Ngày nắng đầu mùa
NINH HẠ
1
Nhìn trên tờ lịch treo, xuân về đã hơn tháng qua. Thời tiết
vùng Trung Tây vẫn thất thường. Ngày mưa. Ngày nắng. Ngày tuyết rơi. Cái lạnh
kéo dài hơn sáu tháng và còn dài dài. Bà con lớn tuổi kêu trời. Đau xương. Nhức
bắp thịt. Gân cốt đau tê hành hạ. Thuốc thang, trong uống ngoài thoa, chỉ cầm cự
qua cơn. Nhìn ra ngoài, bầu trời xám đục. Suốt ngày quanh quanh quẩn quẩn trong
nhà. Thiếu vận động. Trầm uất. Có người khuyên về vùng nắng ấm mà ở. Nói thì dễ.
Con cái cháu chắt dây mơ rễ má níu chân. Dễ gì. Có người về Việt Nam. Vừa thăm
quê vừa trốn lạnh. Có kẻ may mắn trốn vợ. Một hai tháng chịu không được, lại
nôn nóng quay trở về nhà. Việt nam bây giờ chỉ là Quê. Nơi mình sinh ra và
trải dài kỷ niệm. Đâu còn là Nhà, nơi mái ấm của
gia đình, vợ chồng con cháu. Về Việt Nam có chăng để vọng nhớ kỷ niệm mập mờ ảo
giác và níu kéo những ngày qua.
Sáng nay trời chợt nắng. Ngày nắng đầu mùa. Và. Ôi trời! Nóng quá. Thời tiết cà chớn.
Mùa đông đột ngột chuyển sang mùa hè!
Nguyên nói lớn và bước ra vườn sau. Thấy mà
ngao ngán. Vườn hoa cây kiển. Cá lội đủ màu tung tăng trong hồ hoa súng và thác
nước róc rách... Tất cả xơ xác, rác bẩn. Mười mấy con cá Nhật, nuôi công phu,
năm ngoái sống nhăn, bây giờ chết cứng trong hồ đóng băng. Tiếc cá cũng có,
nhưng thấy tội nghiệp pha lẫn ít ray rức vì mình bất cẩn.
Cuối thu năm ngoái, Nguyên đã bỏ cả mấy ngày dọn sạch vườn
không còn một chiếc lá khô, chuẩn bị cho mùa đông. Thế mà bây giờ lá mục ướt khắp
nơi. Lá bay hàng xóm, lá bay sang. Vườn hàng
xóm là của vợ chồng người Do Thái trung niên, trí thức và lịch sự. Hai đứa con,
nhất là cậu con đẹp trai và rất ngây thơ. Gặp mặt chào hỏi niềm nở, dễ thương
Chỉ có một diều rất phiền là quá làm biếng. Anh chồng to lớn khỏe mạnh, nhưng
chẳng bao giờ thấy động tay chân. Ngày thứ bảy là ngày Sabat, theo tín ngưỡng
Do Thái, tuyệt đối không làm gì thì đã đành. Ngày thường đi làm về ở riết trong
nhà, cho dù ngày xuân hè nắng đẹp. Anh chơi đàn ghi ta và mê đánh golf. Thỉnh
thoảng đôi lần theo vợ ra vườn sau ngồi xích đu cười đùa cũng chỉ chốc lát.
Laura, tên chị vợ, bao thầu mọi việc. Đưa đón con cái. Thỉnh thoảng cắt cỏ làm
vườn. Leo lên mái nhà quét sửa máng xối. Đúng là chồng chúa vợ tôi còn hơn mấy
cụ nhà mình. Nhiều lần thấy tội nghiệp, Nguyên sang phụ quét lá. Có khi làm
xong sân vườn nhà, tiện tay Nguyên tự nguyện qua thổi lá và làm sạch sân nhà họ.
Hôm đó, đi làm về thấy cả hai vợ chồng cùng đứa con trai khoảng mười ba tuổi
cùng ra đón. Chấp tay theo người Á đông, ríu rít cám ơn. Lại còn biếu chai rượu
chát. Nguyên không nhận. Hai hôm sau, nhận được một tấm thiếp cám ơn trong
thùng thư với lời lẽ chân tình. Thật ra việc làm của Nguyên không chỉ giúp họ
mà còn đỡ việc cho mình. Nếu không, gió cuốn hết lá khô qua bên này, vừa tốn
công lại vừa bực mình. Cuối mùa thu lá rơi quá nhiều, Laura dọn không xuể. Vun
thành đống trong sân trước vườn sau. Mấy trận gió lớn quét giùm, đưa hết qua vườn
nhà Nguyên. Qua mùa đông tuyết, lá mục bẩn.
Gần một ngày trời dọn dẹp, tuy còn lắm việc phải làm, nhìn
quanh vườn đã thấy sạch sẽ. Một
tháng nữa nếu trời nắng ấm, cây cỏ xanh tươi và hoa nở rộ. Vườn sẽ đẹp. thấm mệt nhưng khoan khoái yêu đời.
Lâu lắm mới có một ngày thư giãn thân tâm. Đúng thật. Vào chùa
muốn tu thiền thì trước hết phải quét lá!
Trời chiều còn vương nắng nhẹ. Mát dễ chịu. Hơn nửa năm mới
có ngày hôm nay. Vào ga ra, khệ nệ lấy bộ bàn ghế xếp ra sân. Nguyên có nói vợ
cho một đĩa đồ nhậu. Ngày hôm qua vợ chồng đứa con đi chợ mua cho ông già một hộp
hạnh nhân Smoked Salted
Almonds. Khoe. Con mới khám phá. Ba uống rượu rất
ngon. Tình cờ Nguyên cũng mới khám phá ra
một hiệu rượu chát đỏ nguyên chất nhập từ Tây Ban Nha. Giá không đắc nhưng tuyệt
ngon. Chỉ vài năm sau nhãn
hiệu này sẽ nổi tiếng và lúc đó chắc khó mua. Nói thế
cho vui. Rượu là hợp vị với mình. Đâu có phải nhiều tiền là ngon đâu. Người yêu
là hợp nhãn. Đâu cần chim sa cá lặn. Ta
sẽ khai rượu mở mùa nắng ấm.
Cười vui rạng rỡ Nguyên hát lớn
lõm bõm mấy câu nhạc Trịnh Công Sơn chợt nhớ. Tạ ơn người, tạ ơn đời. Tạ ơn ai đã cho ta hạnh phúc này. Nguyên ngộ được điều đơn giản từ những người
bạn Mỹ lớn tuổi yêu đời trong club thể thao. No complaint!
Đời cho ta thế này là đủ. Chẳng
có gì phiền trách.
Vui vẻ trong lòng, Nguyên ngồi bậc ngửa trên ghế, hát vu vơ
mấy câu nhạc sến.
2
.
Mây mở cửa gọi lớn.
Anh ơi.
Có chú Đồng ghé chơi.
Mây ra sân. Đồng theo sau, tay xách thùng bia tay cầm bao giấy
đưa cao.
Lạc rang
húng lìu đặc biệt Bắc kỳ. Em mang tới nhậu với anh.
Cười.
Em xin lỗi
không gọi anh trước. Nhưng biết anh có nhà. Nhậu đột xuất!.
Nguyên chưa kịp trả lời Đông, Mây nhìn quanh hài lòng.
Giỏi quá vậy! Sạch và gọn. Đâu ra đó.
Đông cười hì cầu tài
Hên thật.
Đúng lúc anh dọn sạch sân vườn. Em là người đến mở mùa thịt nướng cho vườn anh
chị đó nghe!
Hai anh em vui vẻ nói chuyện trên trời dưới đất. Đồng chỉ
thích bia. Uống nhiều. Nguyên cầm chừng. Không còn ham vui, chìu bạn uống liên
tu bất tận như những năm trước. Bây giờ uống rượu chát đỏ điều độ hàng ngày. Sức
khỏe trên hết. Chân lý đơn giản ai cũng biết nhưng giữ được hay không mới là vấn
đề. Nguyên khuyên. Đồng nên
bớt bia, thịt bò, lòng lợn, lòng bò. Những thứ này gây bệnh thống phong (Gout)
đau nhức khủng khiếp. Các khớp ngón chân, mắt cá, đầu gối, xương vai, bắp thịt...
cứ nửa đem về sáng là đau còn hơn dao cắt. Đồng nói
liều. Em biết thế nhưng lỡ
ghiền rồi. Đời bao lăm. Chết no hơn sống thèm. Chết
không sợ, chỉ sợ đau đớn tấm thân.
Tìm đến
anh đột xuất là có chuyện nhức đầu. Đúng không? Lâu nay mỗi
khi có chuyện Đồng tìm tới Nguyên. Người bạn lớn tuổi, trở thành người anh, người
quân sư gỡ mối tơ lòng cho cậu ta về mọi việc. Việc sở làm, việc nhà. Cả những
chuyên văn chương chữ nghĩa trên trời dưới đất. Khi nói chuyện với người quen
chung, hắn thân gọi Nguyên là sư phụ. Nguyên thuộc loại khôn chợ dại nhà. Chuyện
người thì sáng. Chuyện của mình thì tối um.
Em vừa
gây lộn với vợ. Giận quá bỏ tới anh tị nạn.
Lại chuyện
gì nữa? Chưa đầy một tuần lại tái diễn.
Tuần gì
anh. Hàng ngày. Tụi em vợ chồng khắc tuổi, khắc khẩu. Nói chưa hết mấy câu đã
thấy lộn ruột muốn gây. Nhịn không được.
Khắc khẩu
là bệnh của những cặp vợ chồng sống với nhau bình đẳng thương yêu.
Sư phụ
nói gì em không hiểu tới.
Nếu chồng
chúa vợ tôi, chồng nói trật trúng vợ đâu dám cải. Còn nếu gặp vợ thuộc loại sư
tử cái, ông nội thằng chồng cũng chẳng dám hó hé.
Đồng cười lớn.
Khẩu phục
tâm phục. Đúng là sư phụ.
Khắc khẩu
chuyện gì?
Chuyện gạo,
chuyện dầu.
Gạo đang
là một khủng khoảng toàn cầu, mắt mớ gì tụi bây mà gây nhau. Đi tìm ông tổng
thư ký Liên Hiệp quốc mà gây.
Đồng phân bua. Đi làm về đến chưa kịp thở, Liên hốt hoảng
đón ngay tại cửa bảo chở đi mua gạo. Em không than một câu, ngoan ngoãn quay ra
xe chở vợ đi chợ Việt Nam. Liên cho biết bạn bè quen thân báo động là gạo sẽ
khan hiếm và tăng giá nay mai.
Chị Hồng
đã mua 20 bao. Anh Trứ đã trữ sẵn 30 bao. Ông... chị..., bà... bao... bao.
Em muốn nói nhưng dằn lòng chẳng có ý kiến. Liên đã nói.
Việc nội
trợ, bếp núc để em lo.
Quả thật Liên định mua 10 bao, chỉ còn 3 bao.
Anh lái
tiếp lên chợ Đại Hàn.
Đây lên
đó khá xa. Em ạ, mình về ăn tối xong ngày mai mua tiếp.
Liên phán.
Ngày mai
thì nói gì. Đi ngay kẻo gạo không hết thì cũng lên giá.
Đồng hết chịu nổi.
Mình sống
ở Mỹ chứ đâu ở Việt Nam mà sợ đói. Ở Mỹ làm sao thiếu gạo mà em cuống lên vậy.
Đói thì
không đói. Chuyên con nít ai không hiểu. Đâu cần anh lên lớp. Gạo không thiếu
nhưng toàn gạo dở. Gạo Mỹ hạt tròn hạt dài lúc trong nước trước 1975 còn chê huống
hồ bây giờ. Đã ăn quen gạo Jasmine Thái lan.
Liên bắt đầu to tiếng cự nự.
Mua là để
cho cha con anh ăn. Em ăn bao nhiêu. Chỉ có việc chở đi mua mà cũng thành vấn đề.
Kiên nhẫn, em dịu giọng giải thích.
Báo chí
loan tin các nước Á châu sản xuất lúa gạo và nhất là đồng bằng Cửu long năm nay
được mùa bội thu. Gạo không thiếu. Chỉ vì nghe đồn, hùa nhau đi mua thành khan
hiếm giả tạo. Lo bò trắng răng.
Ở đó mà
nghe báo chí. Anh biết không? Ở Việt Nam mấy ngày nay giá gạo lên từng giờ đến
chóng mặt. Giá tăng gấp đôi gấp ba. Chạy mua sắp hàng một giờ là hết gạo bán
ra. Mấy chủ sạp gạo ở Sài Gòn nói, cả một đời buôn gạo kể cả trước 75, chưa bao
giờ có tình trạng này.
Đồng chống đỡ.
Không có
gạo Jasmine Thái lan thì mình ăn gạo Ấn Độ, Đại hàn. Cam-pu-chia... Hết gạo thì
ăn bánh mì, mì gói, pizza... Bao nhiêu năm tích trữ tiếp tay cho gian thương đầu
cơ nâng giá ở Việt Nam chưa tởn. Chạy qua tới Mỹ vẫn chứng nào tật đó.
Liên hét lớn và chiến tranh bùng nổ.
Đi về.
Không đi nữa.
Hậm hực, em cố nhịn vợ, thẳng đường lái xe đến chợ Đại Hàn.
Liên nhận ra. Nói lẫy. Đã bảo
là không gạo cơm chi nữa. Đi về. Có tới đó thì ông vào mà mua, tôi không vào
đâu.
Hết phương cứu chữa. Từ anh em qua đến ông tôi. Chỉ còn chuyển
qua mày tau nữa là cạn tào ráo mán.
Ông khó với
tôi. Có con mẹ nào nhờ một tiếng thì mưa gió bão bùng cũng lặn lội. Đồ thứ đàn
ông vô tích sự.
Trận chiến đổi mục tiêu và lần lượt cứ thế đi xa không còn
dây dưa gì đến chuyện gạo ban đầu mà qua chuyện ghen bóng ghen gió. Và. Bắt bẻ
lời ăn tiếng nói của địch thủ lúc nóng giận, cay độc nói hạ nhau.
3
Nguyên kiên nhẫn nghe Đồng vừa thở, vừa giận, kể lể.
Có vậy
thôi à?
Đồng bực mình.
Thế anh
muốn gì nữa?
Chuyện nhỏ.
Vậy là khởi đầu chuyện gạo và kết thúc dang dở ăn nói cay cú chọc tức nhau.
Đúng không? Chuyện mọi lúc mọi nơi.
Nguyên nâng ly uống với Đồng để hắn hạ hỏa.
Ở lâu với
vợ câu chẳng học được bài căn bản về đàn bà. Không bao giờ vợ chồng gây nhau
trước sau chỉ vì nguyên nhân ban đầu. Cũng giống như các bà có khi nào đi
shopping chỉ để mua món đồ định sẵn ở nhà. Định mua đôi giày thi tha về cái áo,
cái quần, cái son, cái nồi... Những thứ ở nhà chẳng hề tính tới Mấy thứ nầy em thích lâu lắm. Hên
quá. Hôm nay tìm được mà lại đang xeo (on sale).
Đồng hỏi sư phụ.
Anh bảo
em phải làm sao?
Im lặng
là vàng.
Tưởng anh
cao kiến té ra dỏm!!!
Đồng kể. Có lần Liên nói gì thì nói em nghĩ một chuyện khác
chẳng thèm trả lời trả lỗ. Em áp dụng bài giảng của Thiền sư Nhất Hạnh đọc được
trên website Thư viện Hoa Sen, về trấn áp cơn giận bằng thiền định. Kiểm soát
thở ra thở vào. Liên lên giọng xuống giọng. Em ngồi mở mắt, không dám nhắm mắt,
lộ tẩy. Thở vào nhè nhẹ, nhớ lại nét mặt ngây thơ và mái tóc thề phất phơ theo
gió của Liên lúc đón em tan trường. Thở ra, em nhớ lại gói thịt chà bông Liên vừa
khóc vừa đưa khi thăm em trong trại cải tạo. Tuyệt diệu. Lòng em thanh thản. Từ
giai đoạn anh em, Liên đang đi vào giai đoạn hai ông tôi hồi nào em không biết.
Bỗng giật mình vì tiếng ré của Liên. Đây không phải tiếng hét hay roi đánh của
thiền sư như tia sét giúp thiền sinh đốn ngộ công án thiền, mà là tiếng rống của
sư tử. Sư tử hống. Cũng không phải của Kim Mao sư vương Tạ Tốn mà của Kim Hoa Bà
Bà. Trước mặt em, một tay chống nạnh, một ngón tay chỉ thẳng vào mặt em theo thế
Nhất Dương Chỉ, Liên la lớn xỉa xói.
Bộ khinh
tui không thèm nói há. Tui đang nói với ông chứ đâu đang nói với cục gỗ, cục
sõi, cục đá, cục...
Cục cuối cùng thối hoắc sắp bắn ra, may mắn thì Liên dừng miệng.
Em cứng họng á khẩu.
Anh thấy
chưa. Nói cũng chết, không nói cũng tiêu tùng. Khắc khẩu hay á khẩu, anh chọn
các nào? Im lặng là vàng hay đất sét!
4
Đồng nhìn đồng hồ muốn về. Cậu ta đang hồi hộp diện kiến với
người yêu khắc khẩu.
Nguyên cười vui nói đùa.
Chú về nhắn
với Liên. Dầu xăng cũng đang lên giá vùn vụt và chưa có hy vọng nào kềm giá.
Cũng nên tích trữ vài thùng để khỏi đi xe buýt.
Nguyên sực nhớ.
Em đem
thùng bia còn nguyên về. Anh không quen uống thứ đó.
Em biết
anh chỉ uống bia Stella Artois. Trước khi đến em lùng khắp mấy chợ nhưng tìm
không ra. Anh mua đâu ra hay quá vậy.
Hà! Ha.
Thứ bia nhập từ Bỉ, có khi khan hiếm. Anh luôn trữ sẵn mấy thùng. Nhiều thì
không nói, chỉ mấy đứa em cùng anh uống đến hết mùa Thu cũng còn. Khỏi lo.
Đồng trợn mắt.
Trời! Đồ
rượu chè độc hại mà anh còn lo tích trữ. Gạo cơm là vấn đề bao tử Liên ngược
xuôi lo cho cả nhà. Đúng quá. Em nóng bậy. Trật. Trật.
Chưa kịp từ giã Mây, Đồng chạy vội ra xe lái nhanh về nhà. Lái cẩn thận.
Tiếng Nguyên nhắn theo tan loãng trong khu vườn, cuối một ngày nắng đầu mùa.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét