Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

Ảnh Đỗ Thị Minh Giang

DỊ BẢN VỀ BÀI THƠ
” QUÊ HƯƠNG “

Đỗ Trung Quân


Không biết đã có luật cấm nhà thơ được “ dị bổn “ chính thơ mình hay không ? Ở xứ mình cái gì không cấm là cho – Cái gì không cho là cấm. Chiếu theo nhận định ấy, nay tôi – Đỗ Trung Quân  sau 25 năm trình làng bài thơ “ Bài học đầu cho con “ khi phổ nhạc có tên “ Quê hương “ xin cho ra, mắt tiếp ‘ Quê hương bis “ trước khi bị tịch thu dị bản.
Tác giả kính báo.


QUÊ HƯƠNG BÍS

Quê hương làm gì có luật
Nên ta luồn lách mỗi ngày
Quê hương mình thường lách luật
Huề tiền lắm vụ hay hay


Quê hương là  cầu tre nhỏ
Cầu tre là đỡ lắm rồi
Còn hơn trẻ con chỗ nọ
Học về – nước – lũ – nó – trôi
 
Quê hương là con diều biếc
Dán diều bằng giấy xanh xanh
Ta bay lên tầng chót vót
Nhìn – dân – bầy – kiến – chạy – quanh

Quê hương là vàng bốn chín
Là hồng sổ đỏ vi la
Là oách như xuân tóc đỏ
Chỗ nào biệt thự cũng ta

Quê hương mỗi người chỉ một
Chỉ ngu mới một mà thôi
Nước trong hôm nào lộn xộn
Nước ngoài lại gặp ta thôi

[ Làm tại cái vi la to bằng cái va li - Phú Nhuận - 3- 11-2011]
(Tác giả gửi )

Quê Hương - Bài Học Đầu Cho Em

Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông

Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè.

Quê hương là vòng tay ấm
Con nằm ngủ giữa đêm mưa
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi

Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương có ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người

ĐÕ TRUNG QUÂN


1 nhận xét:

  1. Ngày xưa anh hát:
    “quê hương là chùm khế ngọt”
    sao bây giờ cắn quả khế nào
    anh cũng che mặt bảo…chua?

    có phải tại ngày xưa khế chua
    nhưng muốn được lòng người anh yêu (1 )
    anh nói bừa là khế ngọt?
    hay tại sống với kẻ vô tình
    lâu rồi khế ngọt cũng thành chua?

    Ngày xưa anh hát:
    “đường đi học con về rợp bướm vàng bay”
    giờ sao bướm vàng chỉ lưa thưa
    mà rợp trời bay cờ đỏ?
    có phải tại ngày xưa anh thổi phồng con số?
    hay tại bướm vàng…
    sợ cờ đỏ bay đi?

    anh còn hát về
    con diều biếc,
    con đò nhỏ,
    chiếc cầu tre
    cả hàng cau đầu hè
    hoa trắng xóa
    như muốn nài nỉ:
    “Người Việt ơi! Bỏ quê hương đi, sao nỡ!”
    nhưng những thứ ấy làm sao đổi được áo cơm
    và một chút tự do
    để sống cuộc sống của con người?

    có những khung cảnh bình thường
    gần gũi lâu ngày thành thân thương
    có người gọi là quê hương
    có người gọi là kỷ niệm

    tôi tên lái buôn liều lĩnh
    một lần
    đem hết kỷ niệm của đời mình
    đổi lấy hai chữ tự do
    rồi ngày lại ngày
    lênh đênh trên con thuyền viễn xứ
    kỷ niệm hiện về
    lòng quặn thắt nhớ thương

    nhưng bù lại tôi có thể ung dung
    hát mấy bài ca,
    ngâm mấy vần thơ
    mà ở quê hương
    người ta cho là đồ quốc cấm

    còn người ở lại
    được sống giữa lòng kỷ niệm
    không bồn chồn khi trời nắng
    chẳng ray rứt lúc trời mưa
    nhưng cắn phải quả khế chua
    lắm khi phải gượng cười
    nói là khế ngọt


    (1) nhưng lại không yêu anh

    Viết tại Đồ Sơn sau Tết Canh Dần 2010

    Trả lờiXóa