LỜI NÓI ĐỘC ÁC
Tạp Bút
MANG VIÊN LONG
Từ thuở “biết nói” và “biết
đọc”, có lẽ, tất cả chúng ta đều được nghe
câu ca dao nhắn gởi của ông bà cha mẹ rằng:“Lời nói không mất tiền mua / Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”;
nhưng hầu như không phải tất cả đều “nhớ và làm” theo lời dạy đơn giản mà vô
cùng cần thiết cho đời sống ấy, mà nhiều khi đã “bỏ quên” dần…
Lời khuyến dạy không sai chút
nào: từ xưa đến nay, có ai phải bỏ tiền ra mua “lời nói” cho người khác không?
Đã khộng tốn tiền, sao lại không chịu nói lời từ ái, khoan hòa cho nhau? Lời
nói cho “vừa lòng nhau” ấy phải được
nói ra từ tấm lòng thành, từ tâm từ trong sang, khác với lời nói “đưa đẩy, lợi dụng, khách sáo” từ cái tâm không chân chính!
Nói với người những lời “vừa lòng nhau” đã không tốn tiền, mà còn
đem lại cho người, cho ta nhiều niềm vui trong cuộc sống. Đó là một điều hiển
nhiên, ai ai cũng thấy, cũng biết cả! A. Lincoln đã từng xác nhận: “Lời nói ngọt ngào, chân tình, sẽ chiếm được
trái tim người khác, và do trái tim, sẽ thắng được lý trí của họ.”
Điều dễ làm mà không ưa làm,
ngược lại, điều khó làm lại ưa thích? Nói lời độc ác, xấu xa, ti tiện (…) không
dễ chút nào! Phải “gắng” mà tìm cho
ra những lời cay độc nhất, hèn hạ nhất – tóm lại, những lời ghê tởm nhất, để
“trả đũa” (hay gán) cho người đối diện mong thỏa mãn cơn sân giận (nhiều khi
rất vô cớ), là một việc làm rất khó khăn! Có một thực tế đau lòng trong cuộc
sống thường nhật là: “Sự thật hiển nhiên
nhất – nhưng nghịch đời nhất – chính là những người thân yêu nhất, gần gũi
nhất, mới nói với ta những lời nhỏ mọn, tục tằn, độc ác nhất!” (Dorothy
Dix).
Đã không dễ, mà còn đem lại
cho chính bản thân ta, rất nhiều “hậu quả” không thể lường hết được! Bời vì, “Ở thế gian nầy, chẳng phải hận thù trừ được hận thù. Đó là định luật của ngàn
thu.” (Phẩm Yamakavoggo - PC 8). Đức Phật cũng đã từng dạy, người làm điều
ác, nói lời ác độc, ví như kẻ vốc cát vãi người trong cơn gió ngược; cát bụi
nhơ bẩn sẽ bay trở lại mặt của chính mình!
Chuyện xưa, có kể lại rằng:
“(…) Chỉ trong một ngày mà con bò giết chết đến ba người, trong đó có Vua
Phất-gia-sa vừa xuất gia, vào thành khất thực. Vua Bình-sa nghe được việc quái
lạ này, liền dẫn quần thần đến tịnh xá đảnh lễ Đức Phật, chấp tay thưa: “Bạch
đức Thế Tôn! Thật kỳ lạ, một con bò mẹ đã giết chết ba người. Chắc chắn sẽ có
chuyện không hay xảy ra, chúng con mong được nghe lời chỉ dạy của Thế Tôn!”
Đức Phật bảo: “Quả báo có
nhân duyên từ xưa, chẳng phải hôm nay ngẫu nhiên đưa đến cảnh tượng như vậy” –
“Bạch đức Thế Tôn, chúng con xin được nghe nhân duyên nầy”(1)
Ngài đã kể lại câu chuyện về
ba người lái buôn đến ở trọ trong ngôi nhà bà lão cô độc. Họ tỏ ra khinh
thường, không muốn trả tiền. Cả ba cùng rủ nhau trốn đi khi bà lão đi vắng. Bà
lão nghèo khó đã vội chạy đi tìm. Gặp bọn họ, bà liền trách và đòi tiền. Ba
khách lái buôn đã không trả tiền, còn ngang ngược mắng chửi. Bà lão thân cô sức
yếu, đành chịu thua, đã thề độc với ba người khách buôn: “Nay ta đã nghèo khổ, tại sao các người còn khinh thường, gạt gẫm. Ta
thề đời sau ở đâu, nếu gặp lại bọn ngươi, ta quyết sẽ giết chết không tha. Cho
dù các ngươi tu hành đắc đạo ta cũng không bỏ qua mối thù nầy, chừng nào giết
chết bọn bay mới thôi!”(2)
Việc làm xấu ác và những lời
độc ác đều đưa đến hậu quả giống nhau, bởi ba nghiệp (thân/khẩu/ý) đều không
thiện lành, thanh tịnh; chứ không thể “lời
nói theo gió bay đi”, không tổn hại, như người ta vẫn thường nghĩ. Đôi khi, những lời nói thô ác, thù hận, còn
làm cho người đau đớn hơn là gươm giáo nữa! Tục ngữ cũng đã từng khẳng định từ
ngàn xưa“Lời nói là một đoại máu!”
cũng không phải là lời dạy quá đáng.
Chúng ta cũng đều đã rõ: bệnh
tật thường do “miệng” mà vào, nghiệp quả cũng sẽ do “miệng” mà sanh; nên không
thể buông lung, cẩu thả, tùy tiện; mà ngược lại cần cẩn trọng trong lời nói
(lời người xưa: “Uốn lưỡi bảy lần mỗi khi nói”) và giữ gìn sự nhu hòa, thanh
tịnh – để đời mình được vui, đời người được vui!
“Nhất
ngôn ký xuât, tứ mã nan truy” (một lời nói ra, bốn ngựa
không đuổi kịp) – xin đừng bao giờ để cho lòng ta lưu lại một niềm ân hận hối
tiếc vì một lời nói độc ác!
Tháng 7 - 2014
(1)
(2) Theo
“Kinh Pháp Cú Thí Dụ” (Viện nghiên cứu Phật học VN - Trung tâm dịch thuật Hán
Nôm Huệ Quang).
MANG VIÊN LONG

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét