Nguoi co tong
Ngươì
có tông
Đaị
Thanh thập tam hoàng triều
chuvươngmiện
*
Thấy câu chuyện càng ngày càng có moì phấn khơỉ , vua Gia
Long lệnh cho phái đoàn tuỳ tùng tự tiện ở laị chơi Khâm Châu thêm một thơì
gian ngắn nưã , để ngai có dịp tham khảo thêm các Vương một chút về lịch sử tổ
tiên quê nhà , nhà vua noí :
-Nhân
tiện đây xin hai Vương Huynh bằng cấp đầy ngươì vui lòng giải thích cho đệ hiểu
ngọn nghành về nguồn côị xa xưa đất nước mình cho tơí tận bây giờ là Việt Nam
để đệ về laị xứ sở truyền bá ra cho bá tánh được rõ nguồn cơn mà hãnh diện ?
Vua
Nùng và vua Trảng nhường nhau một lúc , thì vua Trảng noí :
-Vấn
đề nhà vua Việt Nam hỏi thì có lẽ Chảng Vương là rành hơn cả , vì Vương đậu
thái học sinh chuyên nghành nhân chủng học , thôi để thả chim bồ câu đưa thư
cấp kỳ, mơì Chảng Vương tơí hội họp , tuy nhiên taị hạ và Nùng Vương thì xuất
thân Nghè dân tộc học , thì thôi chúng đệ biết sao thì noí làm vậy ? cái sự
thật thì chả biết thế nào là thật , là đúng trăm phần trăm , nhưng tuyệt đôí
không có gian xảo giả dôí đãi bôi , vậy kính xin niên trưởng Nùng Vương phát
pháo khai hoả ngay đi ?
Vua
Nùng noí :
-Tính
cuả ngươì biết đôi chữ thì hay noí vòng vo tam quốc , rôì mơí đi vào đề bài ,
gia dụ như xứ Vân Nam , do chủng Thái Tạng định cư và sinh sống , nhưng trước
đây khoảng 4000 năm , thì dân số thơì đó rất ít , ngoài ngươì Bạch là ngươì
Thái , đến ngươì Tạng , rôì ngươì Miêu , ngươì Miêu là một thứ dân tộc ở dàn
traỉ trên toàn traí đất , từ Nam bán cầu đên bắc bán cầu , có nơi goị là ngươì
Esquimô , có nơi goị là ngươì Mèo , vùng Vũ Lăng thì ngươì Miêu theo Ngũ Đọc
Giáo , vùng Miêu Lĩnh thì ngươì Miêu theo Xí Hoả Giáo , hai Giáo này có nguồn
gốc từ Manigiáo [Hoả Giáo ]Ba Tư , nhưng khác tông chi , xứ Vân Nam nguyên là
lòng biển do một sự động đất sinh thaí quá lớn , lòng biển vun lên thành lục
điạ mà toàn là nuí non , sông ngoì lởm chởm , ngoài ra còn có tới 26 dân tộc ít
người , sống rải rác trên các triền đôì thung lũng , như dân tộc Bài Di …..họ
tụ tập từ vài chục đến vài trăm tuỳ theo điạ thế nuí non chốn đó , và lập thành
bộ tộc , tuy là cũng là dân Thái Tạng , nhưng mạnh ai nấy sống , không ai dưới
quyền cuả ai cả , chính quyền Nam Chiếu hay sau này thành lập Vương quốc Đaị Lý
thì cũng ở chết nơi Côn Minh mà thôi ?
Trở
laị nước Mình , thơì Chung Quốc vào thơì hỗn mang đó , thì miền Hoa Bắc là điạ
bàn cuả ngươì Háng Tộc , vùng đất Hoa Hạ là vùng đất giữa sông Hoàng Hà và
Dương Tử là vùng đất còn bỏ hoang cho lau sậy tự do mọc , và lưu vực phiá dưới
sông Dương Tử là vùng đất định cư cuả ngươì Bách Việt , thơì đó thì được sử Tàu
goị là nước Xích Quỷ , hay là nước Sở , biên giơí phiá bắc giáp Động Đình Hồ [
tức tỉnh Hồ Nam ngày nay ] phương nam giáp với nước Hồ Tôn [ tức Chămpa ] phiá
tây giáp Ba Thục [ tỉnh Tứ Xuyên ] phiá Đông giáp bể Nam Haỉ , xứ này tức là cả
vùng Hoa Nam ngày nay , thuộc quyền nhà vua Lạc Long Quân cai quản , ngài phong
cho ngươì con trưởng làm vua xứ Văn Lang , đăng cơ lên ngôi thì goị là Hùng
Vương , đóng đô ở Phong Châu [ tức quận Bạch Hạc , tỉnh Vĩnh Yên ngày nay ]
tướng văn là Lạc Hầu , tướng Võ là Lạc Tướng , có nghiã là toàn coĩ Việt Nam
cho tơí Đồng Hơí [ tức Động Hơì ] sau này các chính quyền chiếm thêm cho tơí Cà
Mâu , những ngươì con kế tiếp cuả đức Lạc Long Quân là các Hoàng Tử anh em vơí
Hùng Vương , thì ngài cho ngươì làm Choảng Vương ở Quảng Si , Nùng Vương ở
Quảng Đông , Mân Vương ở Phúc Kiến “ Tàiwan “
Việt Vương ở Chiết Giang Hàng Châu , Ngô Vương ở Giang Tô Tô Châu , Môn
Vương ở Giang Tây , còn An Huy Hồ Bắc , thì thuộc vua cha [ tức Sở Lạc Long
Quân ] tuy phong cho các con làm vua môĩ ngươì mỗi phương , nhưng đa số thì
cũng chỉ bám trụ ở một thành phố thị trấn sầm uất , vì cư dân lúc đó rất ít và
sống rải rác khắp moị nơi , ngay vùng Hoa Nam thơì đó , thì Vân Nam Quí Châu
cũng còn là hoang địa , Lưỡng Quảng cũng không khấm khá hơn gì ? ngươì sinh
sống ở những điạ bàn đó không mọc sừng trên đầu , không mọc đuôi dươí đít là
may mắn lắm rồi , vài trăm năm sau , cứt trâu để lâu hoá bùn , dần dần cư dân
sinh sôi nẩy nở , các tiểu quốc được phong dân đinh càng ngày càng nhiều , và
cái tinh thần anh em ruột thịt quên mất hết , nhưng nước nhỏ [ phụ thuộc ]
không noí tơí làm chi , còn những nuớc có chút máu mặt cường quốc như Ngô .Việt
thì đánh nhau tan tành xí quách , U Việt xơi tái Ngô Việt , thừa thắng xông lên
U Việt đánh ào qua Sở , Sở Dứt đẹp U Việt trong lúc lưỡng baị câu thương
, gần banh ta lông thì quân nhà đaị Tần xua quân dứt đẹp cả vùng Hoa Nam , thu
tóm một lươt cả phần đất của dân Bách Việt .
*
Thống
nhất toàn Chung Thổ xong , sau đó nhà đại Tần cho khâm sai đaị thần đi lược
định những mảnh đất phiá nam , đặt chung chung mơ hồ là Tượng Quận , có nghiã
là cái Quận có nhiều rừng có Voi [ ma Trâu muĩ dài ] , tức là nhà Tần chả hiểu
Ất Giáp gì cả , họ gộp cả vùng đất sau này là Miến Điện , Thái Lan , Ai Lao
,Văn Lang và Lưỡng Quảng vào làm một ,
chứ vùng đất cuả ngươì Bách Việt làm gì có Voi naò ? sau đó thì tơí phiên nhà
đaị Hán , thấy cái cách phân chia và đặt tên cuà nhà Tần lôi thôi rắc rối phiền
phức quá , vua Hán Vũ Đế bèn sai tướng Lộ bác Đức đánh xong nhà Triệu , lấy
toàn bộ nước Nam Việt cải thành “ Giao Chỉ Bộ “ cả thẩy gồm có chín Quận :
1/Nam
Haỉ [ Quảng Đông ]
2/Hợp
Phố [ Quảng Đông ]
3/Thương
Ngô [ Quảng Tây ]
4/Uất
Lâm [ Quảng Tây ]
5/Giao
Chỉ [ Bắc Việt ]
6/Cưủ
Chân [ Trung Việt ]
7/Nhật
nam [ Trung Việt ]
8/Châu
Nhai [đảo Hải Nam ]
9/Đạm
Nhĩ [đảo Haỉ Nam ]
Đó
là cách đặt tên của ngươì Háng cho vùng đất Văn Lang cuả ngươì Nam Việt , thực
ra những vùng đất này vốn hoang vu sình lấy và nhiều rừng rậm , ngươì Việt thơì
đó dân số chưa tơí 1 triệu ngươì , sống rải rác nhiều nơi , cũng xin noí qua về
thơì kỳ ngươì Tần , ngươì Háng cai trị nước Văn Lang và sau này kéo dài mãi tơí
thế kỷ thứ mươì mơí chấm dứt , thực ra thì cũng chả đô hộ chi cả , bản chất của
dân Háng là lười biếng , ưa hôí lộ và không thích đánh nhau , chuyện nhà Tần ăn
may thống nhất toàn quốc , sau này đến Háng Lưu Bang thì khi nắm được quyền
hành trong tay , họ rất sợ bị đàn em tướng lãnh chiếm đoạt , nên cho giải ngũ
tất cả những tướng lãnh binh sĩ nào mà có thể cho ra ngoài quân đội được , hoặc
cần thì thanh toán ngay tức thời , phần còn lại thì laị cho quan văn đứng trên
quan võ , tỉnh lớn goị là Châu ,một nước toàn coĩ có 13 Châu , như tỉnh Hà Bắc là Thương Châu , tỉnh Sơn
Đông là Thanh Châu , tỉnh Hà Nam là Mạnh Châu , tỉnh Sơn Tây là Vị Châu …..mỗi
Châu lớn chia ra làm hai hay ba Quận , chả hạn như tỉnh Quảng Đông thì có hai
Quận Nam Hải và Hợp Phố , dươí Quận chia ra làm nhiều Huyện , nhưng thơì đó
không kêu là Huyện mà kêu là Châu nhỏ , ví dụ như nước Ngô thơì Tam Quốc chỉ
cai quản có ba Quận [ gồm 81 Châu Huyện ] mà thôi ? quân số đi trấn nhậm các
vùng đất chiếm được , rất ít vì đa số không ai muốn đi xa nhà , phần lạ đất lạ
ngươì phần thủy thổ không hợp sinh bệnh thiên thơì , Chung Quốc có hai cách cai
trị những vùng đất tạm chiếm .
1/
là đặt quan Thứ sử [ chỉ có một ngươì và vài ngươì tuỳ tùng ] ở đó để đaị diện
và giám sát , phần còn lại là vùng đất
đó do các vua quan cũ điạ phương tự cai trị , cứ lệ hai năm hay bốn năm thì
hương hoa vàng mã mang sang chính quốc để cúng lễ thiên triều .
2/
là đặt quan Thaí Thú trực tiếp cai trị ở cấp Quận , quân số binh sĩ đi theo cao
lắm là từ 300 đến 500 ngươì , nếu dân quân địa phương nôỉ loạn , thì phaỉ điều
quân ở trung ương tức tốc tơí dẹp loạn , quân số không thể cấp phát nhiều được
? vì sợ làm loạn , vơí nưã trong khoảng thập niên kỷ sau Công Nguyên , nước
Chung Hoa loạn lạc liên miên , ngay đất nứơc cuả mình còn giữ không được không
nôỉ , huống chi những vùng đất phương nam khỉ ho cò gáy , taì nguyên không có ,
chỉ có nuí rừng , đất đá vôi , nhân sự thì cứng đầu cứng cổ ngôn ngữ bất đồng
giáo hoá khộng nôỉ , đồng hoá không xong , thôi thì chỉ có tiếng là đô hộ , chứ
thực ra thì chả đô hộ gì cả ? lâu lâu các chế độ sau chả hiểu mô tê gì cả cứ
thòm thèm muốn được mang tiếng “đaị cường “mang quân Nam hạ , bị đánh chạy như
vịt về nước cả lũ vơí nhau ? “ vậy mà vẫn chưa sáng cái con mắt ra , mắt anh
nào anh nấy cứ ti hí nhắm tít thò lò mãi cả laị
?
chuvươngmiện
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét