Sài Gòn Ơi! Thương Lắm. . .
Có đường nào để em đến với anh
Thành phố rộng và dòng người như chảy
Em như lạc vào nơi nào vậy
Mai em về hàng cây hãy ngủ quên
Đừng vẫy gọi sẽ làm em khóc đấy
Trái tim đập những nhịp buồn biết mấy
Và vụng về như mới bắt đầu yêu
Em lang thang trong nắng ban chiều
Cứ thầm trách sao đất trời rộng quá
Cứ thầm trách sao đường chia nhiều ngả
Chẳng thể nào để em đến với anh
Em đi rồi ngày tháng sẽ qua nhanh
Chút kỷ niệm cũng tàn bay theo gió
Chỉ có em vẫn hướng về nơi đó
Mai em đi rồi, thương lắm Sài Gòn ơi!
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Xa Nhau Lần Nữa…
Anh về rồi anh lại đi
Giọt mưa nào đọng trên mi âm thầm
Trả người về với xa xăm
Trả thương yêu cũ xa tầm tay nhau
Mây bay thì biết về đâu
Vầng trăng năm ấy vương sầu tháng năm
Nỗi niềm chôn giấu, lặng câm
Trong tim em mối tình thầm xót xa
Ngày xưa ấy đã rất xa
Nhắc làm chi chuyện đã qua trong đời
Ngày nào còn thắm môi cười
Ta không trao được cuộc đời cho nhau
Đã như giấc mộng tàn mau
Ngày về anh tặng nỗi sầu cho em
Làm sao như chẳng hề quen!
Để niềm cảm xúc đừng len vào hồn
Anh về khi bóng hoàng hôn
Đã nghiêng trên những lối buồn đời em…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét