Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2015

Nhà Văn Mang Viên Long



                     

       HAI MÓN QUÀ CỦA HỌA SĨ ĐINH CƯỜNG
                                        Tạp bút
                                  MANG VIÊN LONG


           Sáng sớm ngày 28 tháng 5 năm 2014, như thường lệ, tôi vào thăm hộp thư email xem có ai nhắn gởi hay thăm hỏi gì không. Thật bất ngờ, tôi nhận được “hai món quà” vô giá của họa sĩ Đinh Cường từ bên kia Đại Tây Dương gởi về.

            Quả thật hai món quà anh gởi cho rất “độc”, và nhất là không hề“đụng hàng”. Tôi cũng đã từng nhận được “quà” của bạn văn, của thân hữu nhưng hai món quà này đã khiến tôi vô cùng xúc động; thầm nghĩ, tôi sẽ giữ mãi chúng bên những kỷ niệm không bao giờ quên của đời tôi…
            Đó là hai bức phác họa chân dung tôi mà anh đã cảm nhận qua văn và cuộc đời tôi để hình thành nên hai phác thảo ấy. Trước 1975,  tôi chỉ được xem tranh và đọc thơ anh. Sau này, được xem tranh và được đọc thơ anh nhiều hơn, dường như mỗi ngày trên internet. Chúng tôi chỉ quen biết nhau qua tác phẩm, qua cái tình văn nghệ nhưng anh đã dành cho tôi sự ưu ái chân tình thể hiện qua hai bức phác họa chân dung tôi thật chân xác từ trái tim nghệ sĩ rộng mở và hồn nhiên của anh…
            Hai phác thảo trông “ít giống tôi” mà “rất đỗi giống tôi”. Đây là nét đặc biệt trong phác họa chân dung của tôi mà chỉ riêng họa sĩ Đinh Cường mới “nhìn thấy” (bằng “tuệ nhãn”). Trước 75 - vài văn hữu lần đầu gặp tôi, đã kêu tôi rất khác xa với những truyện tôi viết (các nhân vật thường là ông già, bà lão, người nhà quê - những cảnh đời bất hạnh (…) nhưng “ngoài đời” lại rất “phong độ & đẹp trai”. Lần đầu gặp tôi ở Tuy Hòa, nhà thơ Vũ Hữu Định, đã nói “trông anh giống một nhà thầu khoán” (thuở ấy, “nhà thầu khoán” là người giàu có, như nhà doanh nghiệp bây giờ).
          Tôi vội đem hai bức phác họa đến dịch vụ nhờ sang lớn (cho vào khung) treo ở đầu tủ sách trong phòng. Mấy người bạn văn đến thăm chơi, nhận xét: “trông qua thì ít giống, mà nhìn kỹ thì quá giống”. Riêng tôi, càng nhìn, càng thấy rất “giống mình”. Cái “giống” không nằm ở “bề ngoài” (có thể dễ dàng nhìn bằng mắt), mà ẩn khuất “bên trong” (phải được nhìn bằng cửa sổ của tâm hồn). Cuộc đời, tác phẩm, con người tôi đã được họa sĩ Đinh Cường tóm gọn trong mấy nét phác thảo ấy - như một tấm gương phản chiếu nhiều mặt.
          Tôi sắp ấn hành tác phẩm thứ 20 của tôi - tập Tiểu Luận và Tạp Bút  III “Như Những Giọt Sương”. Tôi sẽ rất hân hạnh được chia sẻ cùng bạn đọc và thân hữu hai “phụ bản” phác họa chân dung độc đáo này, như “chia quà” cho nhau vậy…
          Nhiều bạn văn, họa sĩ đồng nghiệp thân thiết với anh Đinh Cường, đã có lần nói với tôi, “(…) Đinh Cường có cách vẽ riêng. Anh đọc tác phẩm người đó, tìm hiểu về đời sống con người đó, xem ảnh thật hoặc nhìn người thật rồi vẽ những đường nét mang tính biểu tượng. Khi xem, hãy để ý xem bức tranh đó toát lên điều gì(…)”. Quả đúng như thế, qua hai phác họa chân dung của tôi, anh đã “nói hộ” tôi rất nhiều điều thầm kín từ một nỗi cảm thông rất mực sâu sắc. Tôi nhớ danh họa Picasso cũng đã từng nói: “chân dung giống nét vẽ tôi chứ tôi không vẽ chân dung cốt cho giống! “
          Tôi biết anh rất ít khi vẽ chân dung cho ai (dù có yêu cầu)  nhưng chỉ vẽ khi thích.  Có người nhận được một phác họa chân dung của anh gởi tặng  là đã vui lắm rồi.  Sáng nay, tôi đã nhận được đến hai bức,  như vậy chắc là phải “có duyên lành” và dĩ nhiên là niềm vui sẽ nhân đôi rồi.  Anh Đinh Cường cũng đã tâm sự: “ (…)Nên chi chỉ là vui thôi , nói như Bùi Giáng , không có điều gì cho là quan trọng cả. Chỉ có cái tình cho nhau là quý thôi . Mấy nét  vẽ anh trong mỗi sát na…”  
        Quà tặng cho nhau, đôi khi chỉ là một bài thơ, một bản nhạc, một tập sách, hay một bức phác thảo nhưng chắc rằng với tất cả chúng ta đó là một món quà vô giá trong cuộc đời mình.
         Hôm nay, từ nơi xa xôi tôi xin được chân thành gởi đến họa sĩ Đinh Cường lời cảm ơn và lòng ngưỡng mộ…
Quê nhà, 28 tháng 5 năm 2014
        CHÂN DUNG, NHỮNG CHIẾC CHÌA KHÓA
               Nhớ có câu ví
               đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn
               tôi cũng thử ví
               chiếc chìa khóa là để mở
               những rương hòm ký ức

               ví dụ thời ấu thơ
               với trái banh bằng mủ cao su
               tưng lên trong hồn ta
               màu đất đỏ phù sa
               những trận mưa rừng chảy xiết

               những trận mưa ẩm mục Huế
               những trận mưa rào Sài Gòn
               những trận mưa sương Đà Lạt
               đưa ta về với mưa mù mịt Dran

               chìa khóa. chìa khóa. làm thêm
               cho chiếc chìa khóa nữa
               hỡi “ ông giáo già sửa khóa “
               nơi vỉa hè của con đường
               dẫn vào chợ nơi phố huyện An Nhơn

                cho tôi mở thêm bầu trời đầy trăng sao
                đêm trăng ướt lá dừa Bình Định
                chiều qua Starbucks đem theo
                tờ báo đọc.{1] thấy quý thương người
                bạn văn ấy vô cùng. Mang Viên Long
                gương mặt ông có chút gì như Phật ...
                  Virginia, June 3, 2014
                Đinh Cường
 [1] Tạp chí Kiến thức ngày nay
số 852, ngày 10 -4 -2014 . SàiGòn

MANG VIÊN LONG

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét