Đây là một câu chuyện có thật và là một câu chuyện vui,
kể về một người thầy. Rất tiếc là ông ta đã qua đời cách đây chín năm trong một
cơn bệnh nặng.
Trong buổi tiệc cưới con trai trưởng của một
cựu Học Viên Nông lâm Súc. Thầy Kỳ uống cũng khá nhiều, vì quá vui, vô tình
Thầy kể câu chuyện vui cho mọi người cùng nghe, làm cả cái đám cưới cười bể
bụng.
Ba giờ sáng, ngoài trời sương bắt đầu trùm phủ, lạnh. Long mở cửa sau
Restaurant đi bộ về nhà, đoạn đường khoảng hai cây số, phải qua bốn con đường
nhỏ nằm dọc theo hai dãy phố trải dài, vừa đi, vừa lầm bầm, phải hồi nảy hắn bảo
cầm bộ đồ nầy năm chục Euro có lẽ bây giờ mình trần truồng đi ngoài lộ là cái
chắc.
Ba giờ sáng, ngoài trời sương bắt đầu trùm phủ, lạnh. Long mở cửa sau
Restaurant đi bộ về nhà, đoạn đường khoảng hai cây số, phải qua bốn con đường
nhỏ nằm dọc theo hai dãy phố trải dài, vừa đi, vừa lầm bầm, phải hồi nảy hắn bảo
cầm bộ đồ nầy năm chục Euro có lẽ bây giờ mình trần truồng đi ngoài lộ là cái
chắc.
Cả tuần nay, ai gặp thằng Bình đi ngoài đường cũng đều hỏi ? Sao tự
dưng gương mặt của mầy bị méo xẹo vậy Bình, thường thì nó trả lời rất lễ phép,
nhưng từ ngày xảy ra sự việc đến nay nó trở thành đứa trẻ mất dạy. Ai hỏi thì hỏi
mặc kệ, cứ cuối mặt lầm lì, không trả lời, trả vốn và bỏ đi một nước.