Tết Muộn
NINH HẠ
1
Rất sớm. Ba giờ sáng ông đã thức dậy.
Chẳng phải vì hôm nay là ngày cuối của một năm dài. Từ mấy
năm này ông ít ngủ. Không cần báo thức, mỗi đêm tỉnh dậy mở mắt nhìn đồng hồ là
đúng ba giờ. Xưa kia những ngày còn ở quê nhà, đời sống bất an khổ nhọc lo âu,
thế mà nằm xuống là đánh một giấc tới sáng. Qua tới Mỹ bắt đầu khó ngủ. Chẳng mấy
đêm có được một giấc ngủ đầy. Thế mới biết cuộc sống ở đây tưởng là đầy đủ sung
sướng nhưng thật ra căng thẳng mệt mỏi tinh thần và tổn thương tình cảm. Bây giờ
thì quá tệ. Khổ! Già. Đêm đêm chỉ ngủ được ba bốn tiếng là cùng. Có đêm thức trắng.
Mờ sáng tỉnh dậy thao thức trăn trở. Ông trời cắc cớ, hành tội mấy người già
như ông. Bắt phải thức. Để nhớ để lo. Để buồn để tủi. Để hối tiếc ray rức trăm
thứ chuyện. Chuyện một đời sắp qua. Chuyện hôm nay. Chuyện con chuyện cháu.
Cũng lạ! Chuyện vui thiếu khối không nhớ, mà chỉ dằn vặt loanh quanh chuyện giận
hờn, phiền muộn lo âu.
Ba mươi Tết
rồi đây. Chóng thật!. Tuổi
càng già, thời gian trôi càng nhanh. Lúc nhỏ thì dài cổ mong cho tết đến. Sao
mà lâu thế! Giờ đây, ngày tháng xoèn xoẹt. Ngoảnh đi nhìn lại đã là tết. Còn được
mấy cái tết nữa đây. Đến tuổi này thì tên đã có sẵn trên danh sách chờ đợi. Ông
bà gọi lúc nào thì đi lúc đó. Biết đâu?
Ông dậy pha trà. Rỗng trống. Cô đơn.
Ngày thường thì nỗi cô đơn cũng đủ làm ông hiu hắt. Nhưng phải
vào những lúc như ngày hôm nay, mới thấy thấm thía tận cùng nỗi đơn lạnh của một
người già xa quê. Nghĩ cho cùng, dù ở lứa tuổi nào, hoàn cảnh nào, thì sự bất hạnh
lớn của con người phải chăng là sự cô đơn? Chỉ mấy năm trước đây thôi, vợ chồng
con cái đầy đủ.
Tết nơi quê người tuy nhạt nhẽo cũng ráng gượng gạo cố níu
giữ cho đúng lễ nghi tập tục, nhưng dù sao thì gia đình cũng còn ấm cúng đông
vui. Từ ngày vợ mất, con cái lớn khôn, đứa có gia đình, đứa làm ăn xa, ông ở
chung với vợ chồng thằng út mới lập gia đình. Hai hôm trước chúng nó lấy ngày
nghỉ đi tránh lạnh ở vùng biển Nam Mỹ. Ở bên mình ngày Tết con cháu rủ nhau về
gần gũi với mẹ cha. Ở đây ngày lễ ngày tết được dịp chúng đi xa. Cha mẹ càng
già thì càng cần, càng muốn gần con gần cháu để săn sóc và để được hỏi han hôm
sớm. Con cái trái lại chẳng muốn gần cha mẹ già, vướng bận. Chăm lo cho chúng
thì chúng lại khó chịu cằn nhằn cho là lẩm cẩm. Không trách gì con, chẳng qua
hoàn cảnh điều kiện sinh sống trong xã hội này đã tước bỏ một trong những điều
hạnh phúc nhất của cha mẹ già được sống với con với cháu trong những ngày xế
bóng.
Trước khi đi, lo ông già côi cút một mình trong ba ngày tết,
nó đã bàn giao trách nhiệm cho vợ chồng con chị và thằng anh. Suốt cả năm tụi em gần gũi và lo
cho ba rồi. Ngày Tết cho tụi em xả hơi. Mấy anh chị thu xếp đem cháu về chơi,
phụ nấu nướng lo cúng rước ông bà chiều ngày ba mươi. Ở chơi với ba đến chiều mồng
một hãy đi. Thức ăn hoa quả tụi em đã mua đủ. Khỏi lo!
Hôm nay một mình trong căn nhà rộng, cũng không cần phải rón
rén sợ ồn ào thức giấc tụi nhỏ đang cần ngủ để ngày mai đi làm. Dọn dẹp bàn thờ,
chùi bóng đồ đồng, lo xếp đặt hoa quả xong thì trời cũng vừa sáng. Qua khung cửa
sổ, tuyết rơi mù mịt. Bánh chưng bánh tét thịt dầm, nhiều thứ ăn đã có sẵn,
nhưng lo con về đến không có thức ăn nóng, ông xuống bếp nấu nồi cháo gà. Nghĩ
cũng lạ. Trước đây ông chưa hề xuống bếp. Chuyện của đàn bà con gái. Ông thuộc
loại dễ nuôi. Vợ cho gì ăn nấy. Ngon ăn nhiều, dở ăn ít. Không bao giờ chê bai
hay đòi hỏi. Ngày ngày nghe vợ con bàn tán món này món nọ, lâu ngày nhập tâm. Đến
khi vợ mất con ở xa, ông lò mò xuống bếp cũng nấu cũng nướng. Món canh món xào
món mặn. Đâu thua ai! Chúng nó ăn, ngạc nhiên, khen ngon. Vợ thằng út nói. Má nhập vào ba!.
Ông vui vui thấy mình không đến
nỗi vô dụng. Gần xuống lỗ mới phát hiện tài năng! Hằng ngày tự lo lấy thân. Chiều
chiều nấu cho con bữa cơm tối. Khi nào thấy ông già mệt hay muốn đổi món thì tụi
nó lấy thức ăn ở tiệm.
2
Dễ chừng đã mười một giờ sáng?
Ông thấy đói nhưng chưa muốn ăn. Đợi chúng nó về ăn luôn thể cho vui. Mấy khi. Từ Michigan về Chicago ngày thường
mất khoảng bốn tiếng, trời tuyết như thế này có chậm lắm thì sáu tiếng là cùng.
Hôm qua chúng dự định đi sớm. Chắc cũng sắp về đến. Có tiếng chuông gọi cửa.
Ông cười. Tau đoán không sai. Mở toang cửa, không theo thói
quen nhìn qua lỗ kính nhỏ. Giật mình. Một thằng Mỹ đen to tổ bố chào và trao
gói quà. Tên người nhận là thằng út. Uể oải ký nhận, quay vào. Sáng giờ chưa ăn
gì, uống mấy chung trà ruột gan cồn cào khó chịu. Xuống bếp định ăn tô cháo. Do
dự. Chặc lưỡi. Thôi. Chúng nó sắp về
tới. Năm hết tết đến. Cố chờ.
Điện thoại reo. Nhanh nhẹn, ông nghe đứa con gái đầu lòng. Ba ơi, con đây.
Vợ chồng em con tới chưa? Chưa hả. Chắc vì thời tiết quá xấu. Nhà chúng nó gần
hơn nếu không gọi là sắp đến rồi đó. Bão tuyết tơi bời. Đài thông báo trận bão
lớn nhất trong chục năm. Tụi con không đi sớm được, bây giờ mới ra khỏi nhà
đây. Tụi con tới trễ. Con nấu nướng nhanh. Ba đừng lo.
Chờ nó tới
nấu thì ông bà đói!. Bỏ đĩa
nhạc xuân vào máy. Giọng ca quen thuộc và những bài hát cũ ấp đầy nhung nhớ làm
ông bùi ngùi. Thoáng chốc, bao kỷ niệm như hiện rõ. Xúc động rưng rưng chực
khóc. Thở dài nuối tiếc, ông vội vã xuống bếp lo nấu cỗ.
Đang lu bu thì nghe tiếng còi xe inh ỏi. Bây giờ mới đến! Ừ. Cũng còn sớm. Giỏi!. Vợ chồng thằng Hân. Đứa con trai ông thương yêu nhất, lo lắng
cho cha mẹ nhiều. Ngày nó lấy vợ, ông vui vì con có hạnh phúc, nhưng cũng buồn
buồn như thiếu như mất con. Ông vui hẳn lên nghỉ đến đứa cháu lên ba. Lâu lắm rồi
không có dịp cho nó ngồi trên đùi lúc lắc làm ngựa, cười hăng hắc. Mở cửa nhìn
ra sân. Sân nhà trống lạnh. Con cháu nào đâu? Chưng hửng nhìn chiếc xe nhà hàng
xóm kẹt tuyết bấm còi kêu người nhà. Cả nhà cha mẹ con cái hì hục đẫy, reo cười
vui vẻ nô đùa. Ông tủi thân.
Thất vọng. Mệt. Đuối sức. Ngộp thở. Ngồi nghỉ một chốc lại khỏe thôi! Ông tự nhủ.
Xoải chân ngồi ngửa trên ghế, mở truyền hình coi trận bóng đá. Chưa nóng đít
ông lại đứng dậy xuống bếp. Bày thức cúng ra bàn. Tươm tất ra phết. Lòng gà xào
miến. Món này thằng rễ thích. Thân gà thì nấu canh với măng khô. Măng này người
bạn về Việt nam đem qua cho. Món này thằng Hân cứ nhắc ba đừng quên. Thịt kho
nước dừa. Không có món này là không yên thân với con chị. Dặn đi dặn lại đừng
quên làm dưa giá, nó còn nhắc phải cho nhiều lá hẹ. Dễ ợt. Lại thêm mấy đĩa giò
chả. Bánh chưng dưa món. Ông
bà tha tội. Cúng ông bà mà chỉ
chọn những thứ con mình thích.
Ông cười. Nhìn một lần nữa mâm cúng, xoa tay mãn nguyện. Thế là xong. Chỉ đợi chúng nó đến
là cúng thôi.
3
Mới đó mà
đã bảy giờ tối rồi!
Thời giờ đi nhanh thật. Ông bắt đầu sốt ruột. Đứng ngồi
không yên. Ra vào nôn nóng. Điện thoại đến nhà con thì chẳng thấy ai trả lời.
Ông an ủi. Tụi nó đã đi rồi. Vừa đói vừa mệt, nhưng chẳng còn
bụng dạ nào mà ăn với uống. Thấp thỏm đợi chờ. Thỉnh thoảng mở cửa nhìn ra
ngoài cầu may. Biết đâu đúng
lúc thấy xe chúng nó đang đi tới.
Để trấn tĩnh, ông đi tới đi lui.
Nhìn bàn thờ hoa trái rực rỡ bày biện đẹp trang trọng. Hai
ngọn nến điện tỏa sáng. Bình hoa cúc đại đóa vàng rực. Mâm trái cây sắp xếp mỹ
thuật. Mãng cầu dai da còn xanh mướt, trái dừa bóc vỏ trắng nõn, đu đủ lớn vàng
sậm, mấy trái xoài nửa vàng nửa đỏ. Cặp bánh chưng giấy bạc và mâm mức đủ loại
còn nguyên hộp. Đúng là bàn thờ ngày tết. Thua gì ở Việt nam! Một vòng phòng khách. Chậu hoa cúc vàng góc nhà. Cạnh cửa sổ
bình hoa cẩm chướng đỏ rực. Giữa nhà, trên chiếc bàn kính những cành forsythia
cắt ngoài hàng dậu từ tuần trước cắm trong chiếc độc bình cổ, giờ bắt đầu nở những
nụ hoa vàng. Hằng năm ông chưng forsythia thay mai. Cành hoa thẳng đuột vô
duyên. Nhưng thôi, đừng đòi hỏi quá. Chen vào mấy nhánh hoa, một vài thiệp chúc
tết của bạn bè con cháu, có cái gửi từ bên nhà sang, mấy bao lì xì treo lòng
thòng đầu cành vui mắt.
Lì xì. Ông mỉm cười hồi tưởng những ngày Tết xưa cũ. Thích! Thích thật!
Mấy tờ giấy bạc mới tinh còn thơm mùi giấy. Quanh năm dễ dầu gì có. Tha hồ bài
bạc, quà bánh. Ở đây thì khác. Khi còn đi học, con đã làm ra tiền, tiền chúng để
dành nhiều khi còn hơn cha mẹ. Cha mẹ còn dựa vào chúng nó là khác. Ngày tết lì
xì, chúng nhận cho có lệ. Đâu có được niềm vui hồn nhiên như mình thuở xưa. Mấy
năm đầu mới sang, còn khoanh tay ấp úng chúc thọ cha mẹ, dần dần chúng cũng cố
gắng làm trong sượng sùng giả tạo, ngượng ngập. Ông thở dài.
Điện thoại reo vang. Anh
chị Hai con cũng chưa đến hả ba?
Tiếng thằng con trai ngập ngừng. Ba
ơi!... Tụi con... sorry không
về được. Từ sáng đến giờ kẹt xe, cháu nhỏ khóc inh ỏi. Vợ con nói phải quay về
thôi. Ba đừng buồn nghe. Hôm nào tụi con sẽ về thăm ba. Con sorry. Chúc ba mạnh
khỏe sống lâu với tụi con. Thế là con hụt ăn canh gà nấu măng khô. Đừng buồn
nghe ba. Con sorry. Sorry! Để giả lả, vừa cười vừa nói gượng. Ba nhớ để dành tiền lì xì cho tụi
con!.. Cái thằng này vợ bảo sao nghe vậy!
4
Đã tám giờ tối.
Ông diện bộ đồ vét đẹp nhất. Thắt chiếc cà vạt đỏ sậm điểm
những đốm đen. Ông xưa nay ăn mặt rất đúng điệu. Từ ngày qua Mỹ ông thường mặt
bộ vía này vào ngày đầu năm để cúng vái, ngồi cho con cháu chúc thọ và phát lì
xì. Lên hương đèn. Kính cẩn khấn nguyện rước ông bà cha mẹ nội ngoại và vợ về
ăn tết với con cháu. Tết với
nhất. Còn độc một mình. Con cháu vắng hoe. Ông thì thầm.
Mỗi lần điện thoại reo, tim ông hồi hộp. Chỉ ngại sợ con gái
đầu gọi về báo trở ngại giờ chót. Giờ này im re thì chắc vợ chồng nó cũng sắp về
đến nơi.
Ông thấy hoa mắt. Sáng giờ loay hoay không ăn gì. Mà lạ nhỉ,
chẳng còn thấy đói. Ráng chờ con về cùng ăn và đón giao thừa luôn thể. Một năm
nhịn một ngày có khi còn tốt. Mười năm đói dài dài trong trại cải tạo vẫn sống
nhăn.
Mười một giờ khuya. Mâm thức ăn trên bàn nguội lạnh. Ông đã
sắp sẵn chén đũa cho năm cha con. Lấy bớt đi hai. Đầu năm để chén đũa trống là
không nên. Cẩn thận sắp thật ngay ngắn. Tính ông là thế. Xưa nay ăn uống phải
đàng hoàng lịch sự. Qua Mỹ đã lâu ông vẫn chưa quen được lối all you can eat, ăn mặc sức. Ăn như vậy chỉ cầu no. Ông bảo con. Chúng nó thực tế
hơn. Ăn no, nhiều món mà rẻ. Chìu con ông đi theo cho vui nhà
vui cửa. Ông không ưa.
Mỏi mệt và buồn. Buồn! Cái buồn thấm thiá tận tim gan. Ngả
lưng trên ghế theo dõi tin tức trên đài. Bên ngoài bão tuyết tiếp tục. Lim dim
mắt. Giấc ngủ sập đến không hay. Ông đi vào giấc ngủ mệt và buồn. Ông mơ trở lại
ngôi nhà xưa với mai vàng và pháo nổ. Lâng lâng trong không khí lãng đãng mùi
trầm hương, vợ ông tươi cười kéo tay khoe ông chồi hoa thủy tiên trắng ngọc đài
cát nở đúng đêm trừ tịch. Ông thấy lòng vui hân hoan và rộn ràng nô nức như những
ngày thơ dại. Điện thoại reo không làm ông tỉnh giấc. Tiếng nhạc, tiếng nói
phát ra từ chiếc máy truyền hình, tiếng ngáy lớn đều đặn của ông, tất cả như
khua động sự trống vắng của căn nhà.
Bỗng có tiếng còi xe ngoài đường vọng lại, như một lực đẩy
vô hình, ông choàng tỉnh dậy, hấp tấp chạy vội ra mở cửa. Lạnh. Rất lạnh. Tuyết
vẫn rơi, rơi liên tục. Một chiếc xe lạ đã đi khá xa chỉ còn ánh sáng đỏ của đèn
hậu rọi chiếu trên nền đường tuyết trắng ngập. Rùng mình. Thất vọng. Chán nản.
Ông uể oải quay vào.
Nhìn đồng hồ. Thôi chết rồi! Ông ngủ thiếp
và giao thừa đã qua. Lần đầu tiên kể từ khi khôn lớn, đã hơn bảy mươi mấy mùa
xuân, chưa đêm ba mươi nào mà ông không thức đón giao thừa. Lúc còn trẻ thơ thì
quây quần bên nồi bánh chưng, bao nhiêu là chuyện vui, thức đợi để được nghe tiếng
pháo nổ ran đầu đường cuối ngõ. Lớn lên có gia đình thì ra vào bận rộn lo toan
lễ vật mâm bàn cúng vái tổ tiên. Thế mà hôm nay!
Đứng trước bàn thờ cúi đầu thắp nén hương lâm râm khấn vái.
Ông nghĩ rằng lời khấn nguyện không đúng vào giờ phút thiêng liêng giao cảm của
đất trời thì chẳng thể nào linh ứng. Mùi trầm hương lan tỏa trong ngôi nhà cô
quạnh.
5
Chừng ba giờ sáng.
Hai vợ chồng người con gái lớn về đến. Tuyết đã ngừng rơi.
Sân nhà ngập tuyết xe không vào được, tấp vào lề đường trước ngõ. Chưa kịp ngừng,
người con gái mở vội cửa, hì hụp lội tuyết vào nhà.
Em! Em!
Em! Phụ một tay đem bớt cho anh mấy thứ lỉnh kỉnh chứ!
Anh lo lấy!
Bấm chuông. Gọi lớn.
Ba ơi tụi
con về tới.
Không thấy trả lời.
Ba! Ba!.
Vừa gọi vừa giơ tay đấm cửa. Cửa bậc tung, mất đà suýt ngã.
Cánh cửa khép hờ. Ông già nằm dài trên ghế.
Ba đang
ngủ? Ngủ ngon quá há. Hèn gì ở trạm xăng gọi về không ai trả lời.
Rón rén lại gần, âu yếm, thương yêu, gọi khẻ.
Ba dậy
đi! tụi con về ăn tết với ba đây nè.
Không động đậy. Linh tính, hoảng hốt, hét lớn. Ba! Ba!..
Thôi chết
rồi! Ba làm sao thế này.
Chạy vội ra cửa khóc rống.
Anh! Anh!
vào gấp. Ba làm sao đây rồi. Trời ơi!
Người chồng tay xách nách mang cố nhấc từng bước một trên lối
đi phủ tuyết dày.
Gì thế.?
Thấy mặt vợ, biết có chuyện, thả đại đồ đạc trên bực thềm
xông vào nhà. Sờ tay lên cổ cha. Đôi mắt lạc thần nhìn vợ. Giọng nói ướt sũng
nước mắt.
Ba...
ba... ba mất rồi!.
Người con gái khóc òa, sà xuống ôm chặt lấy cha. Tấm thân
già còn chút hơi ấm níu kéo.
6
Ông mở mắt nhìn quanh giường bệnh.
Màu vàng của bình hoa cúc ngày Tết như reo vui trên chiếc
bàn nhỏ cạnh giường.
Ba. Ba.
Ba. Ba tĩnh lại rồi.
Đứa gái lớn, mặt bơ phờ, la lớn. Cười khóc như trẻ thơ.
Ủa bây về
hồi nào mà đủ mặt cả vậy?
Ông ngủ dậy
rồi Mommy.
Nghe cháu gọi, ông bật ngồi dậy.
Vợ chồng
con nóng ruột. Linh tính chuyện chẳng lành nên liều mạng lái về. Thật huyền diệu.
Cầm tay ông, hai vợ chồng thằng ba sụt sùi.
Má linh
thiêng che chở. Nếu ba có điều gì
tụi con ân hận cả đời.
Cô y tá nghe nhịp tim bệnh nhân.
Ông qua
cơn nguy hiểm rồi. Nhưng lần sau đừng để bụng đói mà ra ngoài gió lạnh. Thật là
may.
Quay mặt nghiêm nhìn đám con.
Các anh
chị coi đây là một kinh nghiệm không thể, không bao giờ xẩy ra. Không để trẻ
con và đặc biệt các cụ ở nhà một mình.
Ra đến cửa cô còn ngoảnh lại gằn giọng.
Never.
Never!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét