Hai mắt quạnh hiu chiều mưa núi
thôi ngày xưa đã vĩnh biệt chia xa
tôi nợ tình em không hề nói
Pleiku mù mịt sương pha .
Tôi mang mây theo tận cuối lòng
rừng xưa không trở lại
vĩnh viễn phố buồn tê tái
vĩnh viễn chiều ai một mình đợi mong .
Mãi chờ em về bên đồi Đức Mẹ
ở đây thương gió lạnh mưa mùa
thương ai đứng lặng những ngày xưa
để tôi dỗ lòng sầu chi đến thế .
Cơn say quên phút giây tình ái
tưởng bước người xa cuối dặm mù
trời đất bỏ lại buồn đi mãi
rượu say lưng đồi từ hạ sang thu .
Bóng người đàn bà sâu cuối cơn mê
đời chìm khuất ngập lòng theo quán rượu
Pleiku không đũ ấm đường về
nợ tình người để con tim rĩ máu .
Thoáng tóc người xanh màu đá bạc
những đêm trăng bãng lãng Biển Hồ
thương lắm Pleiku núi đồi chất ngất
đã đi ,ở lại và đã quay về .
Giữa phố xanh xao em còn nhớ Hàm Rồng
tội cho Phước An mây trôi lẻ bóng
đã xa rồi hỏi người có đợi trông
góc phố cao lưng trời xa rộng .
Pleiku bạc lòng tình con gái
chiều lên buốt lạnh hơi sương
mắt em thẫm trời miền hoang dại
rót chi dòng lệ quá buồn .
Tôi bơ vơ theo mây trời
phố núi đi về mãi mãi
tội cho hai ta từ đó
để Pleiku và thơ người xa trôi .
Có mĩm môi cười với cố nhân mắt đỏ
có nói lời chia biệt đời nhau
tháng năm qua mà lòng cứ ngỡ
mà lòng sầu .
Em Pleiku bờ vai tóc thả
giọt tình dấu lệ để đời vui
em của tôi ơi rồi cũng một thời
qua đi và quên tất cả .
Môi em xưa ai tô thắm
bao ngày vui đi chưa trọn cuối đường
bông Pơ Lang giữ tình mê đắm
một người đi cho chết tơ vương .
Hoa phố núi sắc chiều tím nỡ
sương tan thoáng bóng xa rừng
dốc lên hẹn hò còn dỡ
tiếng ai thoáng giọng rưng rưng .
Hỏi em còn có buồn không ?
tôi cầm đời ở lại
núi xưa bạc màu bối rối
tình treo đầu dốc đắng lòng .
Xa rồi người ơi phố núi
lệ mờ mấy lối pha sương
em ở lại sao tôi dong ruỗi
tội cho em,Pleiku và những con đường .
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét