Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

Ảnh Tác Giả



TRÒ CHUYỆN VỚI TÁC GIẢ

“ LỜI TÌNH BUỒN”

NHÀ THƠ CHU TRẦM NGUYÊN MINH

MANG VIÊN LONG

              CHU TRẦM NGUYÊN MINH, tên thật Phạm Minh Tâm
               Sinh năm 1943, tại làng Phú Bình, Hàm Liêm, Binh Thuận.
              Nghề nghiệp : Gs Toán.
              Trước 75, có bài đăng ở các tạp chí :Phổ Thông, Thời Nay, Đời 
              Sống, Bút Hoa, Nghệ Thuật,Hừng Sáng, Quần Chúng, Thái Độ,
              Tình Thương, Văn Học, Văn, Ý Thức…
              Bút hiệu khác : Trần Đức Tâm, Từ Dạ Vũ, Diệu Vũ Dương,
              Đại Lãnh…
              Hiện viết ở tập san văn học Quán Văn
             Tác phẩm đã xuất bản: Trong Mặt Trời Buồn ( 1967)-Quê Hương        
             Thơ & Nước Mắt (1968) –Cuộc Tình Người ( 1969) – Lời Tình
              Buồn ( 2012)






        Chiều chủ nhật – 21 tháng 11, năm 2012 –như đã hẹn nhau ở tòa soạn QV - Chu Trầm Nguyen Minh đã đến chung cư CMT8 thăm tôi, trước ngày tôi phải vào bệnh viện mắt thành phố để mổ.
        Saigon đang dần qua mùa mưa. đang bước vào tháng lạnh của những ngày trước Giáng Sinh. Trời nắng dịu và đẹp. Tôi đón Chu Trầm Nguyên Minh ngay ở  lối vào chung cư khi anh phone để xác định lại số nhà.
       Tuy căn hộ tôi đang tạm trú với con  nằm ngay tàng dưới, nhưng chúng tôi đều đồng ý cùng nhau ngồi ở bộ bàn ghé đá đặt sát bờ tường, dưới bóng cây bàng yên tĩnh, thoáng mát! Để có chút “hơi ấm” cho buổi sum họp  hơn 40 năm “thất lạc nhau” – tôi cũng mang mấy lon Heiniken, gói thuốc Con Mèo, và …mấy bì “đậu phụng da cá” để nhâm nhi – cho dầu tôi vẫn biết Anh ( và cả tôi nữa) không mấy “hạp” với thức uống cay nồng nầy bởi vì cả hai đều đang trong thời gian chữa bệnh.!
        Mang Viên Long: Đọc bài viết của nhà thơ Phạm Cao Hoàng về Anh, tôi mới hiểu thêm Anh – cuộc đời Anh đã phải chịu bao nỗi bất hạnh từ nhỏ, cảm thấy thân phận mồ côi sớm của Anh rát đỗi giống tôi! Dường như, những kẻ cô độc & bất hạnh – thường tìm đến với thơ văn sớm Anh nhỉ?
        Chu Trầm Nguyên Minh: Có lẽ vậy! Bởi ở dó – mình có thể tha hổ tâm sự với nỗi buồn đau, và trang viết có thể chia sẻ với mình – giúp chúng ta có thêm niềm an ủi & cân bằng đời sống thường nhật…
         MVL :  Nên Anh đã bắt đầu làm thơ rất sớm?
    CTNM :  Cũng giống với nhièu anh em yêu quý văn chương khác, tôi đọc và viết rất sớm – tuy tôi đang theo học khối khoa học tự nhiên. Những bài thơ thời học sinh, sinh viên của tuổi hoa mộng ấy được đăng ở các tuần báo Văn nghệ  như Phổ Thông, Bút Hoa, Tình Thương, Thời Nay…
     MVL :  Sau nầy là các tạp chí…
     CTNM : Vâng, sau nầy là các tạp chí văn học Quần Chúng, Thái Độ, Văn Học, Văn, Ý Thức – những sáng tác ở vào giai đoạn nầy coi như ghi dấu cho một bước dài trưởng thành trong ý thức, kinh nghiệm và thái đọ sống của giới trí thức cầm bút trẻ trước cuộc chiến…
     MVL  :  Anh quan niệm thế nào khi sáng tác – nói chung, cả thơ và văn?-
     CTNM :  Tôi nghĩ – Thơ là tình yêu, không chỉ dành cho nam nữ yêu ta yêu người…Thơ còn có một chút hơi thở của cuộc sống, một chút thái độ người viết dối với lịch sử, cộng với thân phận của họ trong thời đại họ đang sống…
     MVL   :   Anh có tâm sự rằng, sau 75 – anh đã ngưng đọc và viết hơn 30 năm, “ dù có lúc muốn viết đén điên cuồng mà  không thể viết được”- nên các bài thơ trong tập “ Lởi Tình Buồn” ( nhà XB Thanh Niên – tháng 11- 2012) đều đã được viết trước 75. Vậy trong tương lai gần – Anh có dự định sẽ cho xuất bản một tập thơ dành riêng cho những năm tháng sau 75 không?
     CTNM :  Tất cả vẫn còn trong dự định…tuy tôi vẫn viết đều đặn sau nầy!
     MVL    : Anh có thể đọc cho nghe vài bài thơ Anh mới làm sau thời gian dài 30 năm ngưng viết và đọc không? Xin Anh cho biết thêm “động lực & hoàn cảnh” bài thơ đã sáng tác…
     CTNM :  ( xin tự ý ghi vào – từ 2 – 3 bài yêu thích & những lời cần trao đổi về các bài thơ ấy…)


     MVL :     Trong gần nửa thế kỷ sống với thơ ca – có lẽ Anh có nhiều kỷ niệm vui buồn đáng nhớ?
     CTNM :  Có lẽ Mang Viên Long cũng như tôi – anh em mình đều có nhiều kỷ niệm buồn vui với bằng hữu không sao kể hết! Ở đây – xin kểt lại 2 kỷ niêm nho nhỏ để cùng chia vui với nhau thôi: Bài thơ đầu tiên của tôi đăng trên Tạp Chí Văn năm 69 là bài thơ tôi đề tặng cho đứa con đầu lòng
Phạm Nguyễn Ca Dao: “ Thơ Cho Con Sắp Chào Đời”!
                    Sau khi ấn hành tập thơ đầu tay “ Trong Mặt Trời Buồn”  ((1967) tôi đã mang 60 tập đến gởi cho Nhà Sách Khai Trí ( nhà sách lớn bậc nhất Saigon bấy giờ). Sau vài tháng, tôi ghé lại hỏi thăm về việc phát hành và xin thanh toán tiền sách (nếu có bán được cuốn nào?). Cô nhân viên phụ trách hẹn tôi hôm sau đến – vì cần “tổng kết” sách nếu còn tồn đọng trong kho. Đúng hẹn – tôi lại đến. Cô nhận viên mỉm cười: “ Xin lỗi Ôngi tôi  thật không ngờ tập thơ của Ông đã bán hết cả rồi!”
      MVL :   Vậy là nhà thơ lại có…chút tiền rủng rỉnh để gặp bạn bè lai rai vài chai Saigon rồi?
    CTNM : Dĩ nhiên là vậy rồi! Niềm vui nào cũng cần chia sẻ mà…
    MVL    :  Anh có hai bài thơ được phổ nhạc gây ấn  tượng sâu đậm trong bằng hữu và người thường ngoạn lúc bấy giờ ( thập niên 70) đó là bài “ Lời Tình Buồn” ( Vũ Thành An) , và “ Năm Mới” ( Phan Ni Tấn ) – cả hai bài đều là tiếng nói chung của tuổi trẻ về tình yêu, nỗi buồn và thân phận đất nước – anh có cảm nghĩ thế nào khi thơ mình được bằng hữu trân trọng yêu quý phổ nhạc?
     CTNM :  Tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì đã được hai người bạn nhạc sĩ cảm thông và chia sẻ bằng những âm sắc tuyệt vời! Nhờ lời ca tiếng nhạc hòa điệu tâm huyết– hai bài thơ đã thêm một lần nữa đươc công chúng đón nhận nồng nhiệt…Tôi có dịp sống chung với anh Vũ Thành An một thời gian khi cùng bị động viên ở quân trường TĐ, nhưng với anh Phan Ni Tấn – thì mãi sau nầy, hơn 40 năm mới liên lạc được! Anh Phan Ni Tấn đã tâm sự trong bài “ Năm Mới Còn Hoài”: “ (…) Năm Mới đến với tôi bằng hơi thở, bằng nỗi nhớ thương vừa dịu dàng mà ray rức, nhè nhẹ mà chua xót của tình yêu đôi lứa, cùng nỗi đắng cay, khắc khoải của kiếp người (…)Tôi đã phổ nhạc cho bài thơ trong vòng một giờ (…)”  Tình văn thật đậm đà cao quý – anh nhỉ?
     MVL  : Tôi biết Anh Chị chỉ có 2 cô con gái rượu – du học và đã tốt nghiệp đại học, đều định cư ở Mỹ - vậy trong tường lai Anh Chị có ý định sum họp với các cháu không?
      CTNM :  Các cháu cũng đều  mong mỏi vậy và đề nghị từ lâu – nhưng chúng tôi chưa quyết định. Gần đây – bà xã tôi đã sang với các con trước. Tôi vẫn còn ở lại. Vừa rồi – nghe tin tôi bị bệnh phải cấp cứu nằm viện cả tháng – nhà tôi đã vội về chăm sóc, và sẽ ở lại ăn Tết…Tuổi của chúng ta hầu hết  dều ngấp nghé trên dưới 70 – nên sức khỏe không ổn định được. Rất cần được sum họp, để được chia sẻ, chăm sóc lẫn nhau trong tuổi xế chiều – phải không?
     MVL : Dĩ nhiên là vậy! Được vui bên con cháu và bằng hữu là niềm an ủi duy nhất còn lại của tuổi già! Rất mong Anh Chị và các cháu sum họp, hạnh phúc!
              Có một câu hỏi vui – sau cùng, nhà thơ đồng ý trả lời không?
      CTNM : Mang Viên Long cứ hỏi! Mình đâu có gì dấu Long?
      MVL    : Nhà thơ Chu Trầm Nguyên Minh tài hoa và đẹp trai vậy – có lẽ lắm cô “mê”?
      CTNM : Tôi đọc cho Anh nghe bốn câu này – thay cho câu trả lời nhé!
                      “ Thời trai đời mù mịt
                       Nhưng đẹp mã quá trời
                       Em nào cũng mê tít
                       Chỉ điều đó đúng thôi! “
    


Quê Nhà, những ngày cuối năm 2012

MANG VIÊN LONG

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét