UỐNG
RƯỢU MỘT MÌNH.
thơ Kha Tiệm Ly
Lưu
linh như ta uống rượu chẳng cần mồi,
Như
thằng điên mặc thây thế sự,
Là
thằng say, nên đâm ra tư lư.
Mà
chuyện đời sao kể hết em ơi.
Vỗ
bụng kinh luân, môn sinh lố nhố,
Bằng
hữu bốn phương đủ kín dòng sông.
Nhưng
lúc sa cơ, có bao nhiêu Tử Lộ?
Gặp
gian nguy toàn chạm mặt Lý Thông!
Chẳng
giận người ân tình đem rao bán,
Vì
thói thường của mặt ngọc, môi hồng.
Mà
cả giận lũ lừa thầy phản bạn,
Mang
tấm thân bảy thước cũng như không!
Ai
đã từng thức trong đêm tối,
Thì
mới hay khó phân biệt trắng đen.
Khi
bút mực đã nhạt màu sĩ khí,
Thì
liệt oanh cũng hóa ươn hèn!
GẶP LẠI NGƯỜI
XƯA .
Em
cắt bỏ rồi tóc liễu ngang lưng,
Như
cắt bỏ trần duyên từ dạo ấy.
Bỏ
cả niềm vui, khổ đau cũng vậy,
Giấu
nỗi lòng trong đôi mắt rưng rưng!
Bỏ
cả tuổi xuân, bỏ tiếng cười thơ dại,
Bỏ
áo trắng trinh nguyên từng buổi đến trường.
Bỏ
cả sân chơi một thời con gái,
Bỏ
cả tình ta, bỏ mọi thứ yêu thương!
Tóc
cũ cắt đi, tình xưa xếp lại,
Nắng
thiền môn cũng bạc áo nâu sồng!
Trong
giây phút mà lòng ta tê tái,
Giọt
buồn em chở nặng mấy dòng sông!
Em
niệm hồng danh qua tiếng mõ
Cửa
từ bi rộng mở… đuổi ta về!
Em
thánh thiện như Tầm Thinh Cứu Khổ,
Ta
đắm chìm trong biển ái sông mê!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét