Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

Ảnh Đỗ thị Minh Giang


 Đoạn đường số 4
 truyện ngắn của THỦY ĐIỀN


     Tình hình chiến sự đang biến động mạnh, ngoài đường giặc giã rầm rầm, xa xa một chút là nghe tiếng nổ, một lát là nghe những tràng Đại bác. Mắc chứng gì thằng Sơn cứ giục tôi phải cùng nó đi Sài gòn. Tôi không đi nó cứ năn nỉ, bao nhiêu tiền xe tao trả hết cho mầy. Tôi bảo, không phải vấn đề là tiền, mầy có thấy không ? Nguy hiểm lắm. Nó nói nhầm nhè gì mầy cứ đi với tao, mầy chết chắc tao sống à.
Tôi vị bụng và đi theo nó, nhưng hỏi ? Mà đi lên Sài gòn làm gì. Nó bảo, bà Ngoại tao biểu tao lên phụ cậu Tư tao sắp xếp nhà cửa chở đồ đạc về Tân hiệp. Thôi đi thì đi. Hai thằng nhất trí và ra đón xe đò đi Sài gòn.
-Lên xe tôi nửa đùa, nửa thật lúc đầu tao tưởng mầy lên Sài gòn vào tòa Đại sứ Mỹ cầm Nạng thun bắn mấy thằng Quân cảnh Mỹ, leo qua cửa sắt trèo lên lầu đi Trực thăng qua Thái lan rồi sang luôn bên Mỹ chứ. Ai ngờ lên Sài gòn phụ ông Cậu mầy chuyển ít hàng về quê, việc nầy tao nghĩ ổng và mấy thằng con ổng tự làm cũng được, đâu cần đến mầy. Nó cười và thụi tôi một cái rồi bảo, mầy chơi tao hoài.
-Không phải, mầy hiểu sai tao rồi, hai thằng con ổng lên bốn, lên năm mà phụ giúp cái gì. Hơn nữa tao có muốn đi đâu, tại sợ Ngoại tao buồn nên tao đi. Mầy biết đi một mình thấy thế nào, nên tao mới rủ mầy.
   Nói qua, nói lại chiếc xe đò đã đến Tân hương. Đến Tân hương thì xe phải dừng lại vì phía trước hướng về Sài gòn bị kẹt cứng. Nhìn phía bên kia đường hướng về Lục tỉnh cũng giống nhau. Phí trước hướng Thủ thừa-Tân an
đang có đụng lớn giữa Sư đoàn 7 và Bộ đội khói bay nghi ngút, tiếng súng nổ lụp bụp rền vang. Trên bầu trời những chiếc Máy bay F5, B52 đảo qua, đảo lại rồi những tiếng Bơm ì ầm xé nát không gian thật khủng khíếp. Hai thằng chờ như bao người khác, hy vọng tiếng súng lắng dần đoàn xe sẽ vượt qua quãng đường nguy hiểm nầy. Chờ mãi gần ba tiếng đồng hồ, lúc ấy trời sắp xế chiều. Tôi nói:
-Không xong rồi Sơn ơi, thôi mình về, nguy hiểm quá. Tao nghĩ Ngoại và Cậu mầy cũng hiểu là tại sao mầy không đi Sài gòn được. Nó lặng thinh dường như muốn nán đợi. Chiến tranh đâu có thời hạn, một lúc sau nó bảo.
-Về thì về, nhưng về bằng cách nào, chẳng lẽ đi bộ. Tôi nói
-Nếu không có xe thì cũng phải đành. Tân hương, Tân lý tây, Tân hiệp là đến nhà ngay. Nó cười cười.
-Mầy nói dễ như ăn cơm không bằng.
   Tôi thì chịu đi bộ về, còn nó thì chần chừ, lưỡng lự. Nhưng cũng may bốn giờ rưởi chiều Lính xả cảng cho xe đi tiếp, nhưng chỉ về hướng Lục tỉnh. Tôi và nó nhẩy đại lên chiếc xe tải chở Xi măng ngồi, cũng hên là ông Tài xế không thấy, nếu thấy thì ông ta đuổi xuống mất rồi. Ngồi trên đống Xi măng cao hai thằng nhìn thấy hàng trăm chiếc xe nhà binh chở Lính nối đuôi nhau về hướng Mỹ tho, bọn tôi chỉ đoán thế thôi, nhưng chẳng biết Họ sẽ về đâu.
   Gần tới Tân hiệp thằng Sơn đập mạnh vào sau lưng ông Tài xế la lớn, làm ơn cho tụi tui xuống . Làm ơn cho xuống Tân hiệp giùm Bác tài. Ông thắng một cái két và bảo xuống lẹ giùm con đi mấy ông nội, bực mình quá. Hai thằng mừng quá nhẩy xuống, xe chạy tuốt không tốn đồng nào. Hai thằng đứng thở một hồi cho khỏe. Tôi bảo Sơn mình vào quán Việt hương làm ly Cà-phê đá rồi về cũng chẳng muộn.
   Hai thằng đang uống Cà-phê ngồi nhịp đùi, nhìn ra lộ chính thì những chiếc xe chở lính cũng vừa đến. Họ đậu lại một dọc cho lính xuống nào là Nhẩy dù, Biệt động quân, Thủy quân lục chiến, Bộ binh v.v.. đủ hết. Bỗng dưng Họ cởi những bộ đồ trận, bỏ súng ống chất thành đống, rồi mặc chỉ áo thun và quần tài lõn tìm xe khác đi tiếp. Tôi nghỉ chắc Họ được lệnh giải tán cho nên mới làm thế.
   Tôi và Sơn từ giã, ai về nhà nấy.Trên đường về nhà nhìn thấy hai bên đường toàn quần áo lính, giầy trận, nón sắt, ba-lô, súng đạn nhỏ, lớn vẫy đầy thật là ghê sợ. Những chiếc xe GMC thì đậu lại nằm ụ còn những chiếc xe đò bây giờ người ngồi chật cứng trên mui. Tôi liên tưởng trong đầu chiếc xe chỉ chạy đến Trung lương là cùng, vì quá tải.

THỦY ĐIỀN
23-6-2016
    







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét