DÒNG TÂM SỰ NHỎ
Quê ta đó, phía bên kia bờ biển
Thái Bình Dương nay xa cách nghìn trùng
Ôi Vũng Tàu, nỗi nhớ thật mênh mông
Những thành phố, đồng bằng và sông núi …
Ta ra đi với bao niềm hờn tủi
Bởi quê hương đang nặng dưới gông xiềng
Và tự do … tiếng gọi quá thiêng liêng
Mang ta tới nơi chân trời xa lạ
Mảnh hành lý đầy thương yêu nỗi nhớ
Người ra đi tung đôi cánh thênh thang
Bỏ lại sau lưng những lũy tre làng
Con phố cũ, đường trơn màu đất đỏ
Nhớ Ðà Nẵng, Nha Trang chiều lộng gió
Huế cố đô với thành quách rêu phong
Ðà Lạt mờ sương che phủ đồi thông
Cần Thơ đó, bến Ninh Kiều sóng gợn
Phố biển Vũng Tàu, một thời mới lớn
Dấu chân xưa trên cát có còn chăng
Những dòng sông êm ả tắm màu trăng
Con đò nhỏ khua chèo trên bến cạn
Và tất cả nhạt nhòa theo ánh sáng
Hòn ngọc viễn đông, sắc thắm Sài Gòn
Thủ đô một thời tình nghĩa sắt son
Bao chiến sĩ vì quê hương nằm xuống !
Ta nhớ rõ như in trong tâm tưởng
Những con đường, dãy phố, những dòng sông
Những cái tên quen thuộc đến nằm lòng
Từ Bình Triệu chạy dài vô Chợ Lớn …
Dinh Ðộc Lập, nhà thờ Ðức Bà, Bưu Ðiện
Chợ Bến Thành, Cầu Muối, chợ Bình Tây
Chùa Vĩnh Nghiêm vươn tháp nhọn, ai xây ?
Lăng Ông đó … những mùa xuân hái lộc
Bao thương nhớ, lòng ta nghe thổn thức
Những dấu yêu, kỷ niệm một thời xa
Việt Nam ơi … hỡi đất tổ quê cha
Xin trang trọng gửi dòng tâm sự nhỏ …
HẬN SÔNG BA
( cảm thơ TLT – Texas)
Người nặng tình yêu cho đất nước
Bao giờ quên được hận Sông Ba
Chia ly bờ cõi sầu tan tác
Nước Việt nghìn năm thấm lệ nhòa…
Pleiku sương lạnh trời Tây Nguyên
Chiến sĩ hiên ngang chẳng lụy phiền
Cất bước oai hùng theo nhịp trống
Một thời thanh sử dễ nào quên ?…
Ngày ấy xông pha với Tiểu Đoàn
Máu đào loang đỏ dòng Dakpla
Chư Pao lệ nhỏ hờn ai oán
Gởi sóng trùng dương nỗi xót xa…
Ngồi đây mà nhớ mãi Hàm Rồng
Vùng đất cơ đồ rạng núi sông
Thung Lũng Hồng nửa đêm thức giấc
Nghẹn ngào nhìn máu lệ pha hồng !
Lòng dân ngậm nuốt đau hờn tủi
Chỉ phút giây bình địa Củng Sơn
Chiến sĩ gục đầu bên dốc núi
Lòng hờn căm thảm bại đau buồn
Sài Gòn đẹp mãi cho non nước
Một thuở thanh bình ta ấm thân
Cơn gió bạo cường tràn nỗi tức
Mất rồi dòng nước mát trong ngần ?
Địa danh muôn thuở đất Sài Gòn
Xưng bá xưng hùng ngôi Đế Vương
Hòn ngọc viễn đông ngày ấy đã
Ngậm ngùi đưa tiễn kẻ lên đường !
Nỗi đau đã thấu chín từng mây
Buộc phải quy hàng buổi sáng nay
Cả một đời sống cho nghiệp võ
Ðành mang tủi hận tháng năm dài
Máu đào loang đỏ bên dòng nước
Vũ trụ quay cuồng dưới ánh sao
Hàng vạn sanh linh đang nuối tiếc
Còn đâu lựu thắm với hoa đào ?
Quê hương rên xiết lời ai oán
Một dãy sơn hà đẫm khói sương
Tai họa ngày nay, ai biết được
Tại trời cao gieo cảnh tai ương
Uất hờn đôi mắt hằn tia máu
Đêm vắng Sông Ba hiện bóng trơi
Chẳng hẹn cùng nhau ngày gặp lại
Còn may mắn đó … cũng do trời…
Giang san là của người dân Việt
Đừng để ngậm hờn cho cổ nhân
Đừng để Tổ Tiên niềm nuối tiếc
Mấy ngàn năm hùng mạnh dân, quân …
Ly hương nhớ lại thêm buồn tủi
Thương những oan hồn thây chất thây
Bốn chục năm rồi, ai nhớ, hỏi ?
Xường chồng như núi tự xưa rày !
Một lòng mơ ước với quê hương
Một sáng cờ bay ngập phố phường
Nước Việt reo vui mừng phục quốc
Sáng ngời dân tộc, ngát yêu thương …
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét