NGUYÊN KHÔI
THI CA THI NHÂN
Chu Vương Miện &
Khanh Tương giới thiệu
phụ lục 3
GỬI NGƯỜI THƠ BÀY TỎ
(Tặng Minh Đức Triều Tâm Ảnh)
"Người thơ phong vận như thơ ấy"
Hàn Mặc Tử
Thôi, người cứ vô tư về núi
Cùng hương rừng gió nội mây bay
Ta ở lại cùng Đô thành chật chội
Vùi đầu trong đống sách cao dày.
Người trắng tay mà hồn thanh thản
Ta tiền tài áo mũ xênh xang
Người thiền định gối đầu bên thác ngủ
Ta trong phòng máy lạnh đắp chăn.
Người đã ra đi
bằng bài thơ thứ nhất
Vĩnh biệt tình đầu
áo đỏ đèn xanh
Ta chí mọn bám rêu phong thành cổ
Hóng hương mơ son phấn thị thành.
Về với núi : Người nghênh phong thưởng nguyệt
Ta áo cơm
sâu bọ giữa nhân quần
thêm chức tước
phẩm hàm này nọ
nhếch mép
đau
Lắng một tiếng cười gằn.
Thật kỳ diệu
giữa cuồng phong - gió nổi
Người thoát đi đến một chốn bên trời
Tiếng chuông vọng trên mây ngàn sương lạnh
thương chúng sinh
lòng thả giữa khơi vơi...
Người khiêm nhường tránh xa đời chen chúc
những bon chen
nhức nhối chốn đông người
Đời là thế, biết ai là vụng dại
Biết ai khôn ngụp lặn để sinh nhai.
Đời là thế, chẳng qua là Quán Trọ
Giữa quê hương mà nhớ cố hương
Ký ức xanh viết bài thơ BÀY TỎ
Khối tình thơ còn nguyên vẹn Tâm hường.
Ôi cuộc sống bao thân thương tình nghĩa
Là khói hương xin thoảng một hơi Trà
Đời vẫn đẹp bởi long lanh giọt lệ
Biển khổ đời kết SINH - TỬ- TÌNH CA.
Như Thi sĩ yêu con Chim Báu Tớt (1)
Cho nhân gian tiếng hót vọng tâm hồn
Thanh kiếm báu xin treo trên vách đất
Đời yên bình... cày cuốc vẫn là hơn.
Ừ vẫn sống - nào có ai bỏ cuộc
Người ra đi mây trắng giục đường phi
Một lẽ sống
Một tình yêu Đất Nước
ừ gia đình, cũng một lẽ...
khinh khi.
Thôi, từ giã những điều gì vô lối
Cách mù khơi cho thanh thỏa tâm hồn
Như TẠO HÓA
ta tin ĐỜI NHÂN QUẢ
Người ra đi... còn lại cả trời hương.
Người ra đi... trí vượt trên trần thế
Chút tình thơ thả mộng ngợp sông hồ
Còn yêu người... thơ về trong nỗi nhớ
Đỉnh phù vân tung cánh một trời thơ.
Thôi, Người cứ vô tư về núi cũ
Lưu gót TRẦN... quên một thuở từng đi
Khi đã luyện mình
là VÔ NGÃ
thì
hồn
thơ
đã thoát tục
an tri.
NGUYỄN KHÔI
Viết trong đêm gió nổi
-----------
(1) Theo một Ý thơ của Bích Khê (bài Duy Tân).
(Tặng Minh Đức Triều Tâm Ảnh)
"Người thơ phong vận như thơ ấy"
Hàn Mặc Tử
Thôi, người cứ vô tư về núi
Cùng hương rừng gió nội mây bay
Ta ở lại cùng Đô thành chật chội
Vùi đầu trong đống sách cao dày.
Người trắng tay mà hồn thanh thản
Ta tiền tài áo mũ xênh xang
Người thiền định gối đầu bên thác ngủ
Ta trong phòng máy lạnh đắp chăn.
Người đã ra đi
bằng bài thơ thứ nhất
Vĩnh biệt tình đầu
áo đỏ đèn xanh
Ta chí mọn bám rêu phong thành cổ
Hóng hương mơ son phấn thị thành.
Về với núi : Người nghênh phong thưởng nguyệt
Ta áo cơm
sâu bọ giữa nhân quần
thêm chức tước
phẩm hàm này nọ
nhếch mép
đau
Lắng một tiếng cười gằn.
Thật kỳ diệu
giữa cuồng phong - gió nổi
Người thoát đi đến một chốn bên trời
Tiếng chuông vọng trên mây ngàn sương lạnh
thương chúng sinh
lòng thả giữa khơi vơi...
Người khiêm nhường tránh xa đời chen chúc
những bon chen
nhức nhối chốn đông người
Đời là thế, biết ai là vụng dại
Biết ai khôn ngụp lặn để sinh nhai.
Đời là thế, chẳng qua là Quán Trọ
Giữa quê hương mà nhớ cố hương
Ký ức xanh viết bài thơ BÀY TỎ
Khối tình thơ còn nguyên vẹn Tâm hường.
Ôi cuộc sống bao thân thương tình nghĩa
Là khói hương xin thoảng một hơi Trà
Đời vẫn đẹp bởi long lanh giọt lệ
Biển khổ đời kết SINH - TỬ- TÌNH CA.
Như Thi sĩ yêu con Chim Báu Tớt (1)
Cho nhân gian tiếng hót vọng tâm hồn
Thanh kiếm báu xin treo trên vách đất
Đời yên bình... cày cuốc vẫn là hơn.
Ừ vẫn sống - nào có ai bỏ cuộc
Người ra đi mây trắng giục đường phi
Một lẽ sống
Một tình yêu Đất Nước
ừ gia đình, cũng một lẽ...
khinh khi.
Thôi, từ giã những điều gì vô lối
Cách mù khơi cho thanh thỏa tâm hồn
Như TẠO HÓA
ta tin ĐỜI NHÂN QUẢ
Người ra đi... còn lại cả trời hương.
Người ra đi... trí vượt trên trần thế
Chút tình thơ thả mộng ngợp sông hồ
Còn yêu người... thơ về trong nỗi nhớ
Đỉnh phù vân tung cánh một trời thơ.
Thôi, Người cứ vô tư về núi cũ
Lưu gót TRẦN... quên một thuở từng đi
Khi đã luyện mình
là VÔ NGÃ
thì
hồn
thơ
đã thoát tục
an tri.
NGUYỄN KHÔI
Viết trong đêm gió nổi
-----------
(1) Theo một Ý thơ của Bích Khê (bài Duy Tân).
CÔ
NÀNG Ả RẬP
(Gái
đạo Hồi)
Tặng: Ca Dao
Mới biết cô Nàng
Ả Rập
Mắt xanh, da trắng
nõn nà
Bịt kín hở hai con
mắt
Chao ôi, kính đức A
La!
Đẹp nhất ấy là con
mắt
Xanh mơ như bầu trời
Nga,
Mũi xinh cô
đầm nước Pháp
Môi gái Sài Gòn
thiết tha...
Đẹp thật: nhì
da, nhất dáng
Tấm thân tỏa ấm mùi
hương
Khỏa thân sẽ thành
Biển lớn
Đánh chìm các đấng
Quân Vương !
Em ở Jerusalem ?
Hay ở đô thành
Bagdad ?
Nắng cháy đất trời
sa mạc
Trời cho tươi mát
như em .
Cầu xin Đức Thánh uy
quyền
Ở xa được tha hồ
ngắm
Nếu mà trộm xem
"em tắm" (1)
Thì anh chắc cũng
thăng thiên ?
Hà Nội 18-12-2014
Nguyễn
Khôi
(1) Tên bài thơ của
Bạc Văn Ùi thời 1950
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét