HẠT
CÁT NHỚ QUÊ
thơ Kha Tiệm Ly
Đời cuốn ta bay như hạt cát,
Mịt mùng ngàn dặm nẻo sơn
khê.
Gió mưa vùi mảnh đời phiêu bạt,
Chặn lối quê hương một bước về!
Tôi nhớ quê mình từng khóm đất,
Từng hàng cau, từng nọc trầu
xanh.
Nước sông Bảo Định nuôi tôi lớn,
Rời rạc buồn trôi khóm lục
bình.
Chợ nổi Vĩnh Kim ghe với nước,
Tìm em từ rựng sáng hừng
đông.
Chồng chềnh, lố nhố người lên
xuống,
Mới thấy xa xa vạt áo hồng!
Sợi tóc
em còn vương trên áo,
Làm mê
say cậu học trò nghèo!
Hay sợi
tơ hồng em trói chặt,
Bao năm
rồi, ngủ vẫn chiêm bao?!
Cứ để
cho ta làm hạt cát,
Theo
sông Tiền cuộn chảy theo dòng.
Về với
quê em miền Phú Quới,
Thành hạt
phù sa đắp bến sông.
GIÃ BIỆT.
Đò vô thường luôn neo bến đợi,
Rồi một mai ta cũng phải đi
về.
Bao đắng cay, phủi tay
để lại,
Mặc cho người ai tỉnh, ai
mê!
Chẳng lợi, chẳng danh, chẳng
gì sợ mất,
Chẳng bạn tình chung, chẳng
xót xa nhau.
Ta thư thả, dù nắng hong, mưa
bấc,
Dù Nại Hà nhịp thấp, nhịp
cao!
Ta giã biệt tên Lý Thông, Tần
Cối,
Mặc các ngươi mê đắm bã hư
danh,
Mặc lặn hụp trong đê hèn, tội
lỗi,
Để một
ngày cũng qua bến tử sanh.
Xin giã biệt những người em lỗi
hẹn,
Chúc các em vui một cõi phù
hoa,
Với mắt lạnh, với tiếng cười
nhọn bén,
Không có một ngày như em đã
phụ ta!
Ta tiếc chi ta,
cái thân hàn sĩ,
Mà tiếc thơ ta chẳng có mộ
phần!
Tiếc cho ta chưa hồng
nhan tri kỉ,
Dù hoa đời không thiếu bóng giai nhân!
Ta lại tiếc một đời chánh
khí,
Gươm anh linh chưa thỏa chí một
lần.
Dù khua chèo nghĩa, đệ huynh
vô số.
Dù mở kinh luân, đệ tử mấy
ngàn,
Mà gươm báu vẫn nằm im mấy độ,
Nhớ Lương Sơn mà thẹn với Tống
Giang!
Và lại tiếc sao tình em
đến muộn,
Đàn sai cung nên lỡ một bài
ca.
Trót rơi xuống thành
giọt sương buổi sớm,
Nên suốt đời vẫn nợ một
loài hoa!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét