ĐẦU
NĂM,
NHẬN
ĐƯỢC SÁCH TẶNG
Tạp Bút

Không biết có từ bao giờ, do đâu - thông
thường người ta đều nghĩ, những việc gì làm đầu năm, xảy ra cho mình dầu năm,
đều có thể sẽ ảnh hưởng cho mình (và gia đình) suốt năm ấy! Chẳng hạn, đầu năm
đi chợ quý bà “cử” không mua khổ qua,
dưa leo, chanh ớt, bí bầu; tóm lại là các món có ý nghĩa “không tốt”. Trái lại
tìm mua đu đủ, dừa xiêm, mãn cầu, cá thu…( kiêng cử cho qua khỏi những ngày
”mồng” hay qua Rằm, càng tốt).
Lúc nhỏ, mồng 6, đến thăm gia đình
người chị, bà ấy cho tôi một cây bánh tét, tôi mừng quá mang bánh về nhà, bị
rầy: “Trời ơi! Đầu năm sao đem bánh tét về nhà vậy?”. Tuy biết những định kiến
như vậy là không chuẩn xác, mê tín, nhưng, nếu tránh được, thì cũng đỡ đi sự “phiền
hà” đầu năm không đáng có!
Năm nay, sáng Mồng 8 Tết, tôi đã nhận
được hai tập sách tặng của anh Nguyên Cẩn từ Saigon: “Đối Thoại Với Hư Không” ( tập thơ - nhà XB TN / quý 4
-2013) và “Cà Phê Không Đường” (tập 2
- tản văn/ nhà XB TN/quý 1 -2014).
Tôi rất vui, vì nghĩ rằng, suốt đời
mình “yêu” sách, mà đầu năm nhận được
“món” mình yêu - thì còn gì hoan hỉ hơn? Năm tới đây, chắc là mình “yêu” cái
gì, sẽ được “tặng” cái đó chăng?
Người xưa cũng đã nói “Thư trung hữu nữ nhan như ngọc” (trong
sách có người con gái mặt đẹp như ngọc) - năm mới, đã nhận được hai “mỹ nhân”,
thì còn gì hạnh phúc hơn? (Lý Diên Niên có “Giai nhân ca”: “…Ninh bất tri, khuynh quốc
dữ khuynh thành/ Giai nhân nan tái đắc!” - Không màng thành ngả quách
nghiêng/ chỉ e khó gặp nàng tiên hai lần - cơ mà!).
Hai tập sách - hai tác phẩm mới được
xuất bản của Nguyên Cẩn, đúng là hai “giai nhân” có nét đẹp đài các, thâm trầm,
và quyến rủ! Tập“Nói Với Hư Không”
(gồm 40 bài thơ/ dày 154 trang) được Thiện Tri Thức trình bày bìa, các họa sĩ
Đinh Cường, Thân Trọng Minh, Rừng, Nguyễn Đỉnh Thuần góp phần điềm tô cho “dung
nhan” người đẹp thêm mặn mà. hấp dẫn!
Tôi ngẩu nhiên lật một bài trang 106,
trong 40 bài thơ: Đúng là mùa Xuân còn, trong bài thơ vừa hiện ra “Xuân Còn
Mẹ”:
“Xuân nầy con vẫn
cầm tay mẹ
Mong manh như
ngọn gió qua nhà
Thều thào mẹ bảo
hình như Tết
Đang về khoe sắc
giữa ngàn hoa
Mẹ dẫu mơ hồ nhưng
cũng biết
Cháu con họp mặt
vẫn đông vui
Lũ trẻ lao xao giờ khai tiệc
Móm mém cười xong
mẹ ngậm ngùi
Còn thằng anh lớn
sao chẳng thấy
Nó ở chân mây hay
cuối trời?
Đã vắng hai mùa
không trở lại
Đêm mẹ nằm vẫn
gọi: ”con ơi!”
Mẹ có mơ màng hay
lãng đãng
Làm sao quên được
bóng hình xưa
Thời gian quanh quẩn bên giường hẹp
Mẹ đã không còn
biết nắng mưa
Vậy đó xuân nầy còn
có mẹ
Ngự giữa tin yêu
giữa cuộc đời
Cho chúng con quay
về nương náu
Bên trời thôi vọng
tiếng chim côi
Và thấy mùa đi xanh
trong lá
Chỗ mẹ nằm chim
nhỏ hát ca…”.
Và một bài ngẩu nhiên khác ( trang 30): “Đêm
Nào…?” – Kính tặng Trung Niên Thi Sỹ:
“Đêm
nào hoa sinh?
Người về thảng
hoặc,
Con sông vô tình,
Cuốn chiều xa
lắc.
Đêm nào không
trăng?
Người soi bóng
mộng,
Tìm cõi vĩnh hằng,
Cuối trời mê vọng.
Đêm nào không ta?
Người đi qua dó,
Ngỡ ngày hôm qua,
Tan vào trong gió
Đêm nào mai sau…
Diệu hoa lầu các,
Trăng còn nguyên
mầu,
Lòng nay chẳng
khác.
Không đến không đi,
Không tàn không nở,
Được gì, mất gì?
Không tìm cũng rõ.
Trong cõi vô minh,
Người ngồi thổi
tắt
Ngọn nến vô tình,
Giữa hồn hiu hắt
Đêm nào hoa sinh,
Người về một độ,
Rõ ngàn điêu linh,
Giật mình liễu ngộ.
Đêm nào, đêm nào?
Người về thảng
hoặc…”
Tôi
rất yêu quý thơ (từ thuở nào cho đến bây giờ) - nhưng, hiếm khi tìm được những
bài thơ hay trọn vẹn, nhất là khó tìm được cả một tập thơ hay như thế. Có người
nói, thơ (văn) cũng giống như những “thực đơn” trên bàn tiệc, tùy “tạng” người
ưa thích! Có lẽ cái “tạng” của tôi không ưa các “món” cầu ky quá, xào chiên
công phu quá, hay thêm nhiều gia vị, mầu sắc đông tây cho nó có vẻ “sang trọng”
mà lúc bỏ vào miệng thì nuốt không trôi (nếu gắng nuốt, cũng sẽ khó tiêu hóa
được)?! Lại cũng chẳng mấy “ưa” món “ăn nhanh” lạt lẽo, vô vị, lập đi lập lai -
nhàm chán!
Thơ Nguyên Cẩn không mầu mè, nắn nót, mà
luôn tươi mới, hồn nhiên tuôn chảy như những dòng suối – nhưng trong cái trong
sáng, chơn phác tưởng là giản dị ấy, là sự hoà quyện rất tinh tế giữa cảm xúc
dạt dào và trí tuệ sâu lắng đã bao khi! Câu nào “chắc” câu ấy; bài nào “chắc”
bài ấy! Nó là sự kết tụ của một sự “thực chứng” lâu dài từ đời sống nhiêu khê,
khổ đau, và hư huyễn quanh ta! Nó toát lên hương sắc của một đóa Vô Ưu
giữa đời thường, như niềm hiến dâng vô
cầù của tấm chân tình rộng mở. Như tia sáng tinh khiết lóe lên giữa bóng tối
của sự vô minh, diên đảo, trầm luân! Và sau cùng, nó đem lại cho người dọc
nhiều “đáu hỏi và dấu lặng” thao thức, khôn nguôi!
Nhìn lại, dòng thi ca VN trong nhiều
thập niên (từ thời gọi là “tiền chiến” cho đến nay). người đọc cảm nhận rằng đó
là một nền thi ca luôn chuộng cảm xúc, nhiều hơn là trí tuệ. Điều nầy cũng cho
biết, một số nhà thơ thường dễ dãi với cảm xúc thoáng qua, mà ít quan tâm đến
chiều sâu tư tưởng cần có trong một tác phẩm - dù là chỉ 4 câu! Sự hạn chế tầm
nhìn, nhận thức, cùng sự ồ ạt xuát bản
thiên về số lượng, đã làm thi ca VN khó vươn đến đỉnh cao của một tác phẩm có
tầm vóc lớn hơn!
Trong khi ấy, có một số nhà thơ - đã gắng
công “làm mới” thơ bằng lý trí, lý luận, nhưng tiếc thay, đó là những dòng chữ
vô hồn, gập ghềnh lên xuống khô khốc, chắp vá từ những mớ kiến thức đã quá cũ
của các nền thi ca phương tây, như một hiện tượng “dồn nén” ngắn ngủi! Chiếc áo
vay mượn kiểu cách không trải qua “đo đạc” tầm vóc, không vừa vặn với con người
VN thuần hậu, sâu lắng và không ưa đỏm dáng!
Cả hai “dòng” thơ nầy - không mấy được
người đọc đồng cảm và đồng tình! Người đọc đòi hỏi, cần có sự dung hợp mầu
nhiệm giữa con tim và khối óc; để có một tác phẩm đúng ý nghĩa. Vùa phơi phới
cảm xúc tinh khôi, vừa lắng sâu tư tưởng sáng tạo; để có thể chuyển hóa tâm hồn
và đời sống, ngày một trong trẻo, tươi sáng và an lạc hơn!
Đầu năm mới, “gặp” được hai người đẹp -
thật hân hạnh!
Mồng 10 tháng Giêng – Giáp Ngọ
2014
MANG VIÊN LONG

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét