BONG BÓNG MƯA
Truyện Ngắn
TRẦN MINH NGUYỆT
- Tình ơi! Đi uống cà phê với bọn anh không?
Em làm gì mà ngẩn ngơ ra vậy? - Tình giật mình, thì ra là anh Tuấn, trưởng
phòng của cô, một người rất giỏi về chuyên môn nhưng cũng rất hài hước.
- Thôi đi cô nương, nghĩ về công việc mà sao
đôi mắt rướm lệ vậy? có cần anh lau nước mắt cho không vậy?.
- Em nghĩ về công việc thật mà – Tình ngước
lên nhìn anh - với lại em có gì để suy nghĩ nữa đâu chứ? Em lỡ tay làm dầu dính vào khóe mắt nên cay
sè, nước mắt chảy thôi. Tình phân bua – vội cúi xuống giả vờ như đang tập trung
vào việc đọc các văn bản trước mặt…
Thế là bỗng dưng Tình trở thành người nhàn hạ
nhất ở công ty này. Nhìn mọi người sau giờ làm việc vội vã trở về nhà để lo cho
cái tổ ấm bé nhỏ của riêng mình, thì Tình tháng vừa rồi đã kí xong đơn li hôn
trước tòa, kết thúc một trò chơi tình yêu đầy phiêu lưu mạo hiểm. Thế là từ nay
cô đã tìm lại được tự do cá nhân cùa chính mình, không còn phụ thuộc vào ai
nữa. Lẽ ra cô vui mới phải, vậy mà không hiểu sao sau cái ngày đó lòng cô trống
rỗng, chơi vơi lắm. Cô hay miên man thả hồn phiêu lãng cùng những cảm giác vui
buồn hơn trước.
“Mầy vẫn không quên được cái thằng mất dạy đó
sao hả con? Nó đối xử với mầy tàn nhẫn như vậy, mà mầy còn nghĩ đến nó sao?” Bà
Thân - mẹ của Tình, nhìn cô lo lắng hỏi. Tình nhìn mẹ với ánh mắt thật buồn,
như chực khóc - và không nói được lời nào cả. Không phải Tình còn yêu thương
nhớ nhung gì Hoài mà chỉ vì cô không muốn là một người thất bại trước đồng
nghiệp và mọi người. Từ nhỏ cho đến lớn
lúc nào Tình cũng là người thất bại, thất bại trong việc học – ( cô học rất giỏi, đậu tốt nghiệp cao - nhưng
thi vào đại học năm đầu tiên lại thiếu mât nửa điểm xin phúc khảo cũng không
được và năm sau thi lại cô cũng chỉ vừa đủ điểm chuẩn để đậu, vì thế nên không
có học bổng mà phải đóng học phí). Đến khi ra trường xin việc làm cô cũng nếm
đủ mùi chua cay. Mang đơn đi nộp đủ chỗ, cuối cùng mới xin được vào làm ở một
công ty liên doanh đa quốc gia có tiếng ở thành phố. Tình chịu khó và siêng
năng nên việc gì đến tay cô đều có kết quả rất tốt. Hai năm sau, Tình được
trưởng phòng giao cho nhiệm vụ hướng dẫn hai sinh viên đến công ty thực tập.
Đóng vai trò là đàn chị, cô hướng dẫn hai sinh viên một cách nhiệt tình và đầy
trách nhiệm. Nhưng đổi lại lòng tốt và sự nhiệt tình của cô là hết năm đó cô
được lệnh chuyển xuống chi nhánh ở vùng sâu, nhường chổ làm ổn định, thuận lợi
ở thành phố cho hai sinh viên mới ra trường mà cô đã hướng dẫn - nghe đâu họ là
con cháu của sếp lớn đã gởi cho giám đốc. Quá thất vọng và tủi nhục, Tình đã
làm đơn xin nghỉ việc và rời thành phố phồn hoa lắm nỗi ưu phiền để về quê nhà,
xin vào làm việc ở công ty Thuận Phát này từ đó đến nay. Lúc còn là sinh viên,
và khi làm việc ở thành phố, Tình cũng có một người thương yêu là kế toán
trường cho công ty lắp ráp sản xuất xe hơi – hào hoa, lịch thiệp - lại giàu có, nhưng tình yêu kia đã dần dần phai
nhạt, và tan biến như những giọt sương mai khi Tình xin nghỉ việc và về lại quê
nhà.
Mọi thứ đến và
đi trong cuộc đời của Tình xảy ra mau chóng và nhiều khi giống như những chuyện
đùa của tạo hóa vậy. Mới một năm trước đây thôi, Tình còn hạnh phúc bên người
chồng mà lúc đó cô nghĩ là rất mực yêu thương cô, vì gã luôn chìu chuộng cô mọi
thứ. Vậy mà chỉ một buổi sáng thôi – đúng vậy, một buổi sáng tình cờ trong đời
cô còn nhớ rất rõ như nó vừa mới xảy ra: Lúc Tình đứng soi mình trước gương,
sửa soạn chuẩn bị đi làm thì chồng cô bước vào nhìn cô chằm chằm và nói : “Anh
thấy chúng mình sống không hợp nhau chút nào. Chúng mình chia tay được không
em? ”. Những tưởng chồng nói đùa để trêu mình nên Tình quay lại lườm chống và
hờn mát như mọi khi: “ Chia tay thì chia tay chứ, em đâu có sợ, vợ anh vừa đẹp
vừa thông minh như thế này thiếu gì người thương yêu em chứ, chỉ sợ anh ân hận
thôi mà!”. Hoài - chồng cô, nhếch miệng cười và gằn giọng: “ Em đồng ý rồi nhé,
không được đổi ý đâu. Giờ anh đi làm, chiều về chúng mình tính tiếp vậy …”.
Tình hơi ngạc nhiên về thái độ của Hoài, nhưng lúc đó Tình nghĩ anh ấy chỉ đùa
quá trớn thôi, chẳng có việc gì hệ trọng xảy ra cả đâu. Vậy mà tối hôm đó khi
đi làm về, Hoài chìa ra trược mặt Tình đơn xin li hôn đã viết sẵn - anh đã kí,
và buộc Tình phải kí vào. Vì quá ngạc nhiên, và không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Tình nghĩ mình vẫn yêu thương chồng , nên cô dằn lòng không kí đơn, mà gấp đồ
đạc rời khỏi nhà chồng trong đêm tối.
Những ngày sau đó chồng
cô luôn điện thoại buộc cô về kí vào đơn li hôn với lời lẽ hết sức trịch thượng
và vô lý. Dù cô và chồng chỉ nói qua điện thoại nhưng rất gay gắt:
- Anh không còn yêu em nữa, hãy buông tha cho
anh đi?
- Nhưng mà em có làm gì sai đâu chứ? Em yêu
thương anh và lo cho tổ ấm của chúng ta mà.
- Em mà lo gì chứ? Anh không cần em lo, nếu
còn thương anh làm ơn kí vào đơn li hôn đi, anh muốn làm lại cuộc đời.
Những lần gọi đầu Hoài còn nể nang cô đôi
phần với giọng điệu nài nỉ, nhưng không làm lay chuyển quyết định ở Tình, dần
dần chồng cô chửi rủa ra mặt, và không còn lời tuyệt tình nào mà gã không dùng
đến:
- Sao cô bám dai như đỉa vậy? Cô không có
lòng tự trọng nữa sao?
- Anh đừng nói vậy tội cho em mà, chúng ta dù
gì cũng là vợ chồng năm năm rồi.
- Tôi nghĩ lại thời gian qua mà thấy gai cả
người vì sợ. Sống lại với cô sao? Không bao giờ, dù phụ nữ trên thế gian này có
chết hết tôi cũng không quay lại với cô.
Bị xúc phạm nặng nề và quá nhiều lần
như vậy, Tình cảm thấy tình yêu dành cho
chồng bấy lâu đã héo khô dần, lụi tàn dần theo những lời chửi rủa ngày một cay
độc. Và, chuyện gì đến sẽ phải đến - cô đã kí vào đơn li hôn để cùng ra tòa chấm dứt một
đời làm vợ. Giữa Tình và chồng không có gì để chia nhau cả, không con cái,
không tài sản, chỉ có hai tờ hôn thú là của chung nhưng sau khi li hôn tòa giữ
lại làm bằng chứng. Thế là Tình quay trở lại với vị trí ban đầu, với hai bàn
tay trắng - một vụ làm ăn không có lời, chỉ có lời là nỗi buồn trong cô ngày
càng nhiều lên thôi.
Khi cái tin
Tình li hôn lan ra, từ bà con xóm giềng đến các bạn đồng nghiệp cùng cơ quan ai
cũng tròn mắt ngạc nhiên, vì có ai nghe vợ chồng cô bất hòa, xung đột nhau gì
đâu mà li hôn chứ? Vậy là gặp ai Tình cũng phải giải thích, Những người ít thân
quen thì dăm ba câu, còn bạn thân, đồng nghiệp thì có khi mất vài giờ đồng hồ
đến cả buổi. Người thì buồn cho cô phải dở dang duyên phận, còn người khác thì
bảo cô sướng vì có thể sống an nhàn, không vướng bận, không lo nghĩ gì, có thể
làm mọi thứ mình thích mà không phải chìu lụy ai. Tóm lại, chỉ là những lời an
ủi, chia sẻ chuyện đã rồi – không còn cách nào khác! Tình nghe, mà không hề
đáp.
Tuấn là trưởng phòng của Tình, có vợ và một
đứa con gái năm nay 10 tuổi. Vợ anh là một người đàn bà thành đạt, cô ấy rất xinh
đẹp và giỏi giang – là tiến sĩ y khoa – đang làm giám đốc của bệnh viện tư nhân bề thế. Tuấn và Tình làm việc cùng một phòng nên hai
anh em có dịp tiếp xúc với nhau luôn. Anh rất dịu dàng và luôn giúp đỡ cô,
trước kia đã vậy, mà giờ đây trong tình trạng như thế này anh càng quan tâm đến
cô hơn. Tuấn dường như thấu hiểu được những nỗi buồn, nỗi thất vọng và nhất là
cái cảm giác chơi vơi trong lòng cô sau ngày cô li hôn nên vẫn thường tế nhị an
ủi mỗi ngày. Cứ sau mỗi lần nói chuyện với anh, Tình cảm thấy vui hơn, an tâm
và có sức sống hơn. Thường thì hai anh em nói những chuyện không đâu vào đâu,
chỉ là những chuyện vui, những chuyện vô thưởng vô phạt không liên quan đến ai
cả nhưng những nụ cười hồn nhiên của anh đã làm Tình an lòng.
- Em ăn cơm chưa? Đi ăn với anh cho vui.
- Dạ! Nhưng hôm nay anh trả luôn tiền cơm cho
em nhé
- Cũng được thôi, nhưng lí do anh phải trả
tiền là sao vậy?
- Là vì anh rủ được một người xinh đẹp như em
ăn cơm chung mà
- Em leo chi mà cao quá vậy, từ từ mà leo
xuống kẻo lộn cổ bây giờ
Cả hai anh em cùng
cười vui vẻ. Tuấn có vẻ vô tư, và luôn
xem cô như một cô em gái thực sự vì có lần anh đã nói : “ Em có nét mặt và dáng
người hao hao giống em gái kề của anh, nhưng nó đi tắm biển và bị nước biển
cuốn trôi khi nó học lớp chín. Anh thương nó nhất nhà đó vì nó là đứa hiền
lành, tốt bụng và rất thương anh, chị em…”.
Lúc trước Tình cũng
mến thương Tuấn như tình cảm của một cô em gái dành cho anh trai của mình,
nhưng khi chỗ dựa vững chắc nhất của cuộc đời Tình bị phá vỡ, bỗng dưng cô muốn
tìm một bờ vai của một ai đó để tựa vào, để được an ủi chia sẻ những vui buồn
của cuộc sống. Vậy là Tuấn cứ dần dần chiếm hữu đầu óc cô, trái tim cô lúc nào cô
cũng không hay biết nữa. Với bản năng của người nữ, Tình cũng ghét cay đắng sự
phản bội và lừa dối trong tình yêu - không bao giờ nghĩ rằng có ngày mình sẽ
trở thành người thứ ba chen vào phá vỡ hạnh phúc của người khác. Vì vậy dù Tình
có cảm tình đặc biệt với Tuấn nhưng trí óc cô luôn mách bảo hãy giấu kín trong
tim mình, không để lộ một sơ hở nhỏ nào cho ai biết. Hãy sống với sự thầm kín,
cho dầu, đôi lúc - Tình cũng cảm thấy rất đau xót. Vì vậy ở công ty cô với Tuấn
cũng chỉ là anh, em - là đồng nghiệp mà thôi. Chỉ khi đêm về trong cõi đời riêng một mình, Tình mới sống
thực với lòng mình, với tình yêu mà cô ấp ủ khôn nguôi.
Đi uống cà phê về, Tuấn không quên mang về cho
cô một ổ bánh mì kẹp thịt trông rất hấp dẫn. Đưa ổ bánh mì cho cô anh làm bộ
nghiêm mặt bảo: “ Tiền bánh mì mười ngàn, Tiền công mua mang về mười ngàn. Cả
thảy là hai mươi ngàn. Em nhớ phải trả lại cho anh đó.” - Tình bật cười - đáp
lại lời anh: “ Em không trả đâu, anh Tuấn có biết ông bà ta có câu này không
vậy?
“ Bắc thang lên hỏi ông trời
Bánh mì cho gái
có đòi được không? “
Tuấn bậm môi
trợn mắt như thể đang giận dữ lắm, anh dứ dứ quả đấm về phía cô và giả bộ nói
giọng gằn gằn : “ Vậy thì em trả lại bánh mì cho anh đi, cho gái thì gái nào
phải đẹp chứ, còn em xấu hoắc à, ai mà thèm cho chứ ?”. Như sợ Tuấn lấy lại
bánh mì, Tình vội đưa bánh mì vào miệng cắn một miếng rõ to và giấu phần còn
lại ra sau lưng. Tuấn vẫn không vừa, anh lấy điện thoại ra và chụp hình cô lia
lịa, anh bảo sẽ rửa ra và dán khắp cơ quan. Những chuyện đùa vui như vậy giữa
cô và Tuấn cũng thường xuyên xảy ra,
khiến trái tim của cô bùng lên một ngọn lửa yêu thương nồng cháy, khó có thể mà
dập tắt được.
Đã gần tới ngày 20-10, ngày phụ nữ Việt nam,
Tình thấy hồi hộp lắm, cô không biết ngày hôm đó anh Tuấn tặng cho cô món quà
gì đây?. Nhưng Tình đã nghĩ trước rồi, ngày hôm đó cô sẽ mời anh đến một nơi nào đó thật yên tĩnh, thật nên thơ - và cả hai
sẽ cùng nhau thong dong suốt buổi tối. Chỉ nghĩ đến đó thôi mà Tình bỗng cảm
thấy mặt mình nóng bừng lên, lòng bối rối lạ lùng.
Tình đang đắm chìm
trong cái cảm giác đó, thì Tuấn đã đến bên cô từ lúc nào. Anh gõ nhẹ xuống mặt
bàn trước mặt Tình nhìn cô - mỉm cười : “ Lại mơ mộng gì nữa đây cô bé? Giúp
anh chuyện này được không? “. Tim Tình đập liên hồi, lồng ngực như muốn vỡ tung
ra, nhưng Tình kiềm chế cơn xúc động của mình lại – giọng điềm tĩnh: “ Ủa ! anh
Tuấn có nhầm em với ai không vậy? Em mà giúp được gì cho anh sao? ”. Tuấn cười
hiền: “ Chỉ riêng hôm nay thôi mà, trưa nay anh, em mình vào siêu thị đi, anh
muốn nhờ em tư vấn cho anh mua một món quà nào thật đẹp và có ý nghĩa để anh
tặng chị”. Tình cảm thấy bàng hoàng. Tim như se thắt lại và nhói đau, Cô không
nói nổi một lời nào chỉ cố gắng nhìn anh và gật đầu mà thôi. Tuấn đã đi ra khỏi
phòng rồi, mà những lời lẽ kia cứ lỡn vỡn, nhảy múa trong đầu óc cô. Tình nhớ
rất rõ vẻ mặt đầy yêu thương, hạnh phúc và tự hào khi Tuấn nói về vợ mình: “ Em
biết không? Anh thật là may mắn khi có một người vợ như chị của em. Cô ấy tài
giỏi, thông minh, đảm đang và rất mực chìu chồng, yêu con. Cô ấy và con gái là
những người quan trọng nhất trong cuộc đời của anh em à”.
Vậy là ngọn
lửa tình si trong lòng Tình được nhen nhóm bấy lâu, bị cơn mưa mùa đông dai
dẳng làm tắt ngấm không còn một chút hơi ấm nào, chỉ còn trơ lại là một bếp tro
than nguội lạnh. Cô cảm thấy mình thật đáng thương, một sự ảo tưởng viễn vong
xa vời mà cô biết rất rõ là mình không thể nào với tới được nữa. Nhưng giờ đây
Tình đã hiểu rõ dần thế nào là tình yêu thực sự?. Thì ra tình yêu cũng có lí lẽ
riêng của nó, một khi ai đó vi phạm vào lí lẽ của tình yêu, nó sẽ vỡ tan mau
như bong bóng mưa vậy thôi. Những ngày sắp tới, Tình phải sống như thế nào đây?
Mê cung của cuộc đời đang ở phía trước, đang chờ đón cô. Có lẽ sẽ như vậy. Tình
đưa tay lau dòng nước mắt chảy dài trên má và tự hứa với lòng là sẽ tiếp tục cuộc
hành trình của một đời người kì diệu…
TRẦN MINH NGUYỆT
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét