MONG MANH
chùm thơ Tuyết Linh
Cho em giữ chút bồi hồi
Tiếng yêu đã ngọt vùng đời của nhau
Cho em màu nắng xôn xao
Hương bay tóc nhỏ vương vào tay anh
Cho em mi khép mong manh
Chiếc hôn rất khẻ trên vành môi
run
Cho em giấc ngủ mê nồng
Ôm chăn tình ấm giữa lòng gối hoa
Cho em thương nhớ thật thà
Con chim giờ đã mù xa bóng hình
Niềm riêng ngày tháng chông chênh
Trang thơ lục bát buồn tênh phận đời.
Cho em mộng mị cầm hơi
Mai sau cát bụi còn lời thơ say!
2011
TÔI VÀ
BÓNG
Tôi về giữa nắng trưa rơi
Bóng tôi bóng nắng chơi vơi phố buồn
Phận tôi còn những đoạn trường
Bóng ơi có biết vô thường nắng phai?
Xót xa cũng chút hình hài
Theo cơn gió cuốn lạc loài tử sinh
Tôi đi bóng ở sao đành
Sắt se nỗi nhớ lặng thinh bóng về.
Hai ta chung một lời thề
Đời tôi phận bóng đi về có nhau
Như con nước chảy chân cầu
Loanh quanh lẩn quẩn với màu thời
gian.
Người còn núi cách sông ngăn
Tình tôi hoá thạch hồn trăn trở hồn
Chiều đi thê thiết hoàng hôn
Tôi tê dại đứng bóng cồn cả bay!
NƠI
ĐÂU NGHÌN TRÙNG
Yêu người mòn mỏi sớm hôm
Tim say ngậm trái bò hòn làm vui
Xưa từ đọ bóng thành đôi
Lòng tôi đi lệch hướng đời bơ vơ
Nỗi thương nỗi nhớ nỗi chờ
Nỗi đau chín khúc còn ngờ chiêm
bao
Trời mù tháng bảy mưa mau
Bóng chim tăm cá nơi đâu nghìn trùng!
Hạ nào ấm nỗi thu đông
Tình tôi cam phận trăm năm lạnh
chiều
Thắp đời một ngọn hắt hiu
Đêm trong tịch mịch sầu theo bóng
người.
Cho ai trọn vẹn môi cười
Tôi thu tôi lại ngậm ngùi giấc xưa!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét