Hiển thị các bài đăng có nhãn Vũ Quốc Tuấn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vũ Quốc Tuấn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016

THƯƠNG THÂN CHÓ
                                                              
Thơ VÕ QUỐC TUẤN


Làm chó thì phải sủa
Ngồi ở cửa giữ nhà.
Nín thinh thì chủ giận
Sủa nhầu khách chẳng ưa.

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2016

NGHỊCH LÍ
thơ VÕ QUỐC TUẤN


Tuổi già từng trải, sợ thuốc lá,
Trẻ con tập tễnh lại đi tìm.
Tuổi già cầm gậy mong vững bước,
Trẻ con ỷ sức trượt ba-tanh.
***
Tuổi trẻ xỏ kim để gần mắt
Người già xỏ chỉ lại để xa.
NGHỊCH LÍ
thơ Võ Quốc Tuấn


Tuổi già từng trải, sợ thuốc lá,
Trẻ con tập tễnh lại đi tìm.
Tuổi già cầm gậy mong vững bước,
Trẻ con ỷ sức trượt ba-tanh.

Thứ Tư, 15 tháng 6, 2016


CHỮ KÍ
 thơ Võ Quốc Tuấn 


Khác biệt gì đâu, mình vẫn là mình
Chữ kí kia có nào đâu nên lỗi?
Có khác chăng bởi người không ngay chính.
Chữ kí kia phải thay đổi mấy lần.

Lúc làm lính, nó quá đổi thường tình
Khi lên sếp bỗng dưng thành đáng kính.

Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2016

                   

NỖI NIỀM GỬI VỢ
                                    thơ Võ Quốc Tuấn
                     ( Tặng vợ)


Sau những phút giây la cà cùng bè bạn
Mình thường trở về trong cơn say và thấy chạnh lòng
Vì  biết niềm vui của mình là nỗi chờ mong của vợ
Giọt rượu cay nuốt vào, có vị mặn nước mắt em.

Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2016

Ảnh Hoài Huyền Thanh

  • TIẾNG NGÁY VÀ TIẾNG KHÓC
&&&***&&&


Võ Quốc Tuấn



Trời đã vào đông. Những cơn mưa phùn không đủ để làm quần áo người ta ướt
lướt thướt nhưng những cơn gió hiu hiu cũng đủ để cắt da thịt những khách bộ hành
lỡ bước trong chiều. Nắng đã tắt tự bao giờ, nhưng chưa tối hẳn. Xa xa, từ cuối con
đường, bóng dáng hai đứa trẻ cõng nhau, lê những bước chân mệt mỏi sau một ngày
lang thang, vất vả còn in rõ trong chiều. Đứa chị chừng năm tuổi, thằng em chưa đầy
ba tuổi. Cả hai đều đầu trần, chân đất, quần áo phong phanh đến ái ngại. Môi chúng
tái mét, hai hàm răng va vào nhau lập cập…

Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2016

Ảnh Nguyễn Khắc Phước

·       CỔNG TRƯỜNG VẪN MỞ
***
 Võ Quốc Tuấn



Mấy đêm rồi, sao nó thấy nhớ trường quá. Mặc dầu, gần hai năm gắn bó, trường đối với
nó cũng rất đỗi bình thường: cũ kĩ, dột như nhà nó, có điều nhiều phòng hơn; và cái sân nữa,
cũng to hơn sân nhà nó nhiều và có nhiều cây xanh hơn. Nếu tất cả chỉ có thế thôi thì nó không
thao thức nhiều như thế! Ừ, trường đối với nó còn có nhiều kỉ niệm đẹp gắn bó với những người
bạn, và những thầy cô mà nó quý còn hơn cả cha mẹ nó nữa.

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2016

Tiếng rao
 thơ Võ Quốc Tuấn


Hủ tiếu gõ, mỏi chân từng con phố.
Bánh mì đêm, mỏi miệng khắp nẽo đường.
Người tẩm quất, kẻ giác hơi lạc giọng
Quá nửa đời… Sao còn mãi long đong!

Thứ Tư, 4 tháng 5, 2016

Ảnh Đặng Đức Cương

Tạp văn:
NHÌN ĐỜI THƯỜNG BẰNG TỪ TOÀN “HUYỀN”
*
**


Nhìn Đời Thường Bằng Từ Toàn „Huyền „
Võ Quốc Tuấn

Chiều buồn, ngồi nhìn đời càng buồn: giàu tiền và quyền hành thì còn gì bằng,
nghèo thì đừng hòng, còn buồn lòng dài dài…
Thì rành rành rồi còn gì! Vì  từ nghìn đời nhìn rằng: nhà nghèo mà nằm gần liền kề
người nào thèm vào; nhà giàu mà nằm vùng đầy rừng, đèo, người còn tìm nhờ. Rồi còn