Thứ Bảy, 25 tháng 3, 2017

BÀI THỨ III: NÓI VỀ HAI CHỮ LÃNH ĐẠO
THÁI QUỐC MƯU



Trong ngày giỗ Quốc Tổ Hùng Vương, ở Nhà hàng Viễn Hương, cô Trà My, Chủ tịch Ban Chấp Hành Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia, Georgia. Sau khi đọc diễn văn, với tư cách Chủ tịch Ban Chấp Hành… tuyên bố (đại khái): “Nhân danh Ban LÃNH ĐẠO Cộng Đồng, tôi tuyên bố khai mạc…” Tôi giật mình, tự nghĩ không biết ông “Cố Vấn” nào, hướng dẫn cô Trà Mi tuyên bố như vậy?

Lâu sao, tôi gọi ông một ông bạn:


- Trong ngày giổ tổ Hùng Vương, ai “cố vấn” cho Trà My, xưng là Ban LÃNH ĐẠO Cộng Đồng vậy anh?

Ông bạn tôi đáp (đại khái):

- Khuyến khích được giới trẻ, đứng ra làm thì tốt rồi, anh thắc mắc, bắt bẻ làm chi? Nếu nói là Lãnh Đạo thì to lớn lắm,…

Tôi muốn nói lên ý mình, nhưng ông bạn ấy Dương tỏ vẻ không bằng lòng, bèn viện cớ bận rộn, cúp phone.

Ý tôi muốn nói như viết sau đây, vị nào có nghĩ lời nói của tôi là sai, là bắt bẻ xin mời gặp tôi thảo luận lại.

Tôi nghĩ, các thế hệ thứ hai sau ta, đến Mỹ khi còn quá trẻ. Ở Mỹ chúng được học hành đầy đủ nên dễ dàng tiếp thu ngôn ngữ, cuộc sống của người bản xứ. Về ngôn ngữ địa phương chúng có thể đáng bậc thầy chúng ta. Nhưng với tiếng, chữ từ cố quốc chắc chắn lớp trẻ ấy không thể bằng chúng ta.

Vì vậy, khi chúng ta muốn tôi luyện cho các cháu thuộc thế hệ thứ hai theo gương bậc cha chú hầu duy trì ngôn ngữ, phong tục, tập quán quê nhà, thì, chúng ta phải tận tâm hướng dẫn các cháu bằng những điều mà chúng ta thật sự hiểu biết thông suốt. Chứ đừng truyền đạt sự dốt nát, ngu muội của chúng ta đến các cháu. Đa phần các cháu khi rời tổ quốc chưa thấm nhuần, làu thông ngôn ngữ ông cha. Vì vậy, khi “ai đó” đem sự ngu dốt của mình ra dạy bảo, hướng dẫn,… Các cháu vì tôn trọng và tin tưởng sự hiểu biết của bậc chú bác mà tiếp nhận nhưng không biết những điều hướng dẫn ấy là sai, rồi vô tình đưa vào đầu óc của giới trẻ sự ngu dốt của người đi trước.

Do đó, các cháu cứ nói, cứ làm theo lời dạy ngu dốt ấy, đến một lúc lời lẽ của các cháu sẽ trở thành lố bịch. Trường hợp, điều không tốt đẹp ấy xảy ra, đến ngày nào đó cộng đồng chúng ta sẽ bị thụt lùi. Khi ấy dù có hối hận cũng muộn rồi!

Trên phương diện chữ nghĩa, kẻ nào đầu độc, nhét vào đầu giới trẻ hay người khác bằng sự ngu dốt của họ, khiến cho thế hệ lớn lên ở nước ngoài hiểu sai, nói sai tiếng nói, chữ nghĩa của cha ông, dần dần rời xa cội nguồn dân tộc. Đó là một hành vi tội ác không thể dung thứ.

Tôi nghĩ, có lẽ - có lẽ thôi! Vị “cố vấn” nào đó, trước khi muốn bỏ ba chữ Ban Chấp Hành để thay vào ba chữ Ban Lãnh Đạo cho… oai, rằng thì là đã lật Từ Điển ra tra cứu, rồi mắt nhắm, mắt mở truyền lại cho các cháu trong Ban Chấp Hành Cộng Đồng, mà cô Trà My, với tư cách Chủ Tịch Cộng Đồng đã không biết sai đã đem ra áp dụng.

Trong Từ Điển Tiếng Việt, của Viện Ngôn Ngữ Học, do nhà xuất bản Đà Nẵng – Trung Tâm Từ Điển Học Hà Nội - Đà Nẵng phát hành năm 1997. Với gần hai chục nhà ngôn ngữ học cùng viết, cùng định nghĩa; có thủ bút của Phạm Văn Đồng, Thủ Tướng nước Việt Nam hiện tại hết lời ca ngợi. Như vậy, ta có thể hiểu, đó là cuốn Từ Điển “gồ ghề ghê gớm” lắm.

Tuy nhiên, bộ Từ Điển ấy còn thiếu rất nhiều Tự và Từ, nhiều chỗ giải nghĩa RẤT SAI, mà người viết (TQMưu) đã chứng minh trong một vài bài viết trước đây. Ngay cái tên bộ sách để là TỪ ĐIỂN… cũng sai. Vì, TỪ ĐIỂN là bộ sách giải nghĩa TỪ, tức là ngôn ngữ (có hai chữ trở lên). Trong khi Bộ TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT đã dẫn, giải nghĩa cả TỰ lẫn TỪ thì không thể gọi là TỰ ĐIỂN hay TỪ ĐIỂN. Phải gọi tên bộ sách bằng TỪ THƯ.

Trong cuốn Từ Điển đã dẫn, giải nghĩa hai chữ LÃNH ĐẠO như sau:

LÃNH ĐẠO
1 (động từ): Đề ra chủ trương, đường lối và tổ chức, động viên thực hiện. Đảng lãnh đạo cách mạng. Lãnh đạo quần chúng đấu tranh. Lãnh đạo hội nghị.

2 (danh từ): Cơ quan lãnh đạo, trong quan hệ với người được lãnh đạo. Góp ý cho lãnh đạo.

Cụm từ “Góp ý cho lãnh đạo” là động từ, không phải danh từ. Vậy mà những nhà ngôn ngữ học đặt vào mục danh từ.

Thực ra, hai chữ LÃNH ĐẠO phải định nghĩa như sau:

- Tổ chức hay cá nhân có quyền lực tối cao đứng đầu đất nước, đảng phái, tôn giáo. Chẳng hạn như: Ban Lãnh Đạo Quốc Gia, Tổng Thống, Quốc Trưởng, Quốc Vương / Giáo hội Thiên Chúa Giáo, có Giáo Hoàng / Giáo Hội Phật Giáo, có Tăng Thống / Đảng phái, có Tổng Bí Thư, hay Đảng Trưởng,…

Trong một quốc gia chức năng lãnh đạo của Tổng Thống, Quốc Vương, Quốc Trưởng là người có quyền lực tuyệt đối trong mọi lãnh vực. Còn, các vị như “Đảng trưởng” của các đảng phái, hoặc Tăng Thống của giáo hội Phật giáo… với chức năng lãnh đạo, quyền lực của họ không ngoài phạm vi các tổ chức liên hệ thống thuộc trong một tổ chức hay một đất nước mà thôi. Đặc biệt, tổ chức của Giáo Hội Thiên Chúa Giáo, chức danh Giáo Hoàng thì vượt qua mọi biên giới, vì, hệ thống tổ chức của giáo hội Thiên Chúa Giáo xuyên suốt hoàn cầu và chỉ thống thuộc dưới sự lãnh đạo duy nhất của Vatican, của Giáo Hoàng.

Còn, Đề ra chủ trương, đường lối và tổ chức, động viên thực hiện như cách giải thích ở phần 1, chữ tô đậm, có gạch dưới ở trên đây ở cuốn Từ Điển đã dẫn, là vai trò, nhiệm vụ của những kẻ thừa hành được chỉ đạo từ Ban Lãnh Đạo hay của người giữ chức năng Lãnh Đạo cao nhất. Nó không phải là nghĩa của hai chữ Lãnh Đạo.

Không một Ban Lãnh Đạo, hay người giữ chức danh lãnh đạo nào tự bản thân làm ba cái việc lỉnh kỉnh ấy.

Từ sau ngày 30-4-75, một số người Miến Bắc mang theo những ngôn ngữ kệch cỡm, thô thiển,… vào Nam, một số người (không nhỏ) trong Nam ăn phải bã đem vào sử dụng một cách ngô nghê, dốt nát. Người Việt ở ngoài lãnh thổ Việt Nam cũng không ngoại lệ.

Trong những buổi sinh hoạt cộng đồng, Ban Tổ Chức muốn “nổi” cho xôm trò, ở phần giới thiệu họ hay cường điệu để đánh lừa quan khách rằng tổ chức, đoàn thể của ta quy tụ được những thành phần quan trọng. Chẳng hạn:

Khi giới thiệu về những ông tu sĩ, họ dùng dao to búa lớn để giới thiệu, như: Thượng tọa X, LÃNH ĐẠO TINH THẦN chùa... / Linh mục Z, LÃNH ĐẠO TINH THẦN nhà thờ… Trong khi TINH THẦN là thứ phi vật thể không ai có khả năng lãnh đạo được. Vậy mà, giới thiệu những ông tu sĩ đó LÃNH ĐẠO TINH THẦN thì họ lãnh đạo cái gi? Có chăng bổn phận của giới tu sĩ chỉ hướng dẫn, chăm sóc về đời sống tinh thần của tín đồ, con chiên mà thôi.

Tại sao, không giới thiệu, Thượng tọa Thích (gì đó), tụ trì chùa… Linh Mục A, chánh xứ giáo xứ… như vậy phải rõ ràng, chính xác hơn không? Quý ông tu sĩ, là những bậc tu hành, đời sống thanh bạch, khiêm cung (các vị chân tu), họ đâu cần chúng ta bốc thơm, bợ đỡ,… nếu chúng ta tâng bốc họ thái quá thì chúng ta sẽ trở thành lố bịch.

Trọng tâm của hai chữ LÃNH ĐẠO phải ngầm hiểu bao gồm cả QUYỀN LỰC. Không có quyền lực thì chẳng lãnh đạo được ai. Vậy mà, cuốn TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT “gồ ghề ghê gớm” đã nêu trong bài nầy, khi giải thích hai chữ LÃNH ĐẠO không hề nhắc đến QUYỀN LỰC.

Cộng Đồng Người Việt ở Atlanta, hay các cộng đồng người Việt khác chỉ là một tổ chức trong dạng hội đoàn. Do đó, Ban Chấp Hành là những người nhận sự ủy thác của các thành viên trong cộng đồng của mình và họ phải thực hiện tốt đẹp sự ủy thác ấy, hầu duy trì nền văn hóa dân tộc ở xứ lạ quê người.

Tôi (TQMưu) hoàn toàn tán đồng lời của ông bạn tôi: “Khuyến khích được giới trẻ, đứng ra làm thì tốt rồi…?” Tuy nhiên, khuyến khích thế hệ trẻ, thay thế thế hệ già nua là điều rất tốt. Nhưng, trong sự khuyến khích ấy mà thế hệ trẻ được chúng ta hướng dẫn, tôi luyện, chỉ bảo những điều tốt, hay, đúng,… hầu giúp các cháu tránh được điều dở, điều sai,… để tiến lên, chắc chắn sẽ tốt hơn chỉ bậy, nói càng.

Cuối cùng, tôi yêu cầu ông “cố vấn” ngu dốt nào đó, từ nay đừng đem sự ngu dốt của ông truyền đạt cho giới trẻ nữa, vì sự ngu dốt của ông như là một loại vi khuẩn cực độc sẽ lây nhiễm vào bộ óc minh mẫn, tâm hồn trong trắng cũng như tinh thần dấn thân của các cháu. Mong thay!

Atlanta, June 10, 2016
Thái Quốc Mưu




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét