HOA PHONG LAN
Truyện ngắn Châu Thạch
Quân tắt máy ủi, nhảy xuống
đất, khoan thai đứng nhìn cảnh vật. Chàng đã hoàn thành công tác mở đường đi
lên địa điểm xây bể áp lực cho công trình thủy điện.
Quân
đốt một điếu thuốc rồi đưa mắt nhìn bao quát. Trên cao, một con suối tuôn qua
năm tầng ào ào đổ xuống rồi dừng lại chảy lặng lờ dưới chân ngọn
núi chàng đang đứng. Dưới mắt chàng, nơi mà dòng suối chảy yên bình, hai bên bờ
toàn cây cổ thụ với vô vàn hoa phong lan bám trên cành.
Trời gần trưa, ánh nắng chiếu trên ngàn hoa
rực rỡ, dòng suối trong xanh phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh ngàn sao thu hút
chàng. Quân men theo vách núi đi xuống. Đến gần con suối, Quân ngây ngất với vẻ
đẹp thiên nhiên mà chàng chưa từng thấy suốt quảng đời lặn lội núi rừng với
nghề san ủi của mình. Ở chổ chàng đứng, một cây cổ thụ soi mình trên dòng nước,
trên các cành của nó, đủ các loại phong lan bám đầy và khoe màu rực rỡ. Một
chùm phong lan to nhất nép mình trên thân cây, buông thỏng những cánh hoa mỏng
manh theo gió, soi mình dưới lòng suối phẳng lặng như tấm gương lửng lờ trôi.
Nhìn xuống nước, đột nhiên Quân thấy như có một khuôn mặt đẹp tuyệt trần ẩn
hiện trong bóng hoa. Chàng nghe phảng phất đâu đây một mùi hương thơm diệu kỳ.
Chàng đặt mình nằm xuống bên gốc cây, gối đầu trên cỏ và ngủ một giấc say
sưa.
Những ngày kế tiếp
Quân san ủi mặt bằng xây bể áp lực gần đó. Mỗi buổi trưa, chàng xuống đây ngồi
chờ chị nuôi đem cơm đến, ăn xong là đặt mình xuống ngủ ngon lành. Những khi
phải làm đêm cho kịp tiến độ công trường, đêm nào có trăng Quân thường leo
xuống đây trong giờ nghĩ giải lao. Chàng nằm dưới gốc cây nhìn chùm hoa phong
lan tắm mình trong ánh sáng chị hằng, lung linh trăm cánh hoa huyền ảo.
Một
đêm như thế Quân đã gặp một người con gái dân tộc. Nàng trạc 17, 18 tuổi, từ
bên kia bờ suối lội qua. Quân trố mắt ngạc nhiên, tưởng như có một nàng tiên
xuất hiện. Chàng không thấy sợ cô gái, mặc dầu ngày hôm sau, khi chàng kể lại
thì nhiều người dọa rằng chàng đã gặp ma lai. Quân hỏi cô gái:
-Đi đâu mà đêm khuya lội qua
suối vậy?
-Em đi hái nấm
- Sao lại hái nấm ban đêm?
-Vì ban đêm nấm vừa nhú lên
còn ngon ngọt, để đến sáng thì búp nấm sẽ nở to ra, mất bớt đi hương vị.
- Đi khuya thế không sợ sao?
- Sợ gì? Nhà em ở đây mà.
- Quanh đây không có bản làng
nào, vậy nhà em ở đâu?
Cô gái nhìn quanh rồi vừa
cười vừa chỉ tay lên cây:
-Nhà em trên cây nầy, chỗ
chấn ba đó.
-Vậy em là hoa phong lan?
- Dạ, em là hoa phong lan
- Xạo
Quân đưa tay cùng đở
chiếc gùi mây trên vai cô gái xuống. Cô gái lấy trong gùi ra mấy ống cơm lam,
một bầu rượu Tà- Vạt và mời chàng cùng ăn. Đã quen với tánh tình chất phát và
hiếu khách của đồng bào dân tộc, Quân không từ chối và hai người ngồi ăn dưới trăng,
bên dòng suối, trong gió thoảng mùi hương phong lan ngào ngạt. Từ đó hai người
thân nhau, thường gặp nhau để cùng ăn trưa hoặc ăn tối trong những đêm có trăng
mà Quân phải làm tăng ca. Thế rồi hai người yêu nhau. Nàng không cần biết thân
thế chàng và chàng cũng chẳng cần biết bản làng nàng ở đâu, vì cả hai đều ngầm
hiểu cuộc tình của họ sẽ có ngày phải chia ly.
Một hôm, Ban quản Lý
công trình điều về thêm sáu chiếc máy ủi. Hôm sau, mỗi bên ba chiếc máy ủi, họ
bắt đầu khởi công mở đường hai bên bờ suối . Đồng thời dọc theo cạnh đường, họ
khai hoang thêm một vùng rộng lớn để xây dựng nông trường. Khi máy ủi đến điểm
hẹn tình yêu của Quân, cổ thụ trốc gốc, chùm phong lan bị dập nát dưới thân
cây. Quân buồn lắm, chàng gở chùm phong lan đem về chỗ ở chăm sóc thật là chu
đáo, nhưng phong lan rụng hoa héo lá và khô đi từng ngày. Kể từ đó cô gái người
dân tộc cũng biệt tích luôn. Quân tìm đến các bản làng ở quanh công trường để
hỏi thăm tin tức về nàng, nhưng không một ai biết.
Rồi nhiệm vụ hết, Quân
được cơ quan điều về thành phố. Quân đem theo chùm phong lan khô héo với kỷ
niệm êm ái của mối tình về cùng chàng. Đêm đêm Quân vẫn thường ngồi ngắm chùm
hoa nhớ nàng và để cho lòng mình tơ tưởng xa xôi.
Một đêm nàng đến với
Quân. Nàng hiện ra như mơ như thật. Nàng vẫn đẹp như xưa nhưng ánh mắt buồn vô
hạn. Nàng khóc và nói với chàng:
-
Em chính là chùm hoa phong lan mà anh đã yêu mến và giữ gìn đến nay. Cả họ hàng
nhà em đã chết khi rừng hoa bị tàn phá. Rừng sẽ trả thù. Rừng sẽ dấu nước về
mùa khô nhưng lại trút nước về mùa mưa bão. Rừng sẽ tàn phá gấp trăm ngàn lần
những chiếc máy ủi kia. Sẽ có một ngày loài người không còn một chổ để
lại dấu chân. Ngày ấy không xa vì rừng đã báo trước cho con người biết bao
nhiêu là dấu hiệu. Loài người đã tàn ác giết cây là tự hủy hoại mình. Em đến
lần cuối đễ vĩnh biệt chàng nhưng tình chúng ta còn vĩnh viễn, vì chàng
với những người yêu cây là thân thuộc của rừng, họ sẽ có linh hồn cùng
chúng em tươi xanh và trường tồn mãi mãi.
Nàng
đi rồi Quân ngồi khóc. Chàng thương cho những đỉnh núi trọc, những khu rừng
cháy, những con suối đục ngầu hay khô cạn nước, và loài thú hoang thật sự đi
hoang vì không có mái nhà xanh để ở. Từ đó Quân ấp ủ mối tình thanh tao và thi
vị mà chàng gọi là “ Mối tình hoa” đến suốt đời ./.
Châu Thạch
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét