CĂN LỀU CỦA NGƯỜI ANH HỌ
Truyện Ngắn
MANG VIÊN LONG
Căn lều ấy nằm sâu phía sau vườn sát
cạnh bờ tre là dãy hàng rào đã có từ bao đời ngăn cách với cánh đồng bên ngoài
rất kín đáo và chắc chắn. Căn lều có diện tích khoảng 60 mét vuông ,vách trét
đất sét tô láng được quét qua lớp vôi màu đà nhạt, mái tranh đã bạc thếch, còn
khung cửa sổ và cửa ra vào được làm bằng tre ống . Trước lều là một chái hiên
tranh rộng được chống lên bằng hai cây tre lớn bằng bắp tay. Nền sân và
nền nhà được lát bằng gạch thẻ đều đặn
nhẫn láng qua bao tháng năm. Căn lều có vẻ ẩm thấp và hơi tối vì được che khuất bởi hàng tre. Không gian đăc quánh. Và
hình như thời gian không có mặt ở đây!
Tôi đứng trước mái hiên tranh nhìn-
ngơ ngác và lạ lẫm-chưa lên tiếng gọi vội. Tôi đang đứng trước một cảnh tượng
mà khi còn ở Seattle
không thể nào tưởng tượng ra nổi. Dưới mắt tôi nó thật kỳ quặt và tàn tệ .
Cái không gian yên lặng có chút lạnh
lẽo hoang sơ này làm tôi cảm thấy man mác, nao nao buồn! Người anh họ tài hoa
của tôi đã sống ở đây gần 30 năm rồi sao? Anh còn sống ở căn lều hoang vắng này thêm bao nhiêu năm
nữa?
Tôi lại vừa cảm thấy lòng mình nôn nã
muốn được nhìn lại anh, tôi muốn coi thử anh hôm nay ra thế nào-cuộc đời anh
trải qua bao ghềnh thác từ ngày vợ và đứa con gái đầu lòng xuống tàu ra nước
ngoài trong gần 30 năm dâu bể lúc này ra sao?- Tôi bị thúc giục bởi bao nỗi hoang mang, lo lắng không thể kìm giữ….
-Anh Khang ơi!-Tôi gọi vọng vào căn lều
lờ mờ ánh sáng-Anh Khang….
Im lặng. “ Anh Khang!”. Một lát sau,
một người đàn ông râu tóc bạc phơ , cao dong dỏng , măc bộ áo quần nhật bình
mầu xám- lừng lững bước qua ngạch cửa-lừng lững bước ra hiên nhà-tiến lại phía
tôi, nhướn mắt nhìn: “ Cậu hỏi ai? “
-
Anh Khang, em đây
mà!-Tôi kịp nhận ra trong mớ râu tóc lòa xòa ấy gương mặt anh ngày nào- Anh không nhận ra em sao? Tôi càm
lấy bàn tay anh.
-
Thạch phải không?-
anh đập vào vai tôi- nở một nụ cười se
thắt- Im lặng một phút-Anh bước lại ngồi trên chiếc chõng tre cũ kỹ bên hiên
nhà- Anh biết thế nào có ngày em cũng sẽ
trở về…
Năm 71- Khang tốt nghiệp trường Quốc
gia hành chánh Saigon
được bổ dụng về làm Trưởng Ty Thông Tin tỉnh Phú Ninh. Ông Trưởng Ty trẻ Khang
đã lọt vào đôi mắt xanh của Á Hậu Phùng Kim Khánh trường Mai Xuân Thường ngay trong những tháng
đầu Khang về nhận chức. Cái thị xã nhỏ
bé yên vắng ấy dễ làm mọi người gần nhau dù cho là người ớ tỉnh khác vừa đến
sống ở đó vài ba tháng như Khang. Anh có người bạn học ở Sư Phạm rất thân dược chuyễn về dạy trường Mai Xuân Thưởng nên Khang thường lui
tới trường chờ đợi rủ rê đi chơi! Cuộc sống độc thân sau bao năm miệt mài đèn
sách cho phép Khang thong dong đây đó.mà chẳng hề lo nghĩ đến ngày mai. Tuổi
trẻ anh vô tư trước thời gian và cũng chẳng biết có thời gian. Dù có chiếc
Citroen riêng-anh vẫn thường cùng Phương ngồi trên chiếc xích lô chạy lòng vòng
quanh mấy con đường thị xã rồi thẳng
xuống biển những chiều chủ nhật được thư thả.
Một lần vào văn phòng để lấy sổ điểm danh và
sổ ghi điểm cho lớp, Phùng Kim Khánh gặp Khang đang ngồi chờ Phương ở đó. Dáng
cao. Áo dài trắng. Tóc chảy dài xuống lưng .Giày piste.Nụ cười e thẹn. Đã làm
cho Khang ngạc nhiên. Ở cái thị xã nhỏ nhắn vắng vẻ vậy sao lại có được những
cô nữ sinh modern và đẹp lạ lùng thế nhỉ?. Khang nhìn Kim Khánh với cặp mắt nhìn
vào một đóa hoa lạ : “Em tên gì? Học lớp mấy rồi?”-Khang lên tiếng.
-
Dạ thưa, tên Phùng Kim
Khánh, học lớp 12C…
-
Em có biết thầy Phương
không?
-
Dạ biết!-Kim Khánh cười
hồn nhiên, thích thú-Thầy Phương dạy triết phải không ạ?
-
Đúng rồi…
-
Thưa sao ạ?
-
Ồ không, là bạn học cũ của tôi mà!
-
Thầy Phương là bạn học
của chú?-Kim Khánh đưa hai cuốn sổ lớn đang cầm ở tay che kín hết mặt mình, cười dòn.Trong đầu
nàng, ông thầy dạy triết rất nghệ sĩ ấy tứ thời khoát tấm áo vest nỉ mầu đà sọc xanh-bao giờ cũng như bay bỗng
theo các nhà hiền triết trông bí hiểm và ngộ nghỉnh!
-
Em chào thầy, em về
lớp…
-
Tôi đâu phải là thầy
của em?-Khang cười , nếu được là thầy thì …
Kim Khánh đã khép nép cuối chào và bước vội ra
cửa phòng-hình như cô không dám nghe ( hay không thích nghe) cho hết câu nói
của Khang. Cử chỉ này làm Khang hơi khó chịu, có chút trách giận-còn Phùng Kim
Khánh thì xao xuyến một niềm vui mơ hồ về người mới gặp: “ Nếu không có tình ý
uẩn khúc gì thì mắc mớ chi hỏi tên họ địa chỉ của người khác? “.
Phương cũng vừa kip đến để đẩy lùi cảm
giác không mấy vui nơi Khang- “ Cậu chờ mình có lâu không? “- Anh giải thích
việc đến muộn hơn giờ hẹn : “ Bọn nữ sinh coi vậy mà lý luận cũng đáng nể thật-đúng
là một “cây sậy” rắc rối? “
-
Chúng đang làm gì?
-
Hết giờ dạy, bao giờ mấy cô cũng có đâu sẵn
một lô những câu hỏi nhì nhằng để níu chân mình?
-
Trong đó có Phùng Kim
Khánh không?-Khang nhìn bạn, cười dò xét.
Phương
quay phắt lại không kịp bật quẹt
đốt điếu thuốc: “ Sao cậu biết Kim
Khánh?”- “ Tôi còn lạ gì cô ấy? “-Khang nói lửng lơ, “ Cậu thấy thế nào?-“-“
Phải nhờ thầy Phương đây làm chim xanh thôi-có gì “ vướng mắc” không ?”-“ It”s
not thing!” .
Sau lần gặp tình cờ ấy-Phương nhắn Kim Khánh-cô
lớp phó học tập 12C đến quán café Thằng Bờm nằm chênh vênh ở cuối con đường dẫn
xuống biển để “ có chút việc nhờ”.. Khang đến , ngồi đợi thầy trò Phương . Phương đi chiếc
Yamaha xanh đến trước, Kim Khánh đi chiếc mini màu trắng đến sau. Hai người
cách nhau năm phút. Và cũng sau khoảng năm phút-Phương xin phép đi vì có giờ
dạy ở trường tu thục Đức Trí –Anh cười: “ Kim Thanh ngồi lại chơi với anh Khang một lát,
chờ thầy nhé ? “ Quay nhìn lên gương mặt Khang đang như hoa mới nở- : ” Gởi Kim
Khánh lại cho cậu … “.
Quán Thằng Bờm đặc biệt ngoài café
còn có nhiều loại chè hấp dẫn dược người
chủ quán già đặt cho nhiều cái tên lạ : “ chè Tương Ngộ”, “ Chè Giao Duyên”, “
chẻ Bát Bửu”, “ chẻ Song Hỷ” …Kim Khánh tự nhiên đến mở cánh tủ kính như ở nhà mình bưng đến 2
chén chè, đật lên bàn: “ Mời thầy ăn thử chén chè “ Tương Ngộ” …”
-
Chè Tương Ngộ à? Khang
cười, nhìn sững lên gương mặt đỏ hồng không chút son phấn của Kim Khánh-Cái tên
ngộ nhỉ?
-
Thầy cứ ăn thử đi, còn
nhiều cái tên ngộ nữa mà-Kim Khánh chúm chím cười.
Khang đã
“ ăn thử” đến bốn loại chè thì hết ăn nổi nữa cho dù Kim Khánh đã hứa nếu anh
ăn đủ các loại chè hịện có ở quán ( mỗi loại 1 chén thôi), nàng sẽ nhận chiêu
đãi!
-
Anh chịu thua
rồi!-Khang lắc đầu –dù rất hảo ngọt, nhưng anh thà chịu chiêu đãi em còn hơn ăn
tiếp! Khang cười thân tình-hẹn dịp khác nhé-em cứ xin tiền mẹ để dành đó đi!-anh hít một hơi thuốc-“ Tương Ngộ” là
gặp gỡ kỳ ngộ tâm đắc-chắc là sẽ còn nhiều ngày “ Giao Duyên” và “ Song Hỷ” nữa
phải không Kim Khánh?
Câu hỏi bất ngờ hơi bạo của Khang khiến
cô nữ sinh liếng thoắng Kim Khánh lúng túng giây lâu-nàng nói mà đầu hơi cúi
xuống nhìn vào đôi giày piste dưới chân: “ Em cũng không biết…”
Thái độ đó, và câu nói đó-khiến Khang
nghĩ,anh đã cảm nhận được một tình cảm quý báu, chân thật mà Kim Khánh đã dành
cho anh. Anh có cảm giác mặt mình cũng đang đỏ lên: “ Từ nay-Kim Khánh dừng gọi
anh bằng “ thầy” nữa nhé vì anh đâu có dạy em chữ nào? Nghe nó sao sao ấy? “
Khi rời quán Thằng Bờm, Khang
rủ Kim Khánh xuỗng biển . Biển vắng. Mùa
gió nồm lồng lộng. Bãi cát vàng trải dài dưới ánh nắng chiều êm ả trông đẹp lạ
lùng. Nơi đây, từ khi vừa đặt chân đến cái thị xã này-Khang đã đến nhiều lần
–có lúc với Phương, nhiều khi một mình, nhưng lần này- Khang nghĩ- anh mới “
hiểu ra” hết cái thơ mộng của đại dương , của cát trắng dừa xanh- của sóng vỗ,
của tình người. Khang chợt nghĩ: Nhờ có tình yêu chăng? Kim Khánh e dè, hiền
thục ngồi bên cạnh anh như một cánh chim rụt rè trước cõi vô cùng của trời mây
sóng nước. Ý nghĩ này khiến Khang nghĩ- anh sẽ là bến bờ dừng chân , là nơi trú
ngụ ấm áp cho cánh chim nhỏ nhắn nghĩa tình đầu dời sâu nặng-lòng lâng lâng một
niềm vui dào dạt.
Kim Khánh thi trợt kỳ thi Tú Tài
2 cuối năm ấy-tiểu đăng khoa không đạt, nhưng nàng lại chiếm giải “ đại đăng
khoa” : Gia đình Kim Khánh đã nhận lời cầu hôn của Khang! Cuối hè, một tiệc
cưới khá to của ông Trưởng Ty cùng cô nữ sinh Á Hậu trường Mai Xuân Thưởng đã
được tổ chức ở Majestic -Réstaurant với hằng trăm khách dự. Tại hiệu thuốc “
Vạn Sanh Đường” suốt ngày hôn lễ đã được đốt pháo hoa liên tục để đón mừng ngày
“ Song Hỷ”. Có thể nói, người dân thị xã Phú Ninh đã xôn xao, nao nức vì ngày
vui của đôi uyên ương Nguyên Khang-Kim Khánh-như một “ biến cố” hấp dẫn nơi cái phố thị nhỏ nhắn yên tĩnh buồn
bã này.
Năm 1973, Phùng Kim Khánh sinh đúa
con gài đầu lỏng kháu khỉnh, rất giống mẹ ở đôi mắt và chiếc mũi thon cao. Khang đặt tên cho cô
con gái cưng là Lê Nguyên Phùng Hợp. Vợ chồng Khang đã được người tía của Kim
Khánh sang tên cho một ngôi nhà ngay ở con dường phố chỉnh chạy dài xuống biển.
Kim Khánh mở một hiệu bán sách báo, dụng
cụ văn phòng, và sản phấm mỹ nghệ kỷ
niêm của Non Nước, Cầu Đá, Đà lạt…
Cuộc sống êm ả-đầy ắp tiếng cười
hạnh phúc trôi qua từng ngày…
Một ngày dường như dài thêm ra mấy
giờ, niềm hạnh phúc cũng theo ngày tháng nhân đôi.
Năm 1975, miền Nam đi vào bước ngợăt lịch sử ..
Như bao người Miền Nam có
lính líu với chế độ cũ, Khang bị quản thúc, rồi đưa đi học tập ở miền núi tình
lỵ Phú Ninh.
Gia đình Kim Khánh được chính quyền
cho đăng ký diện người Hoa để đi ra nước ngoài, hay trở về “ quê hương cũ”.
Danh sách gia đình ra đi định cư nước ngoài không có tên Lê Nguyên Khang. Làm
xong mọi thủ tục, và nộp đủ số vàng theo quy định-gia đình Phùng Kim Khánh được
ra đi chuyến tàu đầu tiên. Chuyến tàu
chở 30 gia đình, hơn 100 con người-đã được cứu vớt kéo về bở biển của Nhật bản sau mấy ngày lênh
đênh không phương hướng ngoài biển khơi dày đặc mây mù và gió dữ . Gia đình Kim
Khánh xin định cư sang nước thứ 3 là Mỹ. Từ ngày gia đình Kim Khánh vừa bước chân lên tàu, ngôi
nhà của vợ chồng anh đã được niêm phong, rồi làm trụ sở đường phố, làm tram y tế-và sau cùng
đã phân phối cho gia đình một cán bộ đang công tác ở tỉnh!
Sáu năm sau, Khang được trở về-tất
cả đều không còn gì, ngay cả vợ con anh! Khúc ngoặt của đất nước, kéo theo bao
triệu khúc ngoặt của đời người-như một cơn ác mộng. Cơn ác mộng tiếp tục vây
phủ đời người với bao nối chia cách, nghèo khó, và thù hận! Không hề nhận dược tin tức của vợ con-cũng
không hề nghĩ sẽ rời xa quê nhà theo diên HO-Khang trở về quê xin người chú
dựng lên căn lều nơi khu vườn hoang-ngày ngày khai vỡ đất trồng trọt. đêm đêm
nằm ở chiếc chõng tre bên hiên nhà tham
cứu kinh sách, giữ gìn ba thời công phu nghiêm mật. Anh có duyên với Phật pháp
nhờ cuốn “ Luận Tối Thượng Thừa” của Ngũ
Tổ Hoằng Nhẫn mượn đươc của một người bạn tù. Tập luận mỏng chỉ dày 77 trang
khổ nhỏ ấy đã làm thay đổi hẳn cái nhìn
ra cuộc đời của anh . Anh cứ điềm nhiên nhìn mọi sự đến đi qua đời mình từng
ngày lao tù khó nhọc như cái nhìn của một người khách lạ. Và lúc này, Khang có mặt ở đây, sống trên cõi đời này-mà
như tách rời với tất cả! ( hay tất cả đã quên bẵng có anh?). Điều này khiến
Khang yên tâm với công việc đều đặn hằng ngày của mình như ở chốn không người.
Thong dong trong căn lều tự tay anh hì hục làm trong gần một tháng khi vừa được
người chú ưng thuận dành cho anh chút đất phía sau vườn như một ân huệ của tình
ruột thịt. Đã gần 30 năm trôi qua…
Anh Khang chững chạc ngồi xuống
chiếc chõng tre bóng láng không trải chiếu-gật gù:
-
Bằng cách nào em tìm
được đến đây?
-
Về đến quê rồi là em
hỏi thăm..Tôi cười, vui vẻ.
-
Hỏi thăm ai?
-
Đầu tiên là mấy gia
đình ở dãy phố nhà cũ của anh-tôi nhìn anh với chút ngạc nhiên khi phát hiện ra
da dẻ của anh vẫn trắng hồng, ba chòm râu dài trắng phau tuy anh chỉ vừa ngoài
tuổi sáu mươi-Sau hỏi thăm nhà bác Tám…
-
Em về một mình?-Anh
quay lại nhìn tôi với cái nhìn như cơn gió.thoảng.
-
Dạ, một mình- theo lời
mời của Viện Ngiên Cứu Công Nghệ Thông Tin Việt Nam-em về để dự mấy buổi hội
thảo và ký hợp đồng…
Anh
Khang im lặng. Mắt nhìn lơ đảng ra mấy liếp rau, giàn bí bầu phía trước-tôi có
cảm giác những tin tức tôi vừa nói cho anh nó không hề làm anh có chút gì quan
tâm, thay đổi .
-
Chị Kim Khánh đã có
chồng sau khi tới Mỹ 2 năm-anh biết tin chưa?-Tôi lại cảm thấy lời của mình thừa thãi.- vô duyên, có chút kịch
cỡm. Tôi ngó lơ ra mấy liếp rau theo tia nhìn của anh-để thể hiện sự đau buồn,
mệt mỏi.
-
Anh biết từ lúc còn ở
trên trại Suối Đỏ…
-
Làm sao anh biết
được?-Tôi quay lại, chờ đợi.
-
Bà con ở Phú Ninh được
dồn về một trại, gia đình vợ con cha mẹ lên thăm nuôi nói-họ nói lại mà!
Anh nói tỉnh bơ, như chưa từng nói. Anh
Khang đã biết được tin tức đau buồn ấy từ khi còn trong trại tù ư ? Bị giam hãm trong khu rừng già sâu thẳm xa lạ bịt bùng bóng cây, lại bị
nỗi đau ngày đêm dằn vặt, ray rức-vậy mà làm sao anh đã chịu đựng được trong
ngần ấy năm?
-
Cháu Phùng Hợp đã có
chồng cách đây 2 năm…
Nói xong câu ấy, tôi không đủ can đãm
nhìn thẳng vào mặt anh-nhưng anh quay lại nhìn thẳng vào tôi – cái nhìn nóng
bỏng tưởng có thể cháy nám da mặt vậy: “ “ Anh cũng biết rồi!”
-
Anh có tin tức từ chị
Kim Khánh sao?
-
Không! Gần 30 năm rồi!
Không hề có một tin nhỏ nào! Anh bỗng cười ha ha- Cái thời đại “ mất trí nhớ”
của con người đang làm đảo diên điêu đứng tất cả, em à!-Im lặng một
chút--chuyện Phùng Hợp có chồng hay sinh con, cũng là bình thường!
Nghe anh, tôi chợt càm thấy lòng mình yên ổn
trở lại- tôi nhìn anh với cặp mắt thật tự do an lành. Những gì thể hiện qua
gương mặt, lời nói của anh đã làm sai lạc mọi dự đoán trong đầu tôi khi tìm đến
đây. Tôi nghĩ, gương mặt anh hẳn sẽ phải sa sầm lại với nỗi đau buồn khủng
khiếp, và tôi sẽ phải bảy tỏ hết lòng nỗi cảm thông để chia sẻ cùng anh; nhưng
tuyệt nhiên điều ấy không hề xảy ra chút nào. Tôi cảm thấy mình nhẹ hẫng bên
anh.
- Em ở lại chơi với anh được bao
lâu?- Giọng anh buông ra một cách như tình cờ.
- Vài hôm, anh à!
-
Ngủ đất dược không?
-
Nằm đất mà an vui thì còn gì bằng?
-
Ăn chay được không?
-
Anh đã ăn được mấy chục năm, em chỉ ăn vài hôm-có hề hấn gì đâu-Tôi cười
lớn. Nhiều khi, chỉ việc ăn uống thôi, cũng là một cực hình!
Anh bỗng đứng dậy, đi thẳng vào
trong lều-hai ngọn đèn tạ đăng được thắp lên nơi bàn thờ Phật. Ánh sáng màu
vàng nhưng lung linh dịu dàng lạ. Mùi
nhang trầm thoảng ra-man mác…Nhìn vào trong lều, mà tôi cứ ngỡ là mắt mình đang nhìn vào một
cõi mơ hồ khác biệt nào?
Tiếng đọc kinh của anh lâm thâm, rì
rào- như vọng lại từ cõi xa thẳm của tam
thiên đại thiên thế giới…
Tôi đứng dậy-bước từng bước thật
chậm ra phía khu vườn, nghĩ thầm: “ Đời sống thật nhiệm mầu! “
Quê nhà,
Tháng 5/ 2010.
MANG VIÊN LONG

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét