Thứ Năm, 19 tháng 11, 2015

Ảnh Đặng Đức Cương

   Vĩnh-biệt tình
thơ Huy Uyên

             
Trả lại người môi hôn buổi trước
sao,trăng, hoa vời vợi trên cao
dặm trần giờ người là người khác
ngày xưa tình quá đỗi ngọt ngào .

Trả lại người quá-khứ khùng điên
buổi đứng trước bến,sân ga đầy nước mắt
tôi giữ trong tay vạn nổi ưu-phiền
mới đó bóng hình người đi mất .

Người,phố chợ,con đường : vĩnh-biệt
nữa vòng tay ôm lỡ cuộc tình hờ
giữa năm 2014 còn gì ở lại
thương hoài ai
mà lắm ngẫn-ngơ .

Khi tình yêu của người đem thả rong chơi !
tháng năm trần trụi bu quanh giấc ngũ
niệm-khúc xưa tôi trao lại cho người
người đem tặng hết bầy quĩ dữ .

Không còn đâu con đường bên nhau
lối về âm thầm nhớ ai đứng khóc
chậm rải buồn bước đi con ngựa già
tháng giêng về ngậm đầy bão lốc .

Tình yêu hoang trôi đâu đó
có lúc đem treo tít tận trời
Chúa buồn bỏ đi rong chơi
gởi lại mây,sương cùng gió
(để người về vờ-vĩnh chết trôi ) .

Tôi-mưng-mũ-tôi chạy quanh người
những lần đi xa và bỏ trốn
vĩnh-biệt người ảo-tưởng tình tôi
đốt cháy vội mối tình chết sớm .

Không, tôi với người nào có nhớ
coi như ngày xưa đem tim chia đôi
tội nghiệp người tháng ngày xóm nhỏ
để tôi đau đến mãi trọn đời .

Bài vĩnh-biệt-tình tôi viết cho tôi
thôi nay đã quên rồi tình-phụ
chảy đắng cay theo dòng biển sông trôi
mong ai đó chôn đi hoài quá khứ .

Những hàng me xưa bên đường im lặng thở
nắng hanh vàng có lạnh lắm tình tôi  ?
(bài thơ tình cuối cùng 20-3-2014)

Huy Uyên


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét