Thật khủng khiếp
Truyện ngắn Thủy Điển
Đang Làm việc ngon lành. Đùng một
cái ông đưa thư mang đến một Điện tín khẩn. Dũng vội mở ra và đọc “Cha bệnh
nặng, con về gấp“ một cú sốc vào đầu, Dũng bàng hoàng, choáng váng.
Vì công việc quá bề bộn và với tư
cách là một Kỹ sư Thủy sản Dũng không thể về ngay trong lúc nầy, anh cần phải
thu xếp công việc và gia đình thời gian độ vài hôm rồi mới đi được.
Về nhà Dũng báo cho vợ và các con
hay để chuẩn bị ngày mai đón xe về quê cho kịp lúc. Đúng sáu giờ sáng chuyến xe khởi hành từ Tiền giang về
đến Cà mau phải mất một ngày đường.
Vừa bước vào nhà mọi người ùa lên
khóc, rằng thằng Dũng đã về. Dũng về vừa lúc cha của Dũng cũng vừa nhắm mắt lìa
đời. Họ hàng, láng giềng còn đang đứng quanh chật ngôi nhà, người khóc, người u
buồn tiếc thương người quá cố. Dũng cũng bật khóc kể lể đôi điều, cảnh tượng
bây giờ biến thành một màu tang trắng.
Sau khi chôn cất cha xong. Mẹ
Dũng kể lể đủ điều trong niềm thương tiếc và vì Dũng là con trai độc nhất trong
gia đình, bà muốn Dũng cùng vợ con thâu xếp trở về quê để trong coi tiếp gia
sản mà cha Dũng để lại. Dũng ngồi bên mẹ trầm ngâm chẳng nói lời nào, chỉ an ủi
bà trong niềm xót đau, mất mác.
Ở lại quê nhà trọn một tuần.
Dũng quây lại Tiền giang với công việc bình thường, nhưng tâm trí lúc nào cũng
suy nghĩ về người mẹ nơi quê nhà và cả một sự sản không người chăm sóc. Đứng giữa hai con đường cần
phải lựa chọn, sự quyết định thật khó khăn vô cùng. Cả một tháng trời nghĩ suy,
suy nghĩ ăn không ngon, mà ngủ cũng chẳng yên. Cuối cùng Dũng viết tờ đơn xin
nghỉ việc và nạp lên Ty. Bước đầu Ban lãnh đạo Ty không đồng ý, nhưng Dũng cứ
phân trần hoàn cảnh nên mọi người chấp nhận nguyện vọng của Dũng sau đó và hứa
Dũng có thể trở lại Cơ quan dù bất cứ lúc nào vì Dũng là một Kỹ sư có trình độ
và khả năng.
Đầu mùa Hè năm ấy chờ các con
nghỉ học, Dũng và gia đình trở về quê cũ. Sự ra đi tuy đã suy nghĩ và quyết
định chính chắn, nhưng Dũng vẫn luyến tiếc Ty Thủy sản. Vì nơi đó Dũng đã phục
vụ gần năm năm trời, nơi đó đối với Dũng thật nhiều kỷ niệm đáng nhớ.
Trở lại quê hương sau hơn mười
năm trời xa cách, xung quanh Dũng bây giờ tất cả đều mới mẻ, xa lạ vô cùng. Xã
hội tiến triển vượt bực mỗi ngày, mỗi khác. Ngạc nhiên đến chống mặt. Vì là một
người xa quê mới về hơn nữa Dũng là một người có học nên xóm giềng rất quí mến
và gần gũi. Mọi chuyện lớn, chuyện nhỏ trong làng Họ cũng đều nhờ vào Dũng cả.
Dũng giờ như một đấng tin cho họ. Mỗi lần họ nhờ vả hay giúp cái gì, họ đều
mang những bình rượu quí ra mời khách. Dũng hồi đầu uống kém, nhưng ngày qua
ngày vì nể bụng bà con, ai đến đâu, thì
Dũng đến đó. Có khi xong công việc trở về nhà Dũng dường như không còn biết gì
cả. Thời gian chỉ trên dưới năm năm sống tại quê nhà với sự tiếp xúc xóm giềng
như thế mà Dũng trở thành anh nghiện rượu. Sáng mở mắt ra không có rượu là Dũng
không chịu nổi và cũng chẳng làm được việc gì. Trước khi bắt đầu vào công việc
Dũng phải có rượu trước đã thì hãy làm sau. Con sâu rượu bám vào người Dũng
nhanh quá, nhanh đến nỗi người ta không tưởng tượng được, gia đình Dũng cả mẹ,
vợ lẫn các con chống đối kịch liệt, nhưng rồi cũng phải buông tay. Có lẽ Dũng
vì da chạm hàng ngày và nhiều người cho nên mới ra nông nỗi.
Thời gian về quê thắm thoát gần
tám năm trời, mẹ già đã qua đời, các con đã lớn, lập gia đình. Và Dũng trở
thành anh nghiện rượu thật sự, bất lực vợ Dũng mới ngày nào còn son trẻ vì
thương chồng trở về quê nay đã thành cụ già trước tuổi. Dũng nghiện đến nỗi bạn
bè ngày trước phải xa lánh, thật khủng khiếp. Mỗi khi Dũng nhấc phôn lên rủ rê,
họ đều từ chối, qua nhiều lần anh u sầu ngồi một mình trong phòng vắng và mắng
thầm! Cuộc đời sao khốn nạn thật.
Giờ không còn ai đến với Dũng
nữa, tất cả đều ngoãnh mặt, quây lưng. Trong những lúc cô đơn Dũng đành ngồi
một mình trước khung gương cầm chai rượu rồi mượn mình làm bạn và uống một mình
hết ngày nầy, sang ngày khác.
Thủy Điền
Thuy-Dien-Thivanviet.Jimdo.com
Ngày 18, tháng 4, năm 2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét