Tác
Giả 10
TUYỂN TẬP THƠ VĂN
“MỘT THỜI ĐỂ NHỚ”
Tác Giả 10

TRẦN MINH NGUYỆT
Sinh năm 1972
Tuy Phước – Bình Định
ĐHSP Anh văn
Dạy học
Tác phẩm đã xuất bản: Các tập truyên ngắn:
= Những Kẻ Tự Phong (nhà XB
Thanh Niên – 2010)
= Người Đàn Bà & Những
Giấc Mơ (Nhà XB Thanh Niên – 2011)
= Khoảng Trời Bình Yên (nhà
XB Hội Nhà Văn = 2012)
= Trên Đỉnh Yêu Thương (nhà
XB Hội Nhà Văn = 2013
Có thơ & truyện ngắn
& truyện dịch đăng trên Tuần báo VN –TP HCM, VN An Nhơn, Đất Đứng, Đất Tổ,
Quán Văn và nhiểu trang Website VHNT…
NHỮNG KẺ TỰ PHONG
Truyện Ngắn
TRẦN MINH NGUYỆT
Con người không ai là bản sao của ai - mỗi người có một cuộc sống, một nhân sinh quan , một số phận riêng- không ai giống ai cả . Tất cả hợp thành cuộc sống muôn màu, muôn vẻ của thế gian tươi đẹp mà “lắm chuyện” này…
Tôi ra trường tới nay đã hơn mười năm,dù bằng cấp đủ, năng lực cũng không tồi nhưng vẫn cứ lẹt bẹt làm một anh nhân viên quèn trong công ty ; lương mỗi tháng chỉ đủ ăn, đủ chi tiêu- cuộc sống tương lai phía trước còn mờ mịt mênh mông lắm… Không hiểu thiên hạ đã sống ra sao mà có lắm người lên như diều gặp gió vậy? Tội tự hỏi mãi, hỏi mãi mà cũng không biết trả lời làm sao cho
ổn cả? Thôi thì cứ cam phận miệt mài bước đi từng bước cho xong..
Ấy vậy mà lũ bạn quậy của tôi có để cho tôi yên đâu, chúng luôn lôi tôi ra để so sánh với người này người khác đến là phát bực . Nhiều khi đùa quá trớn, chúng còn gọi tôi là “con người đần độn còn sót
lại của thế kỉ 20 ”.
Tôi ít khi để ý đến chuyện của ai và cũng hiếm khi đem chuyện của người này nói cho người khác vì tôi không muốn “ một con gà rụng một cái lông
thành bảy con gà trụi lông”.
Nhưng lũ bạn cứ gặp là kể cho tôi nghe đủ chuyện trên trời dưới biển, chuyện bi hài của số phận, chuyện oái ăm của cuộc đời này…. Tôi nghe- góp
nhặt trong đầu, và hôm nay sẽ kề lại cho các bạn nghe chuyện của “ Những Kẻ Tự Phong” -
tôi tạm đặt tên như vậy.Đó là những con người có thật, những cuộc sống có thật mà cứ như những chuyện đùa, chuyện ai đó phịa ra và đôi khi giống như chuyện cổ tích thần tiên vậy.
Khi tôi và các bạn còn khổ sở với những kì thi, phải thức khuya dậy sớm, lo sợ đủ điều thì Nam
đã trở thành “ một kỉ sư xây dựng” rồi.Cậu ta nói vậy và gia đình cậu ta cũng nói vậy với cả làng. Lần nào tôi về thăm nhà, mẹ cũng đem cậu ấy ra làm tấm gương cho tôi soi vào để phấn đấu cả. Ở vùng quê tôi, những con người hiền hòa chân chất, hai tiếng “ Kỉ sư xây dựng” như một danh hiệu gì đó to tát, hiếm có. Khi Nam có
dịp về quê, gặp anh ai cũng ngả mũ chào “ ông kỉ sư” hết sức trọng vọng. Có người còn đem con gởi ông kỉ sư nhờ xin việc giúp.
Công trình xây dựng của “ Kỉ sư Nam” gần nơi nhà trọ của sinh viên Đại học kinh tế, và cuối năm ấy Nam lấy vợ, một cử nhân kinh tế mới ra trường -trẻ đẹp. Nhìn vẻ rạng ngời và hãnh diện của cô dâu bên chồng, ai cũng mừng cho Nam.Vậy mà chỉ ba tháng sau họ đưa nhau ra tòa với lí do thật đơn giản là sống không hợp nhau. Không biết đám bạn nhiều chuyện của tôi moi tin từ đâu mà kể chuyện của Nam tường tận như người trong cuộc vậy? Sau ngày cưới một thời gian -Hoa phát hiện ra chồng mình nói dối để lừa tình cô. Anh không có bằng cấp gì, ngay cả bằng cấp ba cũng không có nốt. Cô cảm thấy xấu hổ
khi nghe mọi người gọi anh là kỉ sư này nọ. Cô đính chính lại cái danh này, và đồng thời cô khuyên chồng nên dành thời gian đi học bổ túc cấp 3 rồi sẽ học tiếp. Nhưng mỗi lần như vậy Nam bảo cô đã
làm nhục anh,cố tình hạ uy tín của anh- và những cuộc cải vã nảy lửa đã xảy ra. Không ai nhường ai nên cuối cùng đưa nhau ra tòa chấm dứt một mối tình.
Ly dị với Hoa xong, Nam vẫn vậy- vẫn là một ông kỉ sư đáng kính ở làng và
với một số người chung quanh…
Sau khi cúng thất tuần cho chồng, cô Ba Lài bỗng dưng nói những lời kì lạ như người ở cõi nào xuống vậy. Người trong làng lúc
đầu nghĩ cô quá đau khổ vì mất đi người yêu thương nhất nên đâm ra ngơ ngơ, ngẩn ngẩn như vậy? Nhưng khi nghe cô kể về giấc mơ được một bà thánh nhập vào để cứu rỗi cho những người bất hạnh ở trần gian này thì không ai
hiểu gì cả!
Cô ba Lài hàng ngày vẫn đi bán chuối ở chợ, và thường hay kể về những chuyện đi mây về gió, những chuyện kì lạ làm hút hồn người. Vậy là một đồn mười, mười đồn trăm -chỉ hơn một tháng sau cứ ra chợ hỏi tới “Thánh cô Ba Lài “ là ai
cũng biết cả. Thánh cô từ đó
chỉ bán chuối một buổi ở chợ, một buổi nữa về hành đạo cứu người. Ban đầu Thánh cô cúng cho những bà bạn hàng ở chợ cầu cho họ gia đạo bình yên, mua may bán đắt. Lâu dần cao tay hơn nên Thánh cô có thể chữa được nhiều bệnh như tà nhập, ma nhập, cúng giải sao hạn xuôi, cầu con- ngay cả chuyện cúng cầu thăng quan tiến chức.Nói chung, mọi sự rắc rối trên đời, mọi yêu cầu ham muốn mà không đạt- nếu đến với Thánh cô bằng lòng nhiệt tình và hậu lễ là giải quyết được hết .
Làng Thanh An trở nên đông đúc hẳn, người tấp nập ra vào. Con đường dẫn đến nhà Thánh cô nhỏ hẹp nên những ngôi nhà có vườn rộng ở đầu làng trở thành những bãi giữ xe, đậu xe bất đắc dĩ.Thôi thì xe hơi, xe máy
đủ loại, xe từ trên tỉnh xuống hoặc từ vùng khác đến . Dịch vụ hàng quán mọc lên tua tủa: quán ăn, quán nước , quán bán trái cây, đèn nhang,
vàng mã, hương hoa…. Ngôi làng nhờ “ phước”
của cô Ba mà trở nên nhộn nhịp hẳn lên.
Thánh đường của cô Ba mở cửa từ lúc 7h sáng đến hơn 9h đêm.Thánh cô Ba Lài
giờ không còn thời gian bán chuối ở chợ nữa, ngay cả hai đứa con cũng phải gửi cho bà ngoại chúng nuôi hộ. Cô ba còn nhận thêm bốn đệ tử nữa, nghe người ta đồn rằng bốn cô gái này trước đây đã bị tà nhập đối diện với tử thần, may nhờ thuốc của Thánh Cô mới còn sống ở trên đời. Bốn đệ tử này giúp Thánh Cô sắp xếp các cuộc hẹn của những con bệnh,
giúp những con bệnh lấy số thứ tự, và
cấp phát thuốc theo đơn mà Thánh phán. Đơn thuốc được viết bằng thứ chữ gì không ai biết, chỉ thấy nó ngoằn ngèo khi thì giống chữ Trung quốc, lúc giống chữ Thái Lan chỉ có đệ tử bổn môn mới đọc được mà thôi- không có một vị bác sĩ đông tây y nào đọc được!
Chẳng ai rõ được Thánh cô có thiêng không -
nhưng những người đến đây với tấm lòng hăm hở, thì khi rời khỏi phòng Thánh vẻ mặt ai cũng rạng ngời niềm tin và hi vọng.Còn dân ở cái làng Thanh An này lúc đầu báng bổ không tin , nay dù cho họ có mua thuốc Thánh uống chăng nữa thì bệnh cũng không thuyên
giảm mà không dám hở môi?. Vì thế , khi đau bệnh- họ vẫn phải thầm lặng dắt díu nhau đến bệnh
viện của Huyện nhờ cứu chữa!
Chỉ mới hơn một năm thôi, Thánh Cô Ba Lài nhờ tiền công đức của bá tánh, thiên hạ “ cúng tạ” , cô đã cho xây cất lại Thánh Đường
qui mô hơn, hoành tráng hơn…
Thu,
người em gái của bạn tôi, một cô gái sắc nước hương trời.Thời xưa Nguyễn Du tả vẻ đẹp Thúy Kiều làm sao thì Thu cũng có dáng dấp như vậy. Ông trời vốn công bằng không để ai được cả hay mất cả mọi thứ. Thu đẹp không chê vào đâu được nhưng học thì trầy trật mãi, hết thi lại, tới ở lại lớp. Mãi đến năm 21 tuổi cô mới tốt nghiệp được THPT. Thu không thi đậu vào trường đại học hay cao đẳng nào với sức học của mình mà học trung cấp thì cô không muốn. May sao Trường Đại học kinh tế Kinh Đô có mở lớp Đại học kế toán tại chức ở thành phố nơi cô ở. Thu thi đậu và trở thành cô sinh viên gần như là trẻ nhất trong lớp học nhiều thành phần và nhiều độ tuổi này. Bốn năm học trôi qua, cũng qua nhiều đợt sát hạch : Thi viết, thi vấn đáp nhưng Thu đều vượt qua một cách dễ dàng và đôi khi còn có điểm cao nữa . Tổng điểm các môn qua bốn năm học cô đạt 7,1 thang điểm khá của bậc Đại học. Nhưng một lần nữa số phận lại trêu đùa kiếp hồng nhan, cô không vượt qua khỏi kì thi tốt nghiệp ra trường . Ở nhà nửa năm, cô khăn gói ra ngay trường đại học Kinh Đô học thi lại. Lần này cô may mắn vượt qua với số điểm lơ lững giữa ngưỡng đậu và rớt: Năm điểm.
Lấy được bằng Đại học, Thu vào thành phố Hồ Chí Minh xin việc, nhưng khi nhìn đến bằng cấp của cô không có công ty nào tuyển dụng, cuối cùng Thu phải xin làm công nhân cho khu chế xuất Biên Hòa. Một lần có việc phải lên Thành Phố, cô tình cờ gặp chú Nam- anh em chú bác ruột với ông Ngoại cô. Biết được tình hình của cô cháu, ông xin cho Thu vào làm
văn thư cho trường Đại học dân lập Bình Minh mà ông là một thành viên quan trọng trong hội đồng quản trị. Từ khi làm việc ở trường, Thu không còn phải thức khuya dậy sớm nữa, sắc đẹp của cô tỏa sáng như ánh ban mai những ngày mùa xuân vậy.
Lập, giảng viên trẻ, có bằng thạc sĩ ở nước ngoài và là trưởng khoa kinh tế của trường đã đem lòng yêu Thu- cô gái đồng nội thiên thần này.Được ông chú tác hợp, vun vào, vì vậy chỉ hơn nửa năm sau Thu chính thức là vợ Lập, con dâu duy nhất của một ông chủ cửa hàng xe gắn máy lớn của thành phố.
Sau khi sinh đứa con trai đầu lòng, Thu được nhà trường cử đi học cao học kinh tế, và lần này cô không còn khổ sở vì phải thi lại hay thiếu điểm nữa. Cô bảo vệ luận án thạc sĩ loại khá và trở thành Thạc sĩ kinh tế khi mới 32 tuổi.
Về lại trường, Thu - cô văn thư thuở nào, nay là Thạc sĩ Thu, giảng viên của trường. Mơ ước của vợ chồng cô là phải lấy cho được bằng tiến sĩ kinh tế trước 40 tuổi.
Cậu bạn của tôi nói ”
Mỗi lần Thu về quê nó giống như một bà hoàng
vậy, giàu
sang, quyền thế, ai ai cũng nể trọng. Còn tôi với cậu vẫn giống như hai cây cỏ dại giữa rừng mà thôi”.
Tôi nghe xong chỉ biết cười đáp lại lời bạn, vì sự thật vẫn sờ sờ, tôi còn biết nói gì nữa đây?
Mai- bạn tôi, thuở còn trung học được mệnh danh là “ tổng Tám của lớp”, có nghĩa là người đứng đầu của các “bàTám” ( người nhiều chuyện)- có câu chuyện kể về anh chàng đẹp trai hàng xóm của nó như sau:
Anh chàng tên Sơn, cao 1m70, vóc người vạm vỡ, mũi cao, mắt sâu, lông mày rậm. Trong giao tiếp cậu ta rất khôn khéo, có giọng nói êm nhẹ khẽ khàng, và nụ cười luôn nở trên môi. Sơn học rất dốt- nhất là các môn tự nhiên, nhưng được bạn bè tận tình giúp đỡ nên năm nào Sơn cũng được lên lớp thẳng mà không phải thi lại. Lổ hổng kiến thức ngày càng sâu trong đầu Sơn cho đến một ngày người hàng xóm cạnh nhà sang nhờ anh giải bài toán lớp hai của con mình. Sơn nghĩ mãi, nghĩ mãi mà vẫn làm không ra đành nói
với người hàng xóm là đề bài toán đã cho sai rồi , không thể giải được! Mọi người lúc đầu còn nghi ngờ, rồi dần dần kiểm tra lại đề bài-mới ngộ ra một sự thật là Sơn rất dốt. Tốt nghiệp xong lớp 12, Sơn xin đi làm ở xưởng gỗ để nuôi sống qua ngày ...
Ông chú của Sơn về thăm xuân , ông ấy là một nha sĩ có trung tâm làm răng thẩm mĩ ở quận Một Thành Phố Hồ Chí Minh. Ông nghe nói Sơn đi làm gỗ khổ nhọc mà lương không có là bao, nên đưa Sơn vào trung tâm làm phụ
việc vặt và học nghề làm răng luôn. Sơn là một con người siêng năng, chịu khó và như đã nói -anh rất khôn khéo trong giao tiếp và ứng xử nên không lâu
sau anh rất được lòng các nha sĩ, y tá ở trung tâm và bệnh nhân, khách hàng thường lui tới…
Ngọc Cẩm - một bác sĩ trẻ mới ra trường, cũng đã xin đến làm việc ở trung tâm của người chú Sơn. Cẩm không đẹp, hơi lùn, nước da ngâm, mắt, mũi, miệng không có gì đặc biệt nhưng cô là một bác sĩ có tài và có óc thẩm mĩ cao. Mới làm ở trung tâm hơn một năm mà bệnh nhân đến trung tâm nhiều người để nghị đích danh cô làm răng cho họ. Sơn phụ tá cho Cẩm hơn một năm và mối tình nảy nở giữa họ.
Sơn cưới Cẩm vào một ngày đầu Đông năm ngoái- anh bây giờ không còn là “thằng Sơn” học dốt, làm gỗ ngày nào nữa mà đã là “ Nha sĩ Sơn” áo quần bảnh bao, luôn đeo cà vạt trên cổ như một ông giám đốc. cũng có cặp kính trắng bệ vệ- trông rất trí thức. Vợ chồng Nha sĩ mỗi lần về thăm nhà là đi bằng xe hơi riêng- món quà của cha, mẹ vợ dành cho
chàng rễ quý. Mai còn nói thêm: “ Hiện giờ vợ chồng “ Nha sĩ Sơn “ đã
mở một trung tâm làm răng riêng cũng ở quận Một. Trung tâm của Sơn đang ăn nên làm ra lắm.”
Chủ nhật vừa rồi, đám bạn “ nhiều chuyện ” của tôi lại tụ tập cà phê buổi sáng, và câu chuyện cuối tuần của họ chỉa vào một chàng trai nào đó có cái tên khá ấn tượng là Phi Hùng. Tôi chỉ im lặng, vừa nhâm nhi chút café, vừa nghe mà không biết góp ý ra sao cả!
Phi Hùng- thời phổ thông có sức học chỉ ở mức trung bình
thôi, nhưng gia đình và chính
Hùng lại có mộng rất cao. Cậu ta nộp đơn dự thi vào các trường đại học hàng đầu của Việt Nam như Đại học Y Dược, Đại học Bách Khoa, Đại học Kiến Trúc… Và kết quả là cậu “ đạp vỏ chuối “ luôn hai năm. Năm thứ ba, Phi Hùng không dám liều lĩnh nữa nên nộp đơn thi vào trường Đại học sư phạm nhưng kết quả vẫn trượt dài ...
Phi Hùng không thi nữa mà về quê ở với bà nội. Chỉ vài năm sau-nghe nói cậu đã mở một “ Trung Tâm luyện thi đại học” bốn môn: Toán , Lý, hóa , Sinh do “
Giáo sư Phi Hùng đảm trách” . Học trò đến với thầy không hiểu vì mến tính hiền lành không bao giờ rầy rà hay vì khả năng truyền thụ dể hiểu của thầy không biết nữa? Chỉ biết lớp học ngày càng đông. Con
em trong vùng đậu vào lớp 10 nhờ các bậc phụ huynh đem gởi con cho Thầy Hùng kèm cặp. Tiếng tăm của thầy ngày càng vang xa.
Học sinh từ các xã khác đổ về theo thầy cũng không ít, Lớp học nào của thầy cũng trên 50 học sinh ; ngồi chen chúc nhau, lớp trong, lớp ngoài như đi xem hát vậy.
Có phải đây là
một trường hợp đau lòng của cảnh“ Học tài, thi
phận” không?
Thầy Hùng không có “
duyên trường “ chăng? Hay là nhờ vào mãnh lực tự phong “ vô hình” nào ?
Cha,
mẹ tôi thường dạy rằng: “Được làm người, là phải sống sao cho khi ngẩng mặt lên
không thẹn với trời, ở trần gian
không thẹn với người, và chết đi không thẹn với đất mẹ thân yêu! Luôn đi tới bằng chính đôi chân của mình- Sống được như vậy mới không uổng kiếp làm người !”. Có đúng như lời cha mẹ tôi đã nói vậy không?- tôi
chưa được qua ngưỡng cửa “tri thiên mệnh”, hãy còn non trẻ-nên cũng không biết nữa? Tôi chỉ biết cuộc sống này không có một chuẩn mực cụ thể nào, không có một con đường dẫn tới đích sẵn nào cả mà chúng ta phải kiên tâm, rèn chí- dò từng bước để tìm ra con đường sáng mà tiến bước . Đó là con đường dẫn đến đích để
chúng ta có thể an nhiên ngắm nhìn
ánh bình minh - nhìn từng hạt sương long lanh còn đọng lại trên lá cỏ buổi sáng;
thong dong ngắm từng áng mây nhẹ trôi, từng cánh én chao liệng buồi hoàng hôn- và
có giấc ngủ say nồng không ác mộng vào ban đêm- thế là đủ….
TMN
TRÊN ĐỈNH YÊU THƯƠNG
Truyện Ngắn
TRẦN MINH NGUYỆT
Đêm nay cô nhớ anh nhiều lắm, chắc giờ này anh đã có giấc ngủ say
nồng, còn cô vẫn ngồi trước cửa sổ phòng nhớ lại những kỉ niệm của bao tháng
ngày qua. Cô nhớ đôi tay mềm mại, đôi chân nhỏ nhắn, vầng trán rộng, và nhất là
nhớ mùi mồ hôi ấm nồng của anh. Cái cảm giác tê dại đến ngây ngất mà anh đem lại hôm nào như vẫn
còn nóng hổi trong cô một cách kì lạ. Nhưng đêm nay - cũng chính cái cảm giác
hạnh phúc đó làm cô mất ngủ, làm cô nhớ thương anh nhiều hơn và kỉ niệm giữa
anh và cô lại ùa về như cơn lũ. Cô lẩm nhẩm một mình trong đêm: “Em muốn giờ này em được nằm trong vòng tay
yêu thương che chở của anh, em yêu anh, yêu nhiều lắm, và có khi còn yêu hơn cả
bản thân em nữa- anh có biết không?”.
Kim chỉ
giờ trên chiếc đồng hồ bàn anh đã tặng hôm sinh nhật đã chỉ sang số một. Trăng mười ba đã lặn tự
bao giờ, chỉ còn những vệt sáng mờ mờ của các vì sao leo lét trên bầu trời tối
sẫm. Và tiếng dế từ khu vườn, từ bờ ruộng phía trước nỉ non như khóc. Màn đêm
vắng lạnh và mênh mông…
Thời
gian ngắn hay dài là do bởi quan niệm của con người. Châu nhận thức được điều
này không phải là dể dàng. Cô mất hơn nửa đời người mới ý thức được ra điều đó.
Thật ra trước đây cô không nhận ra “vó
ngựa của thời gian qua cửa sổ”
như nhiều người đã cảm nhận. Cô thấy thời gian cứ nhẩn nha từng bước, lặng lẽ
trôi, đều đều, dần dần và cứ lập đi lập lại một cách nhàm chán.
Hơn nửa đời người, Châu đã
sống trên thảo nguyên - một thảo nguyên rộng lớn, bao la, đầy hoa thơm, cỏ lạ. Đồng
cỏ bạt ngàn xanh ngát. những ngọn đồi phủ xanh cỏ hòa với màu xanh, đỏ, vàng
của hoa xương rồng. Những ngọn núi ôm gọn đồng cỏ, những triền cát trắng xóa,
trải dài mềm mại và đổi màu từ vàng sang bạc rồi ửng hồng. ..Xa xa là bầy cừu
thong dong gặm cỏ. Thỉnh thoảng những cơn gió nhẹ thoảng qua những âm thanh kỳ
quái, tưởng chừng như tiếng vọng lại từ thuở hồng hoang… Cô không vui, cũng không buồn - tâm hồn bình
lặng, và muợt mà như đồng cỏ vào mùa xuân. Cô thường thả người nằm dài trên cỏ,
ngắm trăng, đếm sao, nghe gió vỗ về bên ánh lửa bập bùng, và cất giọng hát lên
những bản tình ca xưa cũ, êm ái, du dương, hoà cùng với tiếng đàn gió rì rào,
réo rắc…. Và trong cái màu xanh mát ấy,
Châu đã có bao nhiêu giấc mơ dài không mộng mị….
Một
sáng nọ khi Châu thức giấc, một làn gió mạnh nổi lên bất ngờ. Bụi, cát, bay mù
trời. Mây đen kéo lên ùn ùn che lấp ánh sáng mặt trời. Những bụi cây nhỏ dưới
cơn gió rên xiết, ngã rạp xuống như quét
lia bụi trên bãi cỏ rối tung. Bầu trời bắt đầu trút nước xuống ngang tàng như
hàng ngàn mũi tên trắng xoá. Một tấm màn nước bao trùm lên vạn vật. Bầu trời như rách toạc ra bởi những tia chớp
sáng lòa, kinh hoàng, chuyển động bởi tiếng sấm
đùng đùng. Gió lớn ập đến xô đẩy tất cả vào trong bóng tối.
Trong cơn mưa, Châu thấy những
ảo ảnh đi qua. Một ngôi nhà hoang vắng, một lâu đài cổ xưa. Những
chiếc lá thưa thớt còn sót lại trên cành oằn người trước sự giận dữ của đất
trời. Không còn sự lộng lẫy, thơ mộng nào mà chỉ thấy hoang vu, tiêu điều. Cỏ
dại phủ gần như kín ngôi nhà, và trên con đường mòn những bụi tầm gai mọc tua
tủa….Châu hoảng sợ chạy ra khỏi nơi ảm đạm, điêu tàn đó, nhưng càng đi cô càng
như bị lạc vào mê cung không đến được với bầu trời trong xanh ngoài kia. Sức
lực cô dần cạn kiệt. Cô ôm đầu chịu đựng trở lại căn nhà gỗ nhắm mắt chấp nhận
như một định mệnh của đời người.
Ngày tháng dần trôi, hết ngày
rồi lại đến đêm, Châu vẫn ngồi bên cửa
sổ của ngôi nhà. Cái ô cửa bị mối ăn gần hết chỉ còn trơ lại bộ khung gỗ xiêu
vẹo thê lương… Những bản sao của ngày theo thời gian dày lên. Châu bắt đầu lẫn
lộn thời gian. Với cô không có đêm, cũng không có ngày, mà chỉ có bóng tối -
chỉ có một khoảng không không sắc màu mà thôi. Mầm xanh trong tim cô ngày càng
nhạt nhòa, nhờ nhờ và đôi khi biến đi đâu mất rồi.
Một sự lặp lại nhàm chán không có gì
khác hơn dù chỉ một vài âm thanh hỗn độn của cuộc sống đời thường…
Một
ngày, Châu thức dậy trong một căn phòng nhỏ, cô dụi mắt nhìn ra bầu trời màu
sữa đục. Mặt trời vẫn còn trốn sau những đám sương mù dày đặc. Cô ngước nhìn ra
cửa lớn, một dãy núi cao trước mặt. Một màu xanh non của những chiếc lá mới nhú
trên cành. Những hàng bạch đàn ngái ngủ trong màn sương tạo nên hình ảnh thật
thật hư hư. Và trong cái không gian bàng bạc màu sương khói kỳ ảo này, Châu nhắm mắt lắng nghe từng tiếng thì thầm
của gió ngàn vi vút, và cảm nhận ra bao sức sống diệu kỳ của ngàn cây nội cỏ.
Giữa lúc Châu đắm chìm trong “
sương khói mờ nhân ảnh”, anh dịu dàng đến bên cô, cầm tay cô áp vào miệng hỏi
khẻ:
-
Em dậy rồi à? Tối qua. em không ngủ được phải không?
-
Em ngủ say mà. Cô tựa đầu vào vai anh đáp lời
-
Say gì! Anh thức dậy lúc nào cũng bắt gặp em còn thức mà.
-
Em không dám ngủ, em sợ anh đi mất, bỏ em lại một mình. Châu ấp úng
Anh
ôm cô vào lòng đặt vào môi cô một nụ hôn nồng cháy
-
Tội chưa! Chuyện vậy mà cũng nghĩ ra được.
Một ngày, ở cơ quan, Châu ngồi trước máy vi tính nhưng những con số,
những hàng chữ nhảy múa không ngừng. Cô không thể tập trung để định vị lại
chúng được. Đầu và con tim của Châu đã dành hết cho tình yêu cuồng si mất rồi.
Cô gọi điện cho anh, chuông điện thoại reo nhưng anh không bắt máy. Gọi nhiều
lần cũng vậy, cô lo sợ, bật khóc. Dòng suy nghĩ về anh hù doạ cô đến nghẹt thở.
Châu cố dập tắt nó, muốn có một chút bình lặng trong tâm nhưng dòng tâm thức
kéo cô về phía trước. Châu chạy ra khỏi phòng làm việc nép mình vào một góc của
hành lang. Những câu hỏi về anh vẫn nhảy múa trong đầu cô:
-
Sao anh không trả lời điện thoại? Chắc là anh đau rồi.
-
Chắc là anh làm mất điện thoại?
-
Hay cô đã làm chuyện gì, nói lời gì làm anh buồn? Châu tự vấn lương
tâm của mình.
-
Hay là Anh có người khác bên mình nên không thể trả lời cô được?.
Một thoáng nghi ngờ trong tim làm Châu đau nhói.
Không kìm nén được nữa, cô
gọi thầm tên anh và nức nở.
Chuông điện thoại đột nhiên reo lên,
Châu liếc nhìn, số điện thoại của anh hiện lên trên màn hình. Anh luôn đến bất
ngờ như vậy. Một luồng hơi ấm xuất hiện len nhẹ vào từng ngóc ngách của cơ thể.
Cô ngừng khóc, áp máy vào tai. Giọng anh ở đầu dây bên kia hết sức dịu dàng như
không có gì xảy ra:
-
Em đang ở cơ quan à?
-
Dạ! Cô trả lời một cách máy móc
-
Sáng nay có gì vui không kể cho anh nghe với?
-
Dạ! không có gì cả. Mọi việc vẫn bình thường. Em gọi cho anh nhưng…
giọng cô nhão nhẹt pha lẫn buồn tủi.
-
Em khóc à! Anh để máy ở chế độ im lặng, và ngủ quên mất nên không
biết em gọi.
-
Em lo cho anh lắm. Em sợ..
-
Không có gì đâu em, anh biết tự lo cho mình. Đừng khóc nữa em. Anh
xin lỗi mà.
-
Nhưng mà… cô chống chế
-
Tội chưa! Có vậy mà cũng khóc.
Có một ngày, anh vô tình nói về hai chữ “vô thường”. Anh bảo mọi
chuyện trên thế gian đều chịu chung nột quy luật đó là vô thường. Không có gì
tồn tại mãi theo thời gian. Anh chỉ nói vậy thôi, nhưng trong đầu Châu nỗi sợ
hãi đang ngủ yên lại trỗi dậy. Cái mầm sống trong tim cô đang hồi sinh cũng
theo thời gian mà mất đi sao.
-
Em sao vậy? Em lại buồn
chuyện gì phải không?
-
Em không có…
-
Chắc là phải có chuyện gì rồi. Kể cho anh nghe có được không?
-
Tình yêu thương của anh dành cho em là mãi mãi phải không?
-
Anh không biết, không thể nói trước được điều gì em à.
Châu rươm rướm nước mắt
-
Em không giống anh! Em yêu thương anh mãi. Sẽ không bao giờ em có
thể quên được anh
-
Em cứ yêu thương nhưng đừng quá si mê, như vậy sẽ khổ em à
-
Em không làm được, cô ấp úng cúi đầu, nước mắt lăn dài trên má.
Anh ôm cô vào lòng vỗ về
-
Tội chưa! Có vậy mà cũng khóc. Anh xin lỗi.
Có một
ngày, Châu có niềm vui. Ở cơ quan về là cô gọi điện cho anh để được chia sẻ.
Điện thoại anh bận rất lâu. Thế là những suy nghĩ lệch lạc trong đầu lại hành
hạ trái tim cô đến khổ sở. Vậy mà khi liên lạc được với anh, giọng anh vẫn tỉnh
khô:
-
Em về nhà lâu chưa?
-
Em mới về
-
Em đang làm gì?
-
Em gọi điện cho anh từ lúc em về, nhưng máy bận suốt. Giọng cô hờn
dỗi
-
À! Mấy đứa bạn cùng công ty thôi mà.
-
Anh không thương em nữa phải không? Anh có ai khác rồi phải không?
-
Lại nói bậy rồi. Anh cười lớn. Có một mình em thôi cũng đủ mệt rồi.
-
Tội em chưa! Có vậy mà cũng buồn.
Có một
ngày, Châu tần ngần đứng trước công ty của anh, nhưng không dám vào. Cô không
đủ tự tin để bước vào. Anh quá đẹp, quá thông minh. Bên anh có biết bao nhiêu
người con gái dịu dàng, đáng yêu và tài năng. Còn cô không là gì cả, chỉ có
trái tim là dành hết cho anh mà thôi. Bỡi một sự tình cờ, anh thấy cô. Anh vội
chạy đến bên cô với vẻ mặt vui mừng pha lẫn ngạc nhiên:
-
Em lên lúc nào? Sao không báo cho anh biết.
-
Em nhớ anh! Em muốn nhìn thấy anh một lúc.
-
Vào công ty anh tham quan đi, giọng anh hào hứng
-
Nhưng … nhưng có sao không anh? Em thấy sợ..
-
Sợ gì chứ? Em phải vào xem nơi anh mình đang làm việc chứ?
Châu cúi đầu bước theo anh.
Cô có cảm nhận mọi người trong công ty ai cũng nhìn cô. Mặc cho cô bối rối, xấu
hổ, anh vẫn tỉnh khô như không có gì xảy ra.
Và chính sự ân cần đó làm cho Châu an lòng,
bớt sợ.
Châu nằm dài trên giường, lắng nghe tiếng thở đều đều của anh. Có lẽ
là anh ngủ rồi. Cô không muốn ngủ, cô nằm nhìn khuôn mặt của anh. Một gương mặt
rất hiền và dể thương làm sao. Không dừng lại được, cô cúi xuống hôn lên đôi
mắt nhắm nghiền của anh. Anh giật mình
mở đôi mắt ngái ngủ nhìn Châu, anh gõ nhẹ lên đầu cô khẽ nói:
-
Em ngủ đi một lát
-
Nhưng em nhớ anh lắm, em muốn nhìn anh thêm một lúc nữa.
Anh không nói gì, quàng tay qua người cô
siết chặt. Người cô rung lên
-
Em sao vậy? Anh hoảng hốt
-
Em thấy mình thật may mắn, thật hạnh phúc.
-
Tội em tôi! Vậy mà cũng khóc. Anh cười, siết chặt vòng tay và hôn
lên đôi mắt cô.
Châu nằm dài trên giường, mắt
nhìn xa xăm trên đỉnh núi trước mặt. Bầu trời trong xanh không một gợn mây. Ánh
nắng vàng rực rỡ. Một màu xanh đậm bạt ngàn. Đột nhiên, Châu có ước muốn được
cùng anh leo lên đỉnh núi kia, nép mình dưới những tán cây ngắm nhìn trời đất
bao la. Cô muốn cùng anh đi lạc, lạc vào mê cung của đời người kì
TMN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét