Hiển thị các bài đăng có nhãn Thủy Điển. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thủy Điển. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2016

 Ngoài Tiêu Chuẩn
Thủy Điển


Đi đâu về vậy ông Chín?
Ông sang nhà thầy Bằng lấy lại cái ruột xe đạp.
Ruột xe gì mà lấy. Thầy Bằng tặng ông à?
Đâu có, ruột xe ngoài tiêu chuẩn.

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2016

Ảnh Tranh Nhật Quang



Thơ chế vui hài hước về bia rượu-dân ăn nhậu bá đạo 
  
Bài 94- Khóa lộn
 Truyện ngắn Thủy Điền

  
   Đây là một câu chuyện có thật và là một câu chuyện vui, kể về một người thầy. Rất tiếc là ông ta đã qua đời cách đây chín năm trong một cơn bệnh nặng.

   Trong buổi tiệc cưới con trai trưởng của một cựu Học Viên Nông lâm Súc. Thầy Kỳ uống cũng khá nhiều, vì quá vui, vô tình Thầy kể câu chuyện vui cho mọi người cùng nghe, làm cả cái đám cưới cười bể bụng.

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2016

Ảnh Tranh Nhật Quang

Em, Nắng Sài-Gòn
 thơ Thủy Điền


Nắng Sài- gòn nâng ly cà phê đá
Bên bạn bè khói thuốc cuộn bay bay
Năm ba thằng bàn tính chuyện tương lai
Trong khoảnh khắc, rồi chia tay mỗi ngã

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2016



Hẹn Thề
 thơ Thủy Điền


Mùa hạ về, ngày chia tay đã đên
Nơi sân trường sắp vắng bóng người thương
Kẻ ra đi, người ở lại, đoạn trường
Cây phượng vĩ cũng u buồn thầm lặng

Mùa hạ về, xa em, anh buồn lắm
Mùa hè sang, em đau xót cả lòng

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2016

Ảnh Lê Đăng Mành

Cầu nguyện Thái bình
 thơ Thủy Điền



Bốn mươi năm đất nước Hòa bình

Bốn mươi năm lặng câm tủi nhục

Bốn mươi năm sống trong hạnh phúc

Có đủ đều. Phải đúng vậy chăng?

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2016



    Đêm Khuya Một Bóng
 THỦY ĐIỂN


   Ba giờ sáng, ngoài trời sương bắt đầu trùm phủ, lạnh. Long mở cửa sau Restaurant đi bộ về nhà, đoạn đường khoảng hai cây số, phải qua bốn con đường nhỏ nằm dọc theo hai dãy phố trải dài, vừa đi, vừa lầm bầm, phải hồi nảy hắn bảo cầm bộ đồ nầy năm chục Euro có lẽ bây giờ mình trần truồng đi ngoài lộ là cái chắc.


    Đêm Khuya Một Bóng
 Thủy Điền


   Ba giờ sáng, ngoài trời sương bắt đầu trùm phủ, lạnh. Long mở cửa sau Restaurant đi bộ về nhà, đoạn đường khoảng hai cây số, phải qua bốn con đường nhỏ nằm dọc theo hai dãy phố trải dài, vừa đi, vừa lầm bầm, phải hồi nảy hắn bảo cầm bộ đồ nầy năm chục Euro có lẽ bây giờ mình trần truồng đi ngoài lộ là cái chắc.

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2016

Một Kiếp Thừa
 thơ Thủy Điển


Gần xế chiều, đối gương lòng thấy thẹn
Nợ tang bồng, nợ gia thất còn mang
Kiếp lưu linh từ bắc dọc xuôi nam
Áo chẳng âm, thiếu cơm thân đói, lạnh

Thì thử hỏi? Chí đâu làm sức mạnh
Mà tung hoành ngang dọc chốn ba quân

Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2016

Như Tiếng Oán Than
thơ Thủy Điền





Đàn cò mấy tiếng ò, e
Bên sông chiều vắng sao nghe não lòng
Tiền đồn ghỳ súng giữ “Công “
Muốn quây trở lại, nỗi mong đang chờ

Thứ Năm, 30 tháng 6, 2016

Phất Phơ
 thơ Thủy Điền


Chiếc áo mỏng, thân em cũng mỏng
Gió đong…chóa mắt kẻ qua đường
Càng nhìn lâu càng thấy mến thương
Chiếc áo đẹp mà người cũng đẹp

Thứ Tư, 29 tháng 6, 2016

       Thương Nhớ Người Đi

 thơ Thủy Điền



Hoàng hôn phủ tím đồi hoang

Ngồi đây. Thức trắng, đếm ngàn Sao đêm

Người đi, giữa phút êm đềm

Lòng không lưu luyến, nỗi niềm cô đơn

Thứ Ba, 28 tháng 6, 2016

Qua Xóm Nhỏ
thơ Thủy Điền



Qua xóm nhỏ, vào nhà em, mấy ngõ
Đi lang thang, bầy chó sủa không ngừng
Bao mắt nhìn dáng dóc, kẻ, người dưng
Anh đỏ mặt thẹn thùng không dám ngước

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2016

Đêm Suy Tư
 thơ Thủy Điền


Đêm suy tư nghĩ ôi ! Toàn chuyện khổ
Nhìn cảnh đời sao quá nỗi tối tâm
Gió nhè nhẹ mà nghe như cơn sấm
Tiếng vọng xa, dăng dẳng bứt cả đầu

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016

Nằm Mơ Thấy Mẹ
thơ Thủy Điền


Hôm kia nằm thấy mẹ
Nhè nhẹ vỗ vào vai
Điền nầy, mau thức dậy
Ngồi nghe mẹ đôi lời

Giật mình trong đêm tối
Nhìn chẳng thấy mẹ đâu
Sài Gòn Mùa Nầy
 thơ Thủy Điển


Sài Gòn mùa nầy mưa nhiều lắm
Sáng thức dậy, đã mưa ngoài phố
Tiếng lộp độp mái tôn nhiều lỗ
Muốn lên xe, cứ mãi chần chừ

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2016

Ảnh Hoài Huyền Thanh

Nhớ Người
 thơ Thủy Điền


Chiều về ngồi một mình
Bên bát trà xanh
Nhìn không gian
Lá rơi tản mạn
Lòng chợt buồn
Nhớ nhớ, thương thương

Ảnh Hoài Huyền Thanh

Gió Đong Đưa
 thơ Thủy Điển
Thân tặng cả hai (Anh, chị, bạn thơ quý mến)


Bài thơ nghe đượm tình đôi lứa
Hàng mấy mươi năm đọc chẳng thừa
Dĩ vãng sao mà nghe thấm thía
Ôi choa ! Ngày ấy ngỡ như vừa

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016

Trăm Năm Có Được Bao Nhiêu?
thơ THỦY ĐIỂN


Trăm năm trong quãng đời ta

Được bao nhiêu kẻ thật thà dễ thương?

Có bao nhiêu gã bất lương?

Có bao nhiêu kẻ nửa ương, nửa lành?

Có chăng chỉ một vài anh

Hiền từ, phúc hậu, đức nhân thương người

Ảnh Đặng Đức Cương

Giỡn Mặt Với Tử Thần
 THỦY ĐIỀN


  Cả tuần nay, ai gặp thằng Bình đi ngoài đường cũng đều hỏi ? Sao tự dưng gương mặt của mầy bị méo xẹo vậy Bình, thường thì nó trả lời rất lễ phép, nhưng từ ngày xảy ra sự việc đến nay nó trở thành đứa trẻ mất dạy. Ai hỏi thì hỏi mặc kệ, cứ cuối mặt lầm lì, không trả lời, trả vốn và bỏ đi một nước.

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

Tình khúc đời ta
 thơ Thủy Điền


Ngày đầu mới quen nhau
Dưới mái trường Thủy lợi
Anh là người mở lối
Em thẹn thùng bên tôi