Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

Anh Le Hong Da

CHUYỆN TÌNH TỪ MỘT VÁN CỜ NGƯỜI
  

   Truyện ngắn
       Nguyễn Hữu Duyên

Tân trở lại Đà Lạt vào một ngày cuối năm để thăm đứa em gái út có chồng ở thành phố này. Và, cũng để tìm Thủy, dù rất mong manh, bởi cũng đã gần bốn mươi năm đi qua. Đêm.
Lạnh – cái lạnh của một vùng đất được mệnh danh là xứ sở tình yêu, với sương mù lãng đãng cả một khoảng trời, cả mọi thời khắc. Và, thật thi vị mỗi khi đêm về những mảng trắng mềm như lụa ấy luôn quấn quyện những đôi tình nhân âu yếm bên nhau trên những đường phố, đồi dốc, dưới những cây thông, bãi cỏ của thành phố mộng mơ này… Tân mặc thêm áo khoác ngoài, rảo bộ, và bước vào một quán cà phê trên  đường Nguyễn Văn Trổi, con đường của một vùng đất mà ngày ấy - Tân, chàng trai trẻ miền quê nghèo khó ven biển miền Trung đã có một cuộc tình đẹp, đọng mãi trong ký ức…



Ngày ấy, khoảng đầu tháng chín năm một ngàn chín trăm bảy mươi tư, Tân là một chàng trai hai mươi tuổi từ Bình Định mang xách lên Đà Lạt học ban Văn chương của Đại học Văn khoa thuộc Viện Đại học Đà Lạt. Và, một buổi chiều sương mù giăng thấp dưới những thung sâu của Đồi Cù, Tân đã làm quen Thủy trên đường Thủy đi học về.
-        Xe Xanh ơi, chờ người ta đi với!
-        Cái anh này vô duyên. Ai quen biết mà chờ cùng đi? Lại kêu đích tên Xe Xanh nữa chứ! Không lẽ…
-        Anh là người đầu tiên tặng hoa khi em đóng vai Xe Xanh chạy băng xuống biên trái cùng với tiếng loa phong thanh “chiếu tướng” kết thúc ván cờ người trước trường Nữ trung học Bùi Thị Xuân cách đây vài bữa.
Tân vừa nói vừa bước tới đi song song cùng với Thủy.
Tuy hơi lúng túng và có chút ngượng ngùng, nhưng Thủy cũng trấn tỉnh kịp thời.
-        Em nhớ ra anh rồi. Mà sao anh lại đứng ngay chỗ gần em chạy xuống để vung gươm chiếu tướng kết thúc ván cờ vậy?
-        Anh yêu cái đẹp.
Thủy trố mắt:
-        Anh nói gì em không hiểu?
-        Ván cờ người hôm ấy, bốn cô gái đóng vai bốn con xe đều đẹp. Nhưng đẹp và dễ thương nhất là con Xe Xanh chiếu tướng kết thúc ván cờ.
-        Anh lại chọc quê em rồi. Em xấu nhất thì có. – Thủy vừa nói vừa chạy tới trước, mái tóc dài chấm ngang lưng bay bay trong gió như một bức tranh mềm mại càng tôn thêm vẻ kiều diễm vốn có của người con gái vùng đất cao nguyên.
-        Chậm lại Xe Xanh ơi, mà cho anh hỏi, Xe Xanh tên gì vậy?
Thủy qua người lại, đôi má ửng hồng, ánh mắt như cười, rất xinh dưới ánh nắng chiều.
-        Ở dưới quê của anh có dòng sông không?
Mặc dù hơi ngạc nhiên vì câu hỏi của Thủy, nhưng Tân vẫn vui vẻ trả lời:
-        Có, có chứ! Anh và lũ bạn thường hay tắm sông, vừa mát vừa thỏa sức vẫy vùng, nhất là những buổi trưa hè.
Tân định nói tiếp thì Thủy đã chen ngang:
-        Anh đang nói đến tên em đấy.
Tân bật cười:
-        Chẳng lẽ em tên Thủy sao?
-        Còn chẵn với lẻ nữa, tên em đấy! – Thủy cười, và Tân cũng cười. Nắng chiều mát dịu một góc đồi.
Từ buổi chiều hôm ấy, Tân hay đón Thủy mỗi chiều khi Thủy đi học về. Và, tình yêu như là sợi dây định mệnh buộc chặt hai trái tim tự nguyện dâng hiến cho nhau.
Thủy năm đó học lớp mười một trường Nữ trung học Bùi Thị Xuân, là đứa con duy nhất của một gia đình giàu có ở trên Đồi Cù. Thủy ở với mẹ. Đó là một người phụ nữ trạc tuổi gần bốn mươi. Tầm thước và sang trọng. Tân chỉ biết vậy. Và Thủy không bao giờ nhắc đến ba của mình. Dường như khi yêu, người ta chỉ nghĩ đến người mình yêu thôi, không quan tâm đến những người xung quanh. Tâm trạng của Tân cũng vậy. Anh hạnh phúc được cận kề bên Thủy, nắm tay nhau tung tăng dưới những thung sâu của Đồi Cù, dìu nhau từng bước lên những chóp núi cao của Thung Lũng Tình Yêu, tựa vào nhau dưới cội thông già trao nhau những nụ hôn say đắm, nồng nàn…Đó là những ngày tháng Tân thấy mình thật hạnh phúc. Tân như sờ nắm được tình yêu đang đến với mình. Đó là những ngày tháng Tân thường hay nằm mơ về những giấc mơ đẹp… Đất trời như nồng ấm hơn, cỏ cây hoa lá như như lung linh rực rỡ hơn. Và những ngày tháng ấy, Tân thầm cảm ơn Tạo hóa đã mang Thủy đến cho mình, đã cho Tân hiểu được sự diệu kỳ và tuyệt mỹ của tình yêu.
Thế nhưng, cuộc sống luôn biến đổi mà con người không thể tính hết được. Một buổi sáng, Tân vừa bước ra khỏi phòng trọ để đi học thì thấy một phong thư rớt  trước cửa. Những con chữ như nhảy múa trước mắt Tân. Anh không tin vì quá bất ngờ.
“Anh yêu,
Có một chuyện rất quan trọng, lẽ ra nên nói với anh, nhưng thôi! Nếu còn duyên, sẽ gặp lại. Tạm biệt!
Em Xe Xanh.”
Không một lời giải thích. Và, Tân cũng không biết Thủy đi đâu, làm gì? Anh vội chạy lên nhà Thủy trên Đồi Cù. Cổng khóa, nhà đóng kín, không một bóng người. Con chó berger thường hay quẩy đuôi mừng mỗi khi Tân đến chơi cũng chẳng thấy tăm hơi đâu hết. Trạng thái con người Tân như rơi vào khoảng không. Anh như con chim lẻ loi tội nghiệp với vết thương quá nặng, đau đớn, rên rỉ giữa những hàng thông…
    
-        Thưa quý khách, đã khuya rồi…
-        Vâng, xin lỗi, xin lỗi…
Tân lúng túng nói không ra lời. Anh lững thững bước ra đường. Cái lạnh của Đà Lạt về khuya không dễ chịu như hồi Tân còn trẻ. Hồi đó, cứ đến năm giờ sáng, khi chuông đồng hồ đổ báo thức, Tâm và bè bạn ở cùng phòng trọ chạy ra Đồi Cù chia phe đá bóng, mặc dù phải nói là sương mù còn dày đặc. Sau đó lại còn tắm rồi mới ăn sáng và đi học.
Chiếc xe taxi rà lại và mời gọi, Tâm bước lên. Thành phố với lối kiến trúc cổ kính và quý phái, nên có thời người ta vẫn gọi Đà Lạt như là một Paris nhỏ - đang đi vào khúc cuối của đêm với giấc ngủ bình an và quý phái.

Nhớ lại cách đây mấy ngày, Tân chuẩn bị một số đồ dùng cần thiết để đi Đà Lạt thăm đứa em gái út. Tình cờ trong quyển sách cũ rớt ra tấm thẻ sinh viên của Tân hồi học ở Đà Lạt, và một lá thư của Thủy viết cho Tân nhân  ngày cô về quê ngoại ăn giỗ. Chữ của Thủy chân phương, đẹp tuy có một số chỗ bị mờ đi theo thời gian.

Thị trấn Liên Nghĩa, ngày… tháng…năm

Anh yêu,
Đang ngồi tại nhà ngoại viết thư này cho anh. Đang nghĩ gì đó, cho anh một nháy mắt tuyệt vời! Em mãi nhớ một buổi chiều mưa, anh cho em làm người lớn! Nhớ không anh? Chịu nghe! Ghét anh số một! Rồi một ngày nào đó anh quên em…


Hai chữ Liên Nghĩa như cái tát mạnh giáng vào mặt Tân. Anh lảo đảo, không tin vào mắt mình. Trời ơi, sao mình lại không nghĩ ra chuyện này sớm hơn? Anh lại trở thành người vô tình đến gần bốn mươi năm như vậy sao? Thủy ơi, anh sẽ tìm em. Nhất định thế, Xe Xanh của anh ơi!


Trở lại Đà Lạt sau gần bốn mươi năm, những ký ức về tình yêu một thời với Thủy tràn về thật mãnh liệt. Người ta có thể vứt đi những kỷ vật tình yêu của một thời tuổi trẻ để tạo sự an toàn cho cuộc sống hôn nhân mực thước. Nhưng mấy ai lại có thể quên được những ký ức đẹp, lãng mạn duy nhất của đời mình với bao dấu yêu, tiếc nuối, xót xa…

Ngày ấy, khi Tân chưa thoát ra được nỗi buồn vì sự biến mất của Thủy, chưa có một hướng nào để tìm được Thủy, nghe một lời giải thích – thì chỉ một tuần sau, vào những ngày đầu tháng ba năm một ngàn chín trăm bảy lăm, thành phố Buôn Ma Thuột được giải phóng. Viện Đại học Đà Lạt thông báo cho sinh viên nghỉ học vì chiến sự đang xay ra rất gần với Đà Lạt, hơn nữa cũng không ai tính được sự lan rộng của chiến tranh đến mức nào. Thế là Tân lại cùng bè bạn hối hả về quê.
Chiến tranh kết thúc. Tân tham gia công tác địa phương, rồi cưới vợ, sinh con, bận rộn chuyện cơm áo gạo tiền. Thoáng chốc mái đầu sợi đen đã dần ít hơn sợi trắng. Thời gian như lưỡi dao nghiệt ngã cắt nát những ngày tháng cũ, đẩy con người đi về phía trước với những tính toán của tiền bạc, công danh, địa vị, sự nghiệp. Tân đã lao vào vòng xoáy ấy cho đến khi anh nghỉ hưu sớm theo chế độ mất sức trước hai năm. Có thể đối với người khác, nghỉ hưu sẽ làm hụt hẫng về tâm lý, không còn quyền lực không còn người cung phụng mời bia, rót nước bưng trà tới tận tay…nhưng với Tân thì thoải mái hơn vì anh chỉ là một phóng viên của đài truyền thanh huyện không hơn không kém. Và, điều quan trọng, Tân được sống trọn vẹn với gia đình, đặc biệt là có thời gian rỗi rãi nhiều hơn để chơi cờ, một hoạt động mà anh rất thích từ thời trai trẻ. Những người trong huyện thường gọi anh là Tân cờ xanh, bởi lúc nào, chơi với ai, dù lớn hay nhỏ, anh vẫn chọn quân xanh. Mọi người hỏi vì sao, anh chỉ cười, không nói gì. Có điều so với pháo mã thì anh sử dụng nước đi của con xe điêu luyện hơn, và thường nó là con chủ bài để kết thúc ván cờ đem phần thắng về cho anh. Người chơi biết thế mạnh của anh như vậy nên thường tìm cách thí xe để triệt hạ nanh vuốt của anh, nhưng anh luôn một mực tránh né. Đến nỗi có người nói vui, con xe xanh giống như người yêu của anh nên anh mới tưng tiu như thế. Một câu nói vui rất vô tình, nhưng với Tân là cả một khoảng trời yêu không thể nào quên, nhất là buổi đánh cờ người ngày nào đã đưa anh đến với Thủy, con Xe Xanh định mệnh. Gần bốn mươi năm trôi qua, Tân chưa thấy ở đâu tổ chức được những lần đánh cờ người như trước sân trường Nữ trung học Bùi Thị Xuân Đà Lạt năm ấy. Hai kỳ thủ ngồi trên chòi cao. Người đọc trên loa phóng thanh vang dội hùng hồn. Quần áo, giày, mũ nón, gươm giáo đẹp, bài bản như trên sân khấu hát bộ Khu Năm. Tướng ngồi Long Ngai có lọng che nhung gấm; sĩ tượng áo mão cân đai đề huề, tay cầm sách tay cầm binh thư; xe pháo mã tư thế sẵn sàng ra trận mạc tay côn tay kiếm oai hùng; trấn ải biên cương là giàn chốt trung thành chỉ có tiến bước chứ không lùi…Đặc biệt lôi cuốn và hấp dẫn là người điều khiển trống trận. Mỗi cách đi của mỗi con cờ đều có lối đánh nhịp trống khác nhau. Và đẹp nhất là những con xe. Ôi cái con Xe Xanh tuyệt vời!


Sáng sớm hôm sau, Tân leo lên chiếc xe đò tuyến Đà Lạt – Đức Trọng về thị trấn Liên Nghĩa để tìm Thủy. Bao nhiêu năm vật đổi sao dời, biết Thủy có còn hay đã mất? Dù việc gặp Thủy, hy vọng chỉ là đóm lửa nhỏ thôi, nhưng Tân thấy bồi hồi khác thường. Tạo hóa khéo bày trò tan hợp, hợp tan. Mọi việc trên đời đều có chữ duyên của nó. Chẳng phải người xưa đã nói đấy sao!
 Ở thị trấn Liên Nghĩa này, hầu như ai cũng biết Thủy, bởi cô thừa hưởng một gia tài kếch xù từ người mẹ để lại sau khi bà qua đời cách đây ba năm. Tuy nhiên, cô sống khép kín, ít ra ngoài. Hàng xóm chỉ biết Thủy về sống ở đây khoảng hai tháng trước ngày miền Namhoàn toàn giải phóng năm một ngàn chín trăm bảy lăm. Ba Thủy mất vì tai nạn giao thông khi Thủy chưa đầy tháng, để lại mẹ con cô một sở laghim phía tây huyện Đức Trọng có trên hằng trăm công nhân lao động chăm sóc thường xuyên mỗi ngày. Được sinh ra trong một gia đình chịu ảnh hưởng sâu sắc triết lý Khổng Mạnh, mẹ của Thủy không đi bước nữa mặc dù lúc ấy bà còn rất trẻ và không ít đàn ông ngưỡng mộ sắc đẹp của bà cũng như dòm ngó cái tài sản mà bà đang thụ hưởng. Là phụ nữ, bà cũng thấm thía với cái lạnh của phố núi cao nguyên lúc đêm về, đông tới, một mình một bóng với nỗi khắc khoải cô đơn. Và bà cũng rất cần một bàn tay đủ ấm để tựa vào cùng năm tháng đi qua. Thế nhưng bà đã vượt qua được, bởi bà đã có Thủy, cái cục cưng quý nhất của cuộc đời bà. Khi phát hiện Thủy có thai, bà bàng hoàng, chết lặng. Bà không đủ can đảm để nhìn thẳng vào mặt Thủy. Tâm trạng bà bấn loạn. Thủy còn quá trẻ, chưa đủ các yếu tố cần thiết để làm mẹ. Nhưng, là phụ nữ, bà hiểu tình cảm thiêng liêng của người mẹ dành cho đứa con yêu quý của mình như thế nào! Hơn ai hết, bà phải ở bên cạnh, trực tiếp chăm sóc Thủy, và bà quyết định đưa Thủy về Liên Nghĩa – nơi Thủy cất tiếng khóc chào đời mười tám năm về trước, với cầu mong con gái bà được mẹ tròn con vuông.
Thằng bé Kỳ được sinh ra và lớn lên trong sự bảo bọc, nâng niu của mẹ và bà ngoại nhưng lại giống Tân như cắt để, nhất là đôi mắt. Nó nói đâu thì con mắt theo đó, rất quyến rũ, nhất là khi nó bước vào tuổi mười chín, hai mươi. Tính tình hoạt bát, đàn hát rất hay nữa mới là nghiệt chứ!
“Trời ơi, giống sao mà giống quá chừng!” – Thủy nói, cười mà mắt cô đỏ hoe mỗi khi nhìn Kỳ kể chuyện này chuyện nọ cho ngoại, mẹ, vợ và con nghe.
-        Má nhớ ba rồi đó nghen!- Kỳ trêu mẹ.
-        Nhớ cái thằng cha mầy. Chỉ giỏi chọc mẹ! - Những lần như vậy thì hai mẹ con cùng cười. Bà ngoại thấy thế cũng cười. Rồi lần nào cũng như lần nào, sau đó ít phút, Thủy bước sang bàn thờ đốt nhang khấn vái hay thầm thì một điều gì đó…
Năm nay Kỳ đã ba mươi tám tuổi, tốt nghiệp đại học chuyên ngành Quản trị kinh doanh, lập công ty kinh doanh rau và các loại hoa quả đặc sản của Lâm Đồng, đưa về tiêu thụ các chợ đầu mối ở thành phố Hồ Chí Minh. Vợ Kỳ cũng là dân Quản trị kinh doanh sau anh hai khóa. Vợ chồng Kỳ chỉ có một đứa con gái hiện đang học lớp chín.

Sau khi người giúp việc mở cổng cho Tân vào, Thủy mời khách sang phòng bên. Tim Tân như loạn nhịp. Thủy không khác nhiều so với ngày xưa. Tóc vẫn chấm ngang lưng. Sang trọng. Chỉ có điều bước chân của Thủy đã chậm. Ánh mắt cũng không còn long lanh như ngày nào. Với Tân, đây không phải là mơ, mà đây là hình hài bằng xương bằng thịt cụ thể của Thủy đang hiện hữu trước mắt anh. Tân cố giữ thăng bằng của đôi chân. Ôi, cái thằng Tân ngày nào chở Thủy bằng chiếc xe đạp mini từ ngã tư Phù Đỗng Thiên Vương lên tới cổng Viện Đại học Đà Lạt cao chót vót không biết mệt, giờ lại yếu thế sao? Tân tự trấn tỉnh mình phải thật bình tĩnh, không được xúc động mạnh.
-        Mời ông ngồi. – Thủy nói chậm rãi.
-        Cảm…ơn…- Tân lúng túng và bập bẹ như trẻ con.
Khi Tân ngồi xuống và lấy kính ra, Thủy tái mặt, run người vì đã kịp nhận ra anh.
-        Trời, anh Tân! Anh còn sống sao?
Thủy nhào tới ôm lấy Tân, hai bàn tay run lẩy bẩy đập đập vào lưng Tân, nói trong nước mắt nghẹn ngào:
-        Sao đến bây giờ anh mới tìm em? Anh không nhớ em sao?
Ba mươi bảy năm mới gặp lại, Tân và Thủy như chết lịm trong vòng tay của nhau. Thời gian như ngừng lại, không gian cũng tĩnh lặng thật diệu kỳ, như trân trọng, tôn vinh những giây phút tuyệt đẹp của tình yêu và hạnh phúc con người. Phải chăng đó cũng là đặc ân mà Tạo hóa đã ưu ái ban tặng cho Tân và Thủy. Ba mươi bảy năm mới gặp lại, Tân không chỉ nghe Thủy kể chuyện mà Tân còn nghe Thủy trâm trết những buồn vui như đứa trẻ lên ba với chừng ấy năm dài đằng đẵng. Và, giờ phút ấy Tân mới biết “cái buổi chiều anh cho em làm người lớn”, anh có được một cậu con trai thật đáng yêu. Lại có dâu, và cháu nội cũng đã học đến lớp chín rồi. Thủy cho biết, vợ chồng Kỳ cùng đứa con gái đang thăm chơi nhà người anh họ tại Sài Gòn, tối nay sẽ về đến.
-        Thủy à, để anh lên nhà trên thắp cho mẹ nén nhang.
Thủy cười, một nụ cười rất hạnh phúc, cầm tay Tân dắt qua phòng bên. Thủy đốt nhang đưa cho Tân và đứng bên cạnh, khẽ nói:
-        Nếu mẹ còn sống vài năm nữa được gặp anh thì mẹ vui biết chừng nào. Mẹ thường hay nhắc đến anh và bảo rằng, nó đẹp trai hơn con gái của mẹ đấy.
-        Ờ mà em, cái bàn thờ ở gần bên mẹ là của ai vậy?
-        Anh lại giở ra xem thử. – Thủy cười ra vẻ bí mật.
-        Ủa, hình của anh tặng em đây mà!
-        Chứ còn ai nữa!
-        Em nghĩ anh đã chết rồi sao?
 Thủy cười:
-        Chuyện là thế này, khi Viện Đại học Đà Lạt cho nghỉ học, sinh viên lục đục kéo nhau về quê, nhưng xe khách phải dừng tại Đại Lãnh vì hai bên đang đánh nhau trên đèo Cả. Trong số các ghe máy đưa sinh viên qua Tuy Hòa bằng đường biển có một chiếc bị sóng thần gần cửa Đà Rằng nhận chìm không một người sống sót, trong đó có tên anh. Mẹ được tin đó nhưng giấu không cho em hay vì sợ em xúc động mạnh sẽ nguy hiểm đến bào thai chỉ mới gần ba tháng. Đến hôm tổ chức thôi nôi cho thằng Kỳ, mẹ mới nói cho em biết. Em ngất luôn trong tay mẹ. Sau khi ở bệnh viện về, em xin phép mẹ cho em lập bàn thờ anh. Em nói với mẹ, anh đã là chồng em. Mẹ khóc, em cũng khóc. Số phận nghiệt ngã đã đến với hai người phụ nữ trong một mái nhà.
-        Đúng là anh có lỗi với mẹ con em quá nhiều.
-        Anh không nên tự dằn vặt mình. Tối nay tụi nó về, anh sẽ gặp “bản sao” của anh, con dâu và cháu nội, mặc sức mà cha cha con con, ông ông cháu cháu nhé…Riêng từ giờ đến lúc ấy, anh phải ở bên em, nghe em kể chuyện, nhổ tóc bạc cho em, và…hôn em như ngày xưa vậy. Anh biết không, em luôn mơ ước cùng anh bước vào thềm nhà cưới, được cùng anh động phòng hoa chúc đêm tân hôn, hưởng tuần trăng mật bên nhau ngọt ngào…Những điều rất đỗi bình thường ấy đến với bao người, nhưng em lại không có…
Giọng nói của Thủy như nhòe đi. Tân ôm sát cô vào lòng. Ngực anh thấm đẫm những giọt nước mắt của Thủy. Ngôn ngữ của Tân như bất lực trước độ rung không dứt với bao cung bậc của một trái tim khát khao được yêu sau gần bốn mươi năm - dữ dội, nồng cháy, thiết tha đến vô cùng.
Thủy lại thủ thỉ:
-        Đêm nay anh hãy thức cùng em, lấy tay làm gối cho em nằm, như chồng yêu vợ, anh nhé!
-        Ừ, anh cũng thèm được như vậy. – Tân cười.
-        Và, có một điều này em phải nói với anh. Có thể anh đã có một gia đình đầm ấm, nhưng em chỉ có một người chồng là anh, ba của thằng Kỳ. Anh hãy điện về ngoài đó trao đổi, và sắp xếp để con, dâu, cháu cùng đi với anh về thăm và biết mặt ông bà, dòng họ. Phần em thì chờ ý kiến “bí thư” của anh vậy. Em là phụ nữ nên em hiểu, phụ nữ phức tạp lắm! Hơn nữa một mình em nuôi con cũng quen rồi. Riêng ngày giỗ ngoại thằng Kỳ, anh cố gắng tìm mọi cách sắp xếp lên cho con nó thấy ấm lòng. Mà em cũng đỡ nhớ…
Nghe những lời như cắt ruột để ra của Thủy, trái tim Tân như đau thắt từng cơn. Bởi Tân hiểu, đó là thực tế của cuộc sống không thể phủ nhận. Thủy luôn chịu và nhận thiệt thòi về mình. Dù cô không giành giựt của ai cả, nhưng định mệnh khắc nghiệt lại cướp đi của cô ước mơ bình thường của người con gái như cô vừa nói với anh - là được bước vào thềm nhà cưới, được động phòng hoa chúc đêm tân hôn, được hưởng tuần trăng mật, được vun bén, chăm sóc tình yêu đầu đời đơm hoa kết trái… Tân nghĩ, nếu người phụ nữ chung sống với anh hơn ba mươi năm qua thực sự yêu thương anh, thấu hiểu mối tình  thời trai trẻ của anh trên đất cao nguyên này, đó là sự cảm thông từ một tấm lòng nhân hậu, thì phần nào cũng làm vết thương của Thủy bớt đau nhức hơn. Và phần còn lại của cuộc đời này, cuộc sống của anh sẽ thanh thản và nhẹ nhàng.
    





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét