Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồ Chí Bửu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồ Chí Bửu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 21 tháng 12, 2017

Chân Dung Nhà Thơ HỒ CHÍ BỬu

HỒ CHÍ BỬU
THI CA THI NHÂN
Nguyên Lạc & M.Loan Hoa Sử
giơi thiệu



MÙA XUÂN VÀ TÊN LÍNH RỪNG


Cuộc sống của ta giờ quá đã
Sáng ra chim hót ở trên cao
Tối nghe vượn hú vui chi lạ 
Sáng tắm suối nguồn, tối tắm ao

Ta sống ở đây mười bốn tháng
Dưới kia thung lũng ắp đầy hoa
Lính ta một lũ đầy ngạo mạn
Gối súng quen rồi quên gối da

Có bữa cơm chiều mưa tầm tả
Khói quyện lên trời bay lãng du
Ngồi nhớ chuyện đời cười ha hả
Bỏ phố lên rừng đâu phải ngu ?

Sau buổi mưa chiều hoa kết trái
Ta mất một đàn bướm thật xinh 
Nhớ em ta ngắt cành hoa dại
Nhờ gió đưa hương gọi chút tình

Người ở phố phường khua tiếng hát
Rượu uống suốt ngày say lại say
Ta ở phương nầy mang đánh bạc
Cuộc đời sự nghiệp lẫn tương lai

Người ở phố phường nhiều gái đẹp
Nhà lầu giường nệm thật là sang
Ta ở phương nầy tay súng thép
Đắc chí chỉ trời ca hát vang

Sáng ra ta hít đầy khí mát
Tội em cát bụi dưới phố hồng
Ở đây ta có ngàn cung nhạc
Tội em dưới thế có bằng không

Ta đứng đây cười bằng kiêu hãnh
Lâu quá thành quen cũng cố lỳ
Râu tóc mọc dài không thợ hớt
Ta giống như là tên hyppy

Có bữa hứng vào lên bản thượng
Dẫn theo vài chú lính chưa già
Nhiều tên còn muốn xin làm rể
Rượu cần dăm hũ uống nhu pha

Cuộc sống của ta giờ quá đã
Hồn nhiên nên mãi vẫn không già
Thành phố nghe quen mà xa lạ
Lính tráng ở rừng chơi hết ga…



 HỒ CHÍ BỬU
HỒ CHÍ BỬU
THI CA THI NHÂN
Nguyên Lạc & M.Loan Hoa Sử
giới thiệu

phụ lục 1
KHÔNG ĐỀ

Đắng cay một chút tình sầu
Thiên thu vẫn mối tình đầu chưa phai
Với em nào phải với ai
Với ta một chút thương hoài cố nhân

Chân Dung Nhà Thơ HỒ CHÍ BỬU

HỒ CHÍ BỬU
THI CA THI NHÂN
Nguyên Lạc & M.Loan Hoa Sử
giới thiệu
phụ lục 2



ĐỘC ẨM CHIỀU CHỦ NHẬT!


Ta ngồi đó - mặt buồn như chó ốm
Mưa buổi chiều ủ rũ rớt bên hiên
Tay nâng cốc - Cay nồng như men rượu
Ngồi một mình mà lòng nhớ vô biên
Không như gã giang hồ chơi tới bến
Quậy tưng bừng mà sến giống Mỹ Châu
Cũng bão lửa – cũng mút mùa Lệ Thuỷ
Cũng đau thương như vỡ mối tình đầu
Ta thì khác – Ta nhớ em cách khác
Nhớ em nhiều với đồi ngực thanh tân
Đôi môi mộng tưởng chừng như mật ngọt
Đôi mắt đen khinh khỉnh đến bất cần
Rượu sắp hết mà tình ta chưa hết
Ta tham lam muốn chiếm hữu một mình
Như trẻ nhỏ nôn nao ngày giáp tết
Hẹn – chưa đến ngày – Sao tim đập rung rinh
Mưa lất phất – Mưa luồn qua kẽ lá
Mưa thì thầm - Hạnh phúc đậu trên tay
Chiều độc ẩm, sao ta buồn như gã
Nhiều phiêu lưu theo tháng rộng năm dài
Em yêu dấu, trăm năm nầy hội ngộ
Trăm năm sau biết có được bên nhau
Thì cứ thế, ta chia niềm hoạn lộ
Bằng lời thơ, bằng tình khúc ngọt ngào
Mưa vẫn rớt - Rượu đã vơi và ta đã
Ngồi một mình thả nỗi nhớ đi chơi
Chiều chủ nhật bên hiên nhà độc ẩm
Một mình thôi – cũng đủ lãng quên đời !
HỒ CHÍ BỬU  
THI CA THI NHÂN
Nguyên Lạc & M.Loan Hoa Sử
 giới thiệu
phụ lục 3
-----------------------------------------

Thơ HỒ CHÍ BỬU

-----------------------------------------



Độc Ẩm Chiều Cuối Năm

 
Ta dụ ta, chiều nay ngồi uống rượu 
Vì ngày qua đã xỉn tới mây xanh 
Ta hư đốn chiều nay còn uống rượu 
Bởi vì ngồi mông đít đã tê xanh. 
 
Em có biết mấy đại gia làm toán 
Cộng tới cộng lui lòi một villa 
Ta dốt nát nên không thèm làm toán 
Cứ yêu đời và yêu hết người ta 
 
Em thấy không? Chiều cuối năm độc ẩm 
Cũng quẩn quanh một gác nhỏ quạnh hiu 
Cũng nhớ em, cũng thèm vòng tay ấm 
Cũng lẽ loi và buồn hết buổi chiều 
 
Nếu giả sử tình yêu là ly rượu 
Tay cầm ly - chưa uống đã say rồi 
Bởi tình yêu thì đâu cần giá thú 
Vừa chạm vào đã cay xé bờ môi 
 
Và cứ thế, trượt dài theo số phận 
Ta nhủ thầm lần cuối nữa rồi thôi 
Vì bất tài hay vì lưng quá cứng 
Nên con đường hoạn lộ ngắm mà chơi 
 
Chiều cuối năm, ừ thì sắp qua năm mới 
Tống cựu nghênh tân say hoắc cần câu 
Thiên hạ hả hê chờ giờ đại lợi 
Ta chỉ nhớ em, uống rượu quên sầu 
 
Chiều cuối năm và sắp qua năm mới 
Tự dỗ mình còn dài lắm cuộc chơi 
Tự dặn mình thôi đừng đùa với lửa 
Một chút thôi - rượu lạt cũng quên đời..

Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2015

Ảnh Lê Hoàng

thơ Hồ Chí Bửu:
 Cao Thủ


Mấy hào sĩ đùa ta là cao thủ
Cao thủ gì mà mê gái bẩm sinh
Sáng và chiều làm bạn cùng ly rượu
Chân dài, chân cong nhìn cũng giật mình