Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

Lỗi Hẹn Với Đời 
                 - thơ Hoàng Yên Linh









Nghiêng cánh hoa rừng bên lưng núi
Soi bóng đời ta cũng đã già
Ô hay mòn gót thân phiêu bạt
Mà nhịp thời gian sao chóng qua .

Vẫn biết phù sinh là thế đó
Nẻo về đâu có chỉ riêng ai
Canh thức chưa tròn bao ước nguyện
Lỗi hẹn với đời mây trắng bay .

Ra thế được thua là thế sự
Ta còn mang nợ với quê hương
Ghi dấu quân hành vai áo trận
Vẫn nặng tình ta bước tha phương .

Như cánh hoa rừng nghiêng trong gió
Gởi lại cho đời những ước mơ
Dặn lòng trọn nghĩa tình sông núi
Ơi chinh chiến hề ! Ta với ta.

HOÀNG YÊN LINH



           TÌNH  QUÊ

Xa quê lòng nhớ quê xưa
Nhớ con sông nhỏ năng trưa gọi đò
Bạn bè từ tuổi ấu thơ
Xôn xao lớp học,ước mơ vào đời
Nhớ từ cánh võng vành nôi
Vần thơ lục bát ru hời đêm trăng
Xa quê mòn gót lang thang
Nửa đêm phố thị nhớ hàng cau xanh
Bờ tre giếng nước mái tranh
Đường quê lá ủ  nắng hanh khói chiều
Ngược xuôi tìm dấu thương yêu
Vầng trăng lẽ bạn hắt hiu dáng người
Xa quê cũng hết một đời
Mang theo ánh mắt môi cười cố nhân
" Bắt phong trần phải phong trần ..." *
Vẫn không ghép trọn một vần quê hương.

Ở đây núi thẳm mù sương
Ở đây lộng gió bốn phương gọi về
Chiều lên  hun hút cố quê
Khói rừng ai đốt mà tê tái lòng
Biết rằng chẳng có ai mong
Biết rằng nơi ấy quạnh không mắt buồn
Tình quê,tình nước,tình non
Nồi khoai sắn luộc chén com mẹ chờ
Khúc Kiều ru giấc tuổi thơ
Chiều hanh nắng đổ bên bờ ruộng xanh.

Đi qua năm tháng chiến tranh
Ước mơ  sâu thẳm một manh chiếu hè
Gió xôn xao lộng hàng tre
Nghiêng nghiêng bờ lá tiếng ve ngân hồi
Tiếng quê tiếng mẹ ru nôi
Đời xuôi ngược tiếng quê tôi vẫn còn.

Rừng hoang rộn tiếng chim muông
Tuồi đời bóng xế bồn chồn nẻo đi
Trăm năm rồi cũng từ ly
Đôi dòng trăn  trở tình quê nặng tình.

HOÀNG YÊN LINH
* Kiều-ND

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét