuối sông Hoài thật buồn
giọt mưa bỏ quên hương hoa-móng-cọp
xót xa hoài cúc muộn thu sang
Mãi trong ai tháng ngày vương-vấn
lữa đã tàn theo khói thuốc vàng phai
đám cỏ bên đường dấu mình cô-quạnh
ngày xưa ơi
ngày xưa còn đợi bóng thu về .
Sông dài hắt hiu quán cà-phê
ai sầu chi theo từng giọng hát
thu ơi về đây có lắng nghe
tình phôi pha xưa -người còn hay mất .
Thu cũng đi bỏ lại chiều thương nhớ
tang-chế màu phủ rừng,mây và cây
chầm chậm bước đi-ngỡ bước ta về
ơi thu sao chất đầy gió bão
sót lại trong người từng đoạn heo may .
Bâng quơ xót đau mấy cuộc tình
lối về cho cỏ thu thêm hiu hắt
lao xao đời -em bên ấy đã lấy chồng
có thay áo cho mây trời bay mất .
Dịu ngọt hôn môi mùa thu chết
hanh hao theo những giọt nắng vàng
tôi mỡ toang tim mình nào vui được
màu áo lụa về còn chở thu sang .
Tình tôi bay khuất dặm sương mù
em bổng đổ ào cơn mưa vỡ
tôi bây giờ dòng sông em gió lộng ngang qua
dại lòng chi để mất nhau từ đó .
Hương thu nào ngờ đậu hoài trên tóc
em còn cười hai mắt lúng liêng
đợi Tết về em diện đôi guốc mộc
thả hồn tôi về say đám cỏ tháng giêng ..
em đi có hết ưu-phiền .
Tôi bước dài theo thu-hội-an
lững lờ sông trôi cùng con nước
bờ xa hơi thở thu muộn màng
thoáng cơn mưa,tiếng đàn,tiếng gió
(lặng yên tên ngờ đâu phai nhạt ) .
Chiều đi cớ chi em vội-vã
mắt đợi người phố-cổ trăm năm
ta trong tay nhau xa lạ quá
hay thu về,đi cho ai thêm buồn .
Phố bên chùa Cầu sắc hoa màu tím
em còn thương còn nhớ người xưa
biết đến bao giờ
đám tang người tình,sầu xưa đã chín
một mình em lặng lẽ dưới cơn mưa .
Lá thu bay hoài sương khói
thương người bên đường đứng đợi thu rơi
thôi dặm lòng hai ta từ đây lạc lối
tình trong nhau bay tận cuối chân trời .
Tội cho một người cầm thu đi hoang
qua bên kia cầu Cẫm-nam mà không nói
cho dù chiều xa vời vợi
thu rơi ai níu lại lá thu vàng ./.
Huy Uyên
(14-12-2013)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét