Thứ Sáu, 24 tháng 3, 2017

Ảnh Tác Giả

ngồi lại bên cầu
thơ Nguyễn Minh Phúc


         tưởng niệm 1 năm ngày mất của thi sĩ Hoài Khanh
                                                          23/3/2016-23/3/2017
                            ...tôi ngồi lại bên cầu thương dĩ vãng
                              nghe giữa hồn cây cỏ mọc hoang vu...
                                                                   Hoài Khanh

đêm rạch giá buồn tênh lần hội ngộ
trơ quán chiều tạt hiên nước mưa rơi
thương anh quá một chân cầu sóng vỗ
con sông đời lạc mấy nhánh chơi vơi

Chân Dung Nhà Thơ THÁI QUỐC MƯU

Thơ THÁI QUỐC MƯU



LÒNG XUÂN
Sống với nhau lâu - Biết đá vàng...
Lòng lành xa lánh lủ tà gian
Đời ta đạo nghĩa luôn vương vấn
Bọn chúng lợi danh mãi buộc ràng
Cất bút cung nghênh ngày Tết đến
Lên đèn tống biệt tiết Đông sang
Yêu đời, ta viết vần thơ đẹp
Nếu chẳng nên danh - Cũng rỡ ràng.
Atlanta, Jan. 27, 2017
Thái Quốc Mưu

Ảnh Lê Hoàng


    ƯƠM    MƠ
thơ LÊ KIM THƯỢNG




“Mình về… anh chẳng cho về
Anh nắm vạt áo… anh đề câu thơ…”
Một thời dệt mộng ươm mơ
Một thời hai đứa đợi chờ… đón đưa…

                  ***

Vườn trăng hò hẹn đêm xưa
Tình bay theo gió đong đưa sợi mềm
Võng đưa chao nhẹ bên thềm
Ru em vào giấc êm đềm xa xôi
Tóc dài rẽ lệch đường ngôi
Em tươi nhan sắc… tôi ngồi ưu tư
Ngọt ngào đọng lại tình thư
Xuân thì hoa mộng tương tư mặn mà

Ảnh tác Giả

 
Giữ Chút Hương Xưa
thơ Đỗ Thị Minh Giang


Nắng ngủ đài hoa buổi xế trưa
Hương sen thoang thoảng mộng về chưa

Sương chiều lơ lửng vương cành lá

Yên tịnh thâm tâm gió nhẹ đưa.

 

Mạch sống dần trôi qua hữu hạn 

Bỗng dưng muốn giữ chút hương xưa

Nhạt phai dĩ vãng khung trời cũ

Kỷ niệm mơ hồ trong bóng mưa.

Ảnh tác Giả

 
Cây Khế Miền Quê ,
thơ Đỗ thị Minh Giang

 

Khế ngọt Mẹ trồng ở cổng sau

Trái sai oằn nhánh tận cành cao

Hương cau nhẹ thoảng bay trong nắng

Bông bưởi dịu thơm tỏa ngạt ngào.

 

Chim ca ríu rít sáng ban mai

Khói trắng nhẹ nhàng cuốn quyện bay

Bình dị quê tôi dòng nước ngọt           

Con thuyền xuôi sóng mái chèo lay.
 
Bụi Mờ Thời Gian ,
thơ Đỗ Thị Minh Giang

 
Em vẫn là em trong giấc mơ
Còn anh kẻ mãi đợi mong chờ
Xưa quen nay lạ đời ly biệt
Ngọn khói thời gian phủ bụi mờ.
 
Ước gì trở lại tình lên ngôi
Anh bỏ tang bồng mơ lứa đôi

Cùng ngắm bóng chiều vương sóng biển

Chân trời lơ lửng áng mây trôi.

Phung Nang Tran has shared a video playlist with you on YouTube
6
videos
THREE-HOUR LONG VIDEOS [Super HD Videos]
36 CA SĨ, 36 TUYỆT PHẨM -TNP [Tổng Hợp Tuyển Chọn 1, 2 & 3] (Super HD Videos) 


THREE HOUR LONG VIDEOS PLAYLIST 

 Nhớ Trúc Phương.
                       Thơ HOÀNG YÊN LINH.


" Con đường xưa mang tên em..."
Lời ca còn đó ngọt mềm yêu thương
Còn đâu hình bóng Trúc Phương
Một đời khổ lụy tang thương một đời
Người đi thăm thẳm mây trời
Tôi nghiêng chén rượu nhớ người năm xưa
Tình Trúc Phương tình tiễn đưa
Ngậm ngùi bao cuộc tình thua với người
Bạc đen cũng chuyện " thói đời."
Đa tình,tình lụy tình người xót xa
Thôi đành lỗi khúc tình ca
Thôi đành dang dỡ,tình là thiên thu.

Ảnh Võ Thạnh Văn

THO& LANG TRƯƠNG


Gửi bác bài thơ LT viết mùa Valentine năm ngoái. NỚI VỚI EM MÙA VALENTIN Hãy yêu đi em cho tim mình rực lửa Mỗi đông về hai nửa chẳng cô đơn. Chia sớt cho anh những cay đắng tủi hờn Đường tình ái thiệt hơn nào ai tính. Yêu em nhé ! Cho đất trời bừng tỉnh Xuân lại về, môi mắt thắm màu son Yêu đi em, đâu tính cuộc vuông tròn Yêu em nhé ! Không mỏi mòn chờ đợi. Em biết đấy, đông tàn Xuân sẽ tới Én lại về , hoa khoe sắc nơi nơi, Và muôn sao đua sáng dưới vòm trời Cả vũ trụ tưng bừng thay áo đẹp. Yêu em nhé ! Dù lòng ai đã khép Duyên không thành vẫn đẹp một câu thơ. Yêu nhau đi, sao phải đợi, phải chờ Yêu anh nhé ! Vần thơ thay lời ngỏ. ___Lang Truong 14/02/2016__ Xem "Nói Với Em Mùa Valentine, thơ Lang Truong. Nghệ sĩ Kim Loan diễn ngâm." trên YouTube

Ảnh Tác Giả

TÌM VỀ DĨ VÃNG
thơ LANG TRƯƠNG



Ta bới mãi trong rong rêu ngày cũ
Chỉ thấy trong em một đốm lửa hoang tàn
Còn đâu nữa nét kiêu sa thời con gái
Để mơ hoài trong mỗi tối đi hoang

  Ta bới mãi trong rong rêu ngày cũ
  Tìm dấu yêu xưa, một thuở huy hoàng
  Còn đâu nữa nụ hôn đầu vụng dại
  Đã úa nhàu theo mỗi bước sang ngang
VIẾT CHO NGƯỜI NẰM XUỐNG
thơ LANG TRƯƠNG



tháng cô hồn, người Âm Cảnh bơ vơ
kẻ ở lại, vật vờ miền Dương Thế.
---------------------#---------
Tuổi đôi mươi, anh nằm lại chiến trường
Không mộ chí, thịt xương về đất mẹ.
Anh mơ một đất nước thanh bình, trong vắt nụ cười con trẻ
Canh giấc ngủ bình yên cho mẹ,
Giữ mái tóc thề, nét tươi trẻ cho em.

Đã qua rồi, tiếng đại bác ru đêm
Anh trở lại chính nơi mình ngã xuống.
Và anh thấy nơi bờ tre, thửa ruộng
Ngăn dòng lệ nghẹn ngào, thiếu phụ dỗ con côi.

Chùm Ảnh của Nhà Thơ LÊ HOÀNG







Ảnh Võ Thạnh Văn

TRẦN NHUẬN MINH



   Sinh: 20/8/1944, tại Điền Trì, Quốc Tuấn, Nam Sách, Hải Dương. Hiện sống và viết ở TP Hạ Long, Quảng Ninh.
     Đã xuất bản 34 tập sách, trong đó về sáng tác, có 19 tập Thơ, 3 tập Truyện vừa.
Các tập thơ chính:
    Đấy là tình yêu (1971), Âm điệu một vùng đất (1980, in lần thứ 2, năm 2016), Thành phố bên này sông (1982), Nhà thơ áp tải (1989), Hoa cỏ (1992), Nhà thơ và hoa cỏ (1993, in lần thứ 22, năm 2015), Giọt phù sa vạn dặm (2000), Bản Xônat hoang dã (2003, in lần thứ 13, năm 2015), Gửi lại dọc đường (2005, in lần thứ 6, năm 2011), 45 khúc đàn bầu của kẻ vô danh (2007, in lần thứ 5, năm 2013), Miền dân gian mây trắng (2008, in lần thứ 5, năm 2014), Bốn mùa - Four seasons (2008), Bốn mùa (2009, in lần thứ 2, năm 2011), Miền dân gian mây trắng - The white cloud popular area (2011), Cánh rừng đã bay về trời (2012) và Thành phố Dịu Dàng (2015).  

Ảnh Võ Thạnh Văn

BÀI THƠ KHÔNG ĐỊNH VIẾT
 thơ TRẦN NHUẬN MINH


Không phải con tôi. Không phải cháu tôi
Tôi cũng chẳng bao giờ quen biết nó
Hãy trông! Nó hoàn toàn còn là một thằng nhỏ
Đạp nó thế đủ rồi! Tát nó thế đủ rồi!


Nó có tội chi? Bác ơi, chị ơi
Ăn trộm ư? Một bánh mì kẹp thịt
Đây tôi trả tiền cho. Thế này nhiều hay ít?
Thả nó ra, đánh đập quá nhiều rồi…

Chân Dung Nhà biên Khảo THÁI QUỐC MƯU

SỰ SAI BIỆT GIỮA BỘ TIỂU THUYẾT TAM QUỐC DIỄN NGHĨA CỦA LA QUÁN TRUNG VỚI BỘ CHÁNH SỬ TAM QUỐC CHÍ CỦA SỬ GIA TRẦN THỌ.

Thái Quốc Mưu



Lời giới thiệu của Giáo sư, Hiệu trưởng La Ngạc Thụy:

Tam Quốc bao quát cả một thời kỳ lịch sử gần một thế kỷ (từ 184 đến 280 sau công nguyên), tại đó, ba nước Ngụy, Thục, Ngô đã hình thành thế chân vạc trong quá trình đánh dẹp cuộc khởi nghĩa nông dân và trong cuộc chiến tranh giữa các chư hầu với nhau. Bắt đầu từ cuộc khởi nghĩa của ba anh em Trương Giốc mà lịch sử gọi là cuộc khởi nghĩa Hoàng Cân (Khăn vàng) cho tới khi Tư Mã Viêm, cháu Tư Mã Ý, tướng Ngụy, thống nhất được Trung Quốc để lập nên nhà Tấn và chấm dứt cục diện tam quốc phân tranh.


Căn cứ vào bộ tiểu thuyết giả sử Tam Quốc diễn nghĩa của La Quán Trung và bộ Chính sử Tam Quốc Chí của Trần Thọ, nhà văn, nhà nghiên cứu Thái Quốc Mưu đã phân tích, lý giải với quan điểm hoàn toàn mới để chúng ta có cái nhìn toàn diện hơn về những nhân vật chủ chốt của bộ Tam Quốc Chí.
THÁI QUỐC MƯU



***
Hoàng Trung (黄忠) tự Hán Thăng (汉升), 145-220, quê ở quận Nam Dương thuộc Kinh Châu. Ông là một vị tướng cuối thời Đông Hán và đầu thời Tam Quốc có sức mạnh muôn người là một trong ngũ hổ tướng của Thục quốc, gồm: Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân (Triệu Tử Long), Hoàng Trung và Mã Siêu.

Ban đầu, Hoàng Trung theo Lưu Biểu, cùng với Lưu Bàn (cháu Lưu Biểu) trấn thủ huyện Du thuộc quận Trường Sa. Về sau, Tào Tháo đánh chiếm Kinh châu, cho ông làm chức Tỉ Tướng Quân, dưới trướng Hàn Huyền, Thái Thú Trường Sa. Về sau, Lưu Bị lấy lại Kinh Châu, Hoàng Trung trở về với Thục Hán.
* VỀ QUAN công:
THÁI QUỐC MƯU




Quan Vũ (關羽) sanh 162 (còn nghi vấn), mất năm 220), thường gọi là Quan công (關公 = ông Quan), tự Vân Trường (雲長), Trường Sinh (長生). Quan Vũ người Giải Lương, quận Hà Đông. Tam Quốc ngoại truyện cho rằng ông là người Bồ Châu. Con của Quan Nghị (關毅), tự Đạo Viễn (道遠). Ông nội là Quan Thẩm (關審), tự Vấn Chi (問之). Thân phụ của Quan Thẩm là Quan Long Phùng. Tóm lại, Quan Long Phùng là thân phụ của ông nội Quan công

Quan công được mô tả mình cao chín thước mặt đỏ như gấc, mắt phượng mày tằm, râu dài hai thước, tay cầm Thanh Long Yển Nguyệt Đao ( 月刀) oai phong lẫm liệt... La Quán Trung đã gán cho Quan công cầm cây đại đao mà mãi đến... 300 (ba trăm) năm sau vào thời Nhà Tống mới xuất hiện loại đao ấy.

Tác Phẩm của THÁI QUỐC MƯU

* Hán Hoài Đế Lưu Thiện:
THÁI QUỐC MƯU



Lưu Thiện (刘禅), 207-271, tự A Đẩu (阿斗), tước An Lạc Tư Công (安樂思公), tự là Công Tự (公嗣), thụy là Hán Hoài Đế (懷帝), là con của Lưu Bị với Cam phu nhân, là hoàng đế thứ hai và cũng là cuối cùng của Nhà Thục Hán.

Lưu Thiện cho lập Trương thị trẻ tuổi, hiền hậu. Trương thị là con gái của Trương Phi, người em kết nghĩa cùng Lưu Bị làm hoàng hậu và sai Thượng Thư Lang Đặng Chi sang giảng hòa với nước Ngô sau mấy năm chiến tranh. Từ đó hai nước lập lại hòa hảo.

Ảnh Võ Thạnh Văn

A. Bộ Ngụy thư của Ngụy Thâu
THÁI QUỐC MƯU



Ngụy Thâu (魏収), 506–572, tự Bá Khởi, thụy Văn Trinh, là con trai của Thái học Bác sĩ (Bác sĩ ở đây xin hiểu là Tiến sĩ của ta, không là Bác sĩ như của ta) Ngụy Tử Kiến, người Hạ Khúc Dương huyện Cự Lộc, Hà Bắc (nay thuộc Bình Hương, Hà Bắc) là Nhà văn, Nhà sử học thời Bắc Tề, chủ biên bộ chính sử Ngụy Thư, năm Thiên Bảo thứ 5 (năm 554), đến năm Thiên Bảo thứ 10 (năm 559) mới hoàn thành.

Chân Dung Tác Giả

GIAI NHÂN VÀ THI SĨ 
LANG TRƯƠNG
tặng ca sĩ NGỌC HÀ



Trong một thoáng vườn hồng em hé mở 
Hồn thi nhân bỡ ngỡ lạc vườn yêu
Cơn mưa nào đẫm hoang mạc cô liêu 
Cùng sương khói với mây chiều phiêu lãng.

Giọng em ngân vang, suối nguồn lai láng 
Hoa cỏ im lìm, trần thế chơi vơi
Từng giọt thời gian Tí Tách cũng ngừng rơi 
Bởi có em, tình đời thôi buốt giá. 
UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH DƯỚI TRĂNG 
thơ LANG TRƯƠNG



thương tặng VTH

Ta nâng chén, trăng mơ màng đáy cốc 
Trăng hoá hình em, một thủơ xuân thì 
Ta nốc cạn cả muôn vàn tinh tú 
Cả đất trời, cả một khối tình si. 

Từ độ em đi mùa cũ thu phai 
Hương thời gian nồng nàn men rượu đắng 
Dấu hài xưa nhạt nhòa ngõ vắng 
Em đi rồi, hoa cỏ cũng buồn tênh.
mùa hoa sứ
 Chùm thơ Nguyễn Minh Phúc



bất chợt gặp một mùa hoa sứ
trắng loang trưa nắng buổi tôi về
quê hương buồn đón người khách lữ
con đò lạnh buốt gió ven đê

ngày xưa những mùa hoa sứ nở
thương em tôi hái kết cài đầu
mai sau tôi vẫn còn tiếc nhớ
sao không là màu trắng cô dâu..

Chân Dung Tác Giả

với đảo Lý Sơn
Chùm thơ Nguyễn Minh Phúc
                                 gửi Thành Lê- những ngày Lý Sơn



Trắng phau đụn cát lưng đồi
Lý Sơn chiều đụng mây trời sương giăng
về đây gặp một mùa trăng
thương bờ cát trắng chìm bên dốc chiều...

ngỡ ngàng đá núi trông theo
thướt tha đảo Bé lưng đèo sóng xanh
mây tràn cuối biển mong manh
Lý Sơn níu bước không đành chân đi
KINH VÔ THƯỜNG
Võ Thạnh Văn



[046]
ngả nào dẫn đến thiên nhai
trông người xõa tóc trang đài quế hương
chao nghiêng ghềnh thác dị thường
gió neo đỉnh tháp - mây vương chân cầu

[047]
nến vu lan nhễu giọt sầu
khấn hồn từ cõi nhiệm mầu về thăm
chờ người biệt tích vô tăm
tỉnh ra mắt lệ sầu ngăm thẩm buồn

Đại Thi Phẩm KINH VÔ THƯỜNG


KINH VÔ THƯƠNG
Võ Thạnh Văn


[041]
bụi chìm đáy lạnh cốc xưa
lẳng lơ cười nói mây mưa đêm dài
lả lơi khoe cánh lan đài
nhụy dâng mật hiến dấu phai phong hoàng
TIỂU TỰ
Của Tác Giả Nhân Ngày Hoàn Thành
CÁT BỤI #10 Của Toàn Bộ KINH VÔ THƯỜNG.

KINH VÔ THƯỜNG là lời kêu thương bi thống của một kiếp nhân sinh bi lụy trong cõi trần bi ai. Đó là lời ca cùng tột bi tráng chứa đựng ngậm ngùi chất ngất đau thương của những tâm hồn vươn lên từ nỗi bi thiết thường hằng.
Tình quê ngút khơi 
Tự do phơi phới”.


Lời của ca khúc "Mưa Sài gòn, mưa Hà Nội": 
Nhạc Phạm Đình Chương



Image result for hoài bắc phạm đình chương
Image result for mua sài gòn mưa hà nội hoài bắc phạm đình chương
"Mưa hoàng hôn, trên thành phố buồn gió heo may vào hồn 
Thoảng hương tóc em ngày qua 
Ôi người em Hồ Gươm về nương chiều tà 
Liễu sầu úa thềm cũ nằm mơ hiền hòa 
Thương màu áo ngà 
Thương mắt kiêu sa 
Hiền ngoan thiết tha.
Thơ ngây đôi má nhung hường 
Mưa Sài gòn, mưa Hà Nội 


Image result for nhà thơ hoàng anh tuấn


Mưa hoàng hôn 

Trên thành phố buồn gió heo may vào hồn 
Thoảng hương tóc em ngày qua 
Ôi người em Hồ Gươm về nương chiều tà 
Liễu sầu úa thềm cũ nằm mơ hiền hoà 
Thương màu áo ngà 
Thương mắt kiêu sa 
Hiền ngoan thiết tha 
Thơ ngây đôi má nhung hường 
Hà thành trước kia thường thường