Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015

Ảnh Lê Hoàng

              EM YÊU ANH

                        Truyện Ngắn
                TRẦN MINH NGUYỆT




                     
                  Cô luôn miệng bảo là yêu anh, yêu còn hơn cả bản thân mình nữa. Vậy mà cô lại không nhớ đến ngày sinh nhật của anh. Đúng là thật đáng trách. Hôm sinh nhật anh, cô vẫn đến công ti như thường lệ, mà hôm đó sao công ti lại có quá nhiều công việc, cô chúi đầu vào làm mãi, làm mãi, và tạm quên mất anh – người giữ niềm vui, nỗi buồn của cô; người mà cô quanh quẩn trong từng ý nghĩ, từng hơi thở.  Còn anh có lẽ hờn trách cô vô tâm, hay chính anh cũng quên mất luôn ngày sinh nhật của mình vì những nỗi khổ đau của cuộc đời mà anh phải đối mặt và trải qua - cô cũng không biết nữa.

                Tối hôm đó cô có việc phải gặp khách hàng và mãi cho đến tận hơn chín giờ đêm cô mới về tới nhà. Đến lúc đó trái tim của cô lại trỗi lên khúc nhạc nhớ thương, khúc nhạc tình yêu dịu vợi đến nao lòng. Cô cầm máy điện thoại lên, không có một cuộc gọi nhỡ hay một dòng tin nhắn nào của anh cả. Mà đúng ra khi cô tiếp khách hàng, anh có gọi cho cô, nhưng lúc đó cô bận bàn chuyện với khách, và nhà hàng tiếng ồn nhiều quá, cô chỉ nghe loáng thoáng một chuyện gì có liên quan đến sinh nhật. cô nghĩ là anh đi dự sinh nhật của ai đó – bạn cùng công ti của anh. Vậy mà đã hơn mười giờ đêm rồi, anh không gọi hay nhắn tin gì cho cô, mà cô gọi anh cũng không bắt máy. Cô cảm thấy lo sợ cho anh. Anh chỉ có một thân một mình, không người lo lắng, quan tâm. Cô hay đùa với anh:
-       Có phải người nào mà nấu cơm ngày hai bữa cho ta, là người đầu ấp tay gối với ta không anh?
          Anh lấy tay chỉ yêu vào trán tôi:
-       Nói vậy anh biết bao nhiêu là người đầu ấp tay gối hả em?
-       Thì đúng vậy mà - tôi dấm dẳng. Trái tim anh có nhiều ngăn mà, mỗi ngăn chứa một người chứ mấy?.
-       Có mỗi một mình em trong tim mà phát mệt rồi, thêm vài người nữa chắc chết quá…
-       Anh xạo chết luôn - tôi cười thản nhiên - Trong tim anh đâu có em, mà nếu có cũng chỉ để em trong một góc khuất nào đó mà thôi.
-       Lại nói bậy nữa rồi - Anh cười hiền mà không giải thích gì thêm.
          Mặc dù anh không khẳng định điều gì cả, nhưng cứ nghe anh bảo là cô nói bậy, là lòng cô lại rộn lên một niềm vui khó tả.
           Ngày anh sinh ra năm nay, ban ngày trời đẹp, khí trời mát mẻ, vậy mà không hiểu sao trời ban đêm lại mưa dầm dề không dứt.  Hơn mười một đêm mà cô vẫn không liên lạc được với anh, máy anh cứ báo bận liên tục, cô thấy tủi thân và bật khóc. Trong đầu cô những ý nghĩ bi quan chập chờn ẩn hiện. Cô nghĩ: Chắc là anh đang nói chuyện với một người phụ nữ khác, mà người đó anh thương hơn cô rất nhiều. Hoặc là anh đi ngủ để chế độ yên lặng không muốn nghe điện thoại. Sau cùng đến 11h30 anh cũng gọi cho cô, cô bắt máy nhưng không thể nói nên lời; sự tủi thân lại ùa đến, nước mắt vòng quanh, cô bật khóc, nhưng cô cố nén sự yếu đuối của mình, cô không muốn anh biết. Anh không bao giờ an ủi mỗi khi cô khóc, anh chỉ tìm cách chọc cô thôi, anh chọc cho đến khi cô bật cười. Anh không nói gì đến chuyện tại sao anh về muộn, tại sao máy anh bận mà anh hỏi cô như thể không có chuyện gì xảy ra:
-       Em ngủ chưa?
Vẫn còn tủi thân vì xúc động nhưng cô vẫn đáp khẻ:
-       Chưa! Máy anh bận suốt…
-       Mấy đứa bạn cùng công ti gọi điện chúc mừng anh ấy mà.
-       Chúc mừng chuyện gì? Cô  tỏ vẻ ngạc nhiên.
-       Hôm nay là sinh nhật anh em ạ…
         Nghe chính lời anh nhắc, một niềm ân hận lại dâng lên trong lòng cô, đến ngày sinh của anh mà cô cũng không nhớ, thì nói gì đến hai chữ yêu anh nữa đây? Nếu anh trách đôi câu - thì lòng cô sẽ thấy nhẹ nhõm hơn, nhưng anh đã không làm vậy, không một lời hờn trách, anh vẫn quan tâm đến cô, vẫn hỏi xem cô về nhà có bị mắc mưa không? Đã ăn gì chưa? Có còn đau bụng nữa không? Cô không trả lời những câu hỏi chăm sóc thường lệ của anh mà chỉ nói đi nói lại có đúng một câu tự trái tim mình: “ Em xin lỗi anh! Hãy tha lỗi cho em, đừng buồn em”. Và đêm hôm đó cô gần như thức trắng đêm, cô nằm suy nghĩ về anh, về sự vô tâm của mình và thấy lòng đau buồn trống trải chi lạ.





           Cô nhớ anh, gọi điện cho anh, điện thoại của anh báo bận. Sau gọi lại anh bảo là điện thoại của con gái, con trai anh gọi về. Có lúc là bạn bè anh này, cô kia, có lúc anh bảo đang ngồi chơi cùng bạn không thể nói chuyện . Có lần cô nửa đùa nửa thật với anh:
-       Em biết, em là người luôn xếp ở cuối hàng…
-       Là sao? Anh ngạc nhiên hỏi lại
-       Là em luôn xếp ở cuối hàng chứ sao?  Là sau khi quan tâm hết anh này, cô nọ xong xuôi mới có thời gian dành cho em. Đúng vậy không?
-       Chỉ là giao tiếp, là tình bè bạn thôi - Anh cười lớn
-       Không phải do anh đâu, mà tại số em nó vậy - cô vẫn giọng hờn tủi
-       Lại nói bậy nữa rồi. Tình cảm anh dành cho em, em không nhận ra sao?
-       Làm sao mà em nhận ra được khi trái tim anh có quá nhiều ngăn, ngay cả có ngăn nào dành cho em không, em cũng không biết nữa - Giọng cô buồn và nhão nhẹt, nước mắt cô chực trào ra, cô phải cố ngăn nó lại.
          Dường như anh cũng nhận ra rất rõ là cô đang buồn, anh vẫn cười và nói với cô như không có chuyện gì phải quan tâm:
-       Tim anh có nhiều ngăn thật, nhưng nó trống rỗng không chứa ai cả, chỉ có em là ở trong ngăn to nhất đó thôi.
          Và anh đã an ủi được cô. Cô mới khóc, mới đau khổ, hờn ghen đó, tức thì tim cô lại dấy lên một niềm tin mãnh liệt, niềm tin vào tình yêu mà anh dành trọn cho cô - một chỗ chở che vững chãi cho nỗi cô độc muộn phiền.  Cô tự hứa với lòng là sẽ mang theo lời nói ngọt ngào, chân thành kia làm hành trang đi cùng năm tháng của cuộc đời mình.



                 Dù rất bận công việc ở công ti, nhưng anh vẫn dành thời gian để chở cô đi tham quan nơi này, nơi kia. Những ngày bên nhau như vậy làm cô nhớ mãi. Và cứ vào những buổi tối trước khi đi ngủ, cô thường ngồi một mình bên cửa sổ phòng mình nhìn ngó mông lung ra nền trời đêm nhấp nháy ánh sao mà nhớ đến những kỉ niệm bên anh – một chỗ duy nhất còn lại cho cuộc đời cô trong cõi tạm nầy. Rất nhiều đêm, cô đắm chìm trong những giấc mộng xa vắng êm đềm như một điệu nhạc quyến rủ giữa đêm thu có trăng sáng toả ánh dịu hiền. Nhưng cũng có lúc, tự dưng cô cảm thấy quá đổi cô đơn và sầu muộn, khi nghĩ về cuộc đời trống rỗng và hoang vu của mình. Cô yêu anh rất nhiều nhưng không thể nào đến được với anh vì cuộc đời anh và cô giống như một cuộn chỉ rối không thể nào mà tháo gỡ ra được. Nó có thể sẽ đứt ra thành nhiều đoạn. Có thể sẽ rối rắm thêm. Với cô, cô không hề muốn cuộn chỉ ấy ngày càng thêm gút mắc. tạo thêm cho nhau nỗi bất hạnh không cùng. Cô vẫn tự an ủi mình – và an tâm với hiện tại từng ngày được nương tựa bên anh như bao năm, cho một ngày trôi qua…
               Chuyến đi tham quan vùng cao nguyên của anh, em cô rồi cũng đến. Từ lúc anh sắp xếp ngày đi, là cô mong chờ từng giờ, thấy thời gian trôi qua thật chậm chạp, và có lúc cô cảm nhận như bánh xe thời gian như ngừng hẳn lại. Gần đến giờ khởi hành, cô gọi điện cho anh nhưng đầu dây bên kia không có tiếng trả lời. Tim cô một chút nhói đau, một chút lo sợ mơ hồ là có thể anh bận gì đó mà không đến, và sẽ không có chuyến đi nào hết. Cô đã trấn an mình bằng ý nghĩ: “Khi đã dốc lòng yêu thương thì ai lại chẳng có những lo sợ vớ vẩn, những suy nghĩ cuồng loạn nhỉ?”.
                Cô cầm điện thoại trên tay mà phân vân không dám gọi tiếp. Cô sợ những điều suy nghũi viễn vong kia, sẽ thành hiện thực.Anh sẽ bảo là đang có việc bất ngờ - không đi được nữa?  Cô muốn kéo dài niềm tin chuyến đi là có thật. Sẽ đến với cô và anh trong một lát nữa thôi. Nhưng thời gian nặng nề dần trôi đến giờ hẹn nhau mà anh cũng không gọi lại. Cô thật sự thấy hoảng sợ, cô thấy lòng mình như có muôn ngàn mũi kim li ti châm, nó làm tim cô nhói đau, ray rứt.
                Anh đã đến rất đúng giờ. Chưa bao giờ đã hứa với cô điều gì mà anh không giữ lời. Cô cảm thấy vửa rất yêu thương, vừa tự hào về mối quan tâm chung thủy đó của anh đã dành cho cô từ mấy năm qua.. Trong mọi cái tình ở đời –  tình nảo cũng cấn chữ “tín”, nhưng có lẽ tình yêu cần đến chữ “ tín” nhiều hơn hết!
             Ngồi sau xe anh chở, cô ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường. Quang cảnh chạy qua trong mắt cô – dường như hết thảy đều mới lạ, và tươi đẹp. Những cây thông hai bên đường đều và thẳng tắp, cành lá như được bàn tay của tạo hoá xếp sẵn thành từng tầng, từng lớp, cành cây mềm mại, lá hình kim xoè ra như một chiếc quạt, gió thổi thoáng qua nghe rì rào, rì rào làm cho cô cảm thấy cuộc sống đáng yêu và bình yên đến lạ. Thoạt nhìn, cô không biết là cây gì,  chỉ thấy những hàng cây mọc trên ngọn đồi thoai thoải - đẹp quá.
-       Anh ơi! Cây gì mà thân giống cây tùng bách, mà lá giống cây dương liễu vậy. Em thấy đẹp quá…
Anh quay nhìn theo hướng tay cô chỉ - bật cười :
-       Em không biết thật sao?
-       Không biết mà, em chưa thấy cây này bao giờ…
-       Cây thông đó mà! Ở vùng cao nguyên có rất nhiều, nhất là Đà Lạt
           Một tay lái xe, một tay anh cầm lấy bàn tay cô siết nhẹ. Như lời yêu thương chia sẻ về sự ngây thơ của cô về cây thông. Về niềm hạnh phúc đang đến với cả hai trong giờ khắt này. Trái tim cô như thắt lại vì ngây ngất, cô cúi xuống hôn nhẹ lên vai anh. Cô áp mặt lên bờ lưng anh. Một thoáng hương nồng khiến cô ngây ngất. Vẫn không bỏ tay cô ra, anh nói:
-       Mình ngừng xe ở đây một chút..
-       Chi vậy anh? Cô ngạc nhiên hỏi.
-       Anh muốn ôm hôn em bây giờ…
Hai má cô bỗng nóng bừng,  nhưng cô đã nói khẻ:
-       Đi tiếp đi anh!
-       Nghĩ một chút thôi, anh muốn ôm em...
-       Nhưng giữa đường mà?
-       Kệ! - Anh cười hồn nhiên. Mình hôn nhau cơ mà?
              Đến đoạn đường quành qua chân dãy núi thâp - anh bỏ tay cô ra và chú ý lái xe. Con đường dốc thoai thoải, hai bên vẫn là những đồi thông bạc ngàn, mặt đường gồ ghề tuy nhiên không có nhiều ổ gà, ổ voi lắm. Cuối cùng rồi xe cũng lên đến đỉnh đèo, xe chạy chậm – trước mắt cô là một bức tranh phong cảnh núi rừng trời mây gần gũi. Giữa chập chùng núi, từng đám mây dày bềnh bồng lơ lững, với đầy đủ hình dạng kì ảo trong ánh nắng chiếu thẳng. Cô ngẩn ngơ trước sự khác biệt giao thoa của mây trời, sương gió và núi rừng. Núi ấp ôm mây, mây ấp núi. Những tấm chăn mây bàng bạc trên bầu trời càng làm cho cảnh vật bình ỵên trong một buổi chiều cuối thu se lạnh. Xa xa là những buôn nhà sàn, những ngôi nhà tầng cơ xưởng, tháp chuông nhà thờ nhỏ bé thấp thoáng trong làn mây trắng…
              Công việc đầu tiên anh và cô khi đến thành phố vùng cao này là tìm thuê một phòng ở khách sạn. Khi nhân viên khách sạn vừa giao phòng – quay đi,  anh dìu cô vào phòng, đóng cửa lại.  Anh đến bên cô, ôm ghì lấy cô - và cô run rẩy chìm đắm trong cái hôn dài tưởng không bao giờ dứt - mà  cho đến mãi mãi về sau - cô vẫn còn nhớ  hương vị ngọt ngào tê dại của nó. Cô đã trải qua một đêm trọn vẹn bên anh, một đêm được cùng anh đắm chìm trong tận cùng của si mê và hoan lạc của tình yêu và nỗi nhớ. Đêm ấy - cô ngủ rất ít, cô cứ nằm ngắm nhìn gương mặt anh hồn nhiên khi ngủ. Dường như khi anh ngủ, mọi nỗi đau đời anh đã chìm xuống, đã tan đi – không dấu vết.. Gương mặt anh thánh thiện, và hiền hoà đến lạ lùng. Thỉnh thoảng cô lại hôn nhẹ lên trán, lên má anh - cô hôn rất khẽ để không làm anh thức giấc. Cô muốn được săn sóc cho giấc ngủ của anh như bao đêm mơ ước đã trò chuyện cùng anh qua điện thoại. Cô cảm thấy yêu thương anh biết chừng nào.
           Anh chợt thức giấc, mỉm cười nhìn cô – ôm siết lấy cô hôn tràn lên ngực:
         - Em không ngủ được? Sao em yêu anh nhiều quá vậy?
-       Là vì kiếp trước anh yêu em nhiều, mà em vô tình làm cho anh khổ…
       Cô để mặc cho anh yêu thương – lắng nghe và đón nhận từng xúc cảm cứ rần rật trong cô như đang được bừng cháy. Cô thì thầm:
-       Chưa bao giờ trong đời em lại yêu nhiều như thế này. Anh luôn trong tim, trong tâm trí em, lúc nào em cũng thấy nhớ anh. Ngay cả lúc anh đang nầm bên em, đang ôm hôn em bây giờ, mà em cũng thấy nhớ….
-       Anh biết. Anh cũng yêu em nhiều như thế!.
    Cô như nhìn thấy một cảm giác lâng lâng, man mác; vừa hạnh phúc vừa đắm say - dấy lên nhẹ nhàng trong lòng, và cô chỉ cần có vậy. Cô ôm láy khuôn mặt anh – hôn lên đôi mắt…

          




        TỪ CUỘC ĐỜI ĐẾN TRANG VĂN


                     



                 Sáng nay trời buồn tênh, mặt trời trốn sau những đám mây đen dày đặc.  Bầu trời một mầu xám xịt, lạnh lẽo - và đã bắt đầu lắc rắc mưa. Tôi mặc cho cơn mưa đang đến gần -  choàng dậy viết tiếp cái truyện còn đang dở dang. Đó là một truyện đời thường giữa anh chàng mất niềm tin vào cuộc sống, và một cô gái thánh thiện, trong trắng sống trong nhung ấm lụa êm, chưa bao giờ va chạm với cuộc sống trôi nổi ngoài đời.
-       Em thánh thiện và trong trắng quá, nhưng cuộc đời này không phải như em nghĩ đâu?
-       Anh mất lòng tin vào cuộc đời đến như vậy sao? Trong cuộc sống có người xấu, nhưng cũng có người rất tốt mà anh?
-       Anh nghĩ: “ Xét cho cùng thì cuộc sống này thật là vớ vẫn với hầu hết mọi người em à - chỉ vì một chút danh lợi nhỏ thôi, người với người có thể chà đạp lên nhau đó em?”
-       Đừng nói vậy anh! Chúng ta sống với nhau bỡi một chữ tình, và nhờ đó cuộc sống chúng ta sẽ vui vẻ, thanh thản hơn. Mỗi ngày đi qua phải là một ngày an vui đáng sống chứ?
-       Em nghĩ tình người tồn tại sao? Đó chỉ là lí thuyết thôi em, còn trong thực tế đời sống anh không dám tin là có. Người với người chỉ vì một chút lợi nhỏ thôi, cũng đánh nhau đến u đầu, mẻ trán.
-       Sao anh lại nghi ngờ tất cả vậy? Chẳng lẽ hiện tại anh không có bạn thân, người thân nào quanh anh sao? Còn với em cũng vậy phải không? Anh cũng xem em là một người xấu xa cần phải đề phòng đúng không?
-       Anh không hề nghĩ vậy.  Em là một người tốt hiếm hoi của cuộc sống đầy phiền nhiễu này em à. Vì vậy nên lúc buồn anh thích gặp em, nói chuyện với em đó thôi.
-       Anh đúng là bị bệnh mất lòng tin nặng đến nỗi hết thuốc chữa rồi. Tuy nhiên em chỉ khuyên anh một câu nữa thôi: “ Cuộc đời này vốn ngắn lắm, hãy giữ tâm an để cho cuộc sống thanh thản, vui vẻ đi hết cuộc hành trình kì diệu của kiếp người anh nhé !”.



                  Có một số người gọi tôi là nhà văn, là cây bút trẻ, và tôi vui với cái danh tự phong đó. Thật ra tôi là một người viết truyện không thành công lắm, nhưng tôi vẫn say mê viết, say mê sống cùng những nhân vật trong truyện, những nhân vật chính diện, phản diện ở ngoài đời mà trong cuộc sống tôi có lần tiếp xúc. Họ đi vào truyện của tôi, mang những cung bậc tình cảm: yêu, thương, thù hận mà chính cái đầu và con tim của tôi gán cho họ. Và sau một thời gian dài viết truyện, tôi nhận ra rằng trong con người tôi chứa đựng nhiều con người khác nhau. Tôi tạo ra nhân vật và tôi sống cùng tính cách của họ, cùng vui buồn với họ. Trong truyện tôi có lúc là người tài ba lỗi lạc, thông minh, thánh thiện, trái tim nhân hậu, ấm áp tình người, nhưng không may gặp những nỗi khổ đau trong cuộc sống. Và cũng chính tôi lại là những kẻ thù hận, tham lam, độc ác, ngu dốt, chán chường, mất lòng tin vào cuộc sống. Có những truyện tôi viết xong, đọc lại thấy mình mưu mô, xảo quyệt biết chừng nào.  Nhưng tôi vẫn là một người mang bản tính thiện, vì những truyện tôi viết bao giờ cũng có một kết thúc có hậu, vì tôi không nỡ làm cho những nhân vật đáng thương, bất hạnh của tôi khổ đau suốt đời mà bao giờ cũng tìm cho họ một con đường đi đến đích bình an, hay ít nhất cũng là một niềm hi vọng nhỏ nhoi trong cuộc sống. Tôi viết kết thúc truyện cho nhân vật của tôi hay viết vì cái ước mơ quá đổi tầm thường của tôi không biết nữa?
                     Có nhiều người vốn rất nhút nhát, sợ mọi thứ trên đời, ngay cả mối quan hệ giữa người với người cũng sợ nốt. Và tôi là một người như vậy đó.  Tôi rất ngại tiếp xúc với người lạ, cứ gặp người lạ là tôi run bắn người và không biết phải nói gì, làm gì nữa. Nhưng những ấp ủ, những mơ ước trong cuộc sống cứ càng ngày càng dồn nén trong lòng mà không được nói cùng ai, và thế là tôi sống trong những nhân vật của mình. Và bắt đầu từ đó tôi có người chia sẻ, đồng cảm. Họ cảm thông cho những nhân vật trong truyện hay cảm thông cho cuộc đời chìm nỗi của người viết, tôi không mấy quan tâm, nhưng tôi cảm thấy vui hơn, yêu cuộc sống này hơn lúc nào hết. Những con đường tràn ngập ánh sáng, những tình cảm yêu thương nồng cháy, những lâu đài, cung điện là của những nhân vật mà chỉ do trí tưởng tượng của tôi mà ra, nhưng tôi lại sống vui và tự hào với ảo ảnh mà chúng đem lại cho tôi. Những chia sẻ, cảm thông sâu sắc của một số người với nhân vật trong truyện mà tôi cứ ngỡ là họ dành cho tôi.
                     Cuộc đời này vốn không giống như trong mơ, hay trong truyện, cuộc đời này vốn khắc nghiệt hơn nhiều. Người đời thường bảo cái đẹp trong tâm hồn là cái đẹp bền vững, vĩnh cửu, nhưng cái đẹp tâm hồn lại ẩn sâu, giấu mình khá kĩ, nó vô hình, vô ảnh, trầm tĩnh, và thơ mộng như bãi biển mà  khi xưa Robinson đã từng sống hoang vắng và xanh ngắt một màu. Nó chỉ rực rỡ, lấp lánh trong những khoảnh khắc rất ngắn ngủi lúc bình minh hay hoàng hôn, thì có bao nhiêu người cảm nhận được vẻ đẹp của nó đây?. Cũng chính vì vậy mà những con người với cái vẻ bề ngoài không mấy sáng sủa, bắt mắt, mà có một vẻ đẹp tâm hồn thường là rất cô đơn trong cuộc sống, họ giống như ánh sáng leo loét cuối ngày, ửng hồng lên một thoáng và rồi sau đó bóng đêm nuốt chững đi tất cả.

                 Tình yêu trai gái là điều kì diệu nhất, nhưng cũng là nỗi thống khổ bi thương nhất. Và thế là một loạt những câu chuyện tình yêu của tôi ra đời với những cung bậc bi, hài. Một câu chuyện tình buồn gần đây mà tôi rất tâm đắc, nội dung rất đơn giản kể về một một đôi trai gái yêu nhau, chỉ vì tuổi trẻ mộng mơ, yêu lầm cái nửa không dành cho mình mà cô gái đã mất luôn cả tuổi thanh xuân, sống kiếp đời của một người bị người yêu phụ bạc, nhưng vẫn chung thủy son sắc với tình yêu đầu đời và duy nhất của mình. Nhưng cô đâu biết tình yêu đó giống như ánh sáng của phù du chỉ phát sáng trong một sát na của cuộc đời dài dằn dặt. Và khi đến cuối câu chuyện không hiểu sao tôi lại để cô gái chết trong buồn tẻ, cô đơn, ôm nỗi sầu kia làm hành trang theo cùng trong chuyến hành trình cuối cùng , để lại kẻ phụ tình phải sống mà nhớ lấy, sống mà ân hận dày vò, cùng nỗi thương tiếc không nguôi.
                   “Trường cảm thấy buồn, thấy ân hận, một cảm giác thương xót trong tim, người con gái đang nằm đây yếu ớt, cô độc quá. Nàng là mối tình đầu của anh, khi anh gặp nàng, nàng trong trắng, ngây thơ như trẻ nhỏ. Nàng có một đôi mắt sáng mơ màng như biết nói, với vẻ ngập ngừng, e lệ làm cho trái tim của anh rung lên vì xúc động ngay lần gặp đầu tiên và chiếm hữu trái tim anh cho tới tận bây giờ. Hạnh đã trao cho anh trái tim tình si cuồng nhiệt, và trao hiến tất cả những gì thượng đế ban cho với niềm hạnh phúc vô biên. Nhưng những năm anh vào Sài Gòn học đại học, nơi phồn hoa đô hội, nơi rực rỡ sắc màu đã làm anh quên mất mối tình nồng thắm, chung thủy của Hạnh. Trường đã cưới một người đồng nghiệp làm vợ. Cuộc sống của gia đình anh không hạnh phúc tuyệt vời như tưởng tượng, nhưng cũng êm đềm lắm. Anh tưởng chừng như đã quên mất Hạnh, nhưng lần về quê thăm nhà này, biết tin nàng đau nặng, cận kề cái chết mà chỉ có một mình trong ngôi nhà của cha, mẹ nàng ngày xưa nay ông bà đã mất đi càng trở nên vắng lạnh, hoang tàn. Anh đến thăm nàng mới cảm thấu nỗi cô đơn chịu đưng của một con người mà vì giữ lời hứa xưa đã đợi chờ anh hơn 10 năm rồi.
-       Em mệt lắm phải không?
-       Không! Em cảm thấy khỏe hơn một chút
 Hạnh ngập ngừng:
-       Em có thể cầu xin anh một điều không? Em muốn…  Hạnh lại ấp úng đưa mắt nhìn Trường
-       Gì vậy em? Trường nắm lấy bàn tay Hạnh siết nhẹ và dịu dàng hỏi.
 Hạnh chợt thở dài - hờn dỗi:
-       Mà thôi, không có gì cả. Anh về đi...
Hạnh kéo chiếc mền lên đến cằm và nặng nhọc quay mặt vào vách. Vai Hạnh rung lên từng chặp, anh biết là nàng đang khóc. Trái tim vô tình của anh đã từ lâu không còn có bóng dáng Hạnh trong đó, vậy mà giờ đây nó đau đớn như muôn ngàn mũi kim châm. Đột nhiên anh cảm thấy căn phòng trở nên ngột ngạt, và trước mặt anh là một màu trắng xa lạ, lạnh lẽo của căn phòng mà anh chưa thấy bao giờ. Trường gục đầu lên vai Hạnh giọng đứt quảng vì nước mắt:
-       Anh xin lỗi! Anh xin em hãy để anh ở bên em vào lúc này
-       Anh thương hại em phải không? Không cần làm vậy đâu. Nàng quay lại, cặp môi nhợt nhạt của nàng lắp bắp những âm thanh rời rạc nhưng nghe rõ.
Căn phòng dần tối vì tràn ngập bóng hoàng hôn, những giọt nước mắt của nàng lúc chảy, lúc ngừng, anh có cảm nhận những giọt nước mắt kia rơi đúng vào trái tim anh, làm trái tim anh đau đớn trĩu nặng. Trường có cảm giác như nghẹt thở. Trường không biết phải làm gì lúc này, cuối cùng như được bản năng mách bảo của con tim, anh cuối xuống hôn lên trán nàng thì thầm: “ Anh yêu em! Yêu rất nhiều”.
Nàng nắm tay anh, đôi môi nhợt nhạt của nàng nở một nụ cười héo hắt. Nàng lắp bắp: “ Cảm ơn anh”.
Nét mặt nàng đột nhiên u tối, co dúm lại, mắt nàng đờ đẩn, vô hồn. tiếng thở khò khè, nặng nhọc, anh có cảm giác như Hạnh đang cố gắng níu lấy chút sự sống cuối cùng nhưng chỉ một lúc sau, tiếng thở nàng nhẹ hẳn, nhẹ hẳn và đến khi không còn phật phồng tiếng thở nữa. Trái tim đã vỡ tan vì đau khổ của nàng đã ngừng đập…


             Máy điện thoại của tôi báo có tin nhắn, một người bạn thân chúc mùng tôi có truyện được đăng trên báo, lòng tôi lại rộn lên một nỗi vui mừng khó tả. Nhưng người bạn tôi lại nói thêm: “ Những chuyện như thế này là “sự dối trá ngọt ngào” nhất với cuộc đời, cũng chính vì vậy mà con người mới có cớ lừa dối mình mà tiếp tục sống được”. Tôi không đồng ý với quan điểm của anh. Anh nói vậy vì cuộc đời quá thăng trầm của riêng anh, Anh đã từng ở trên đỉnh cao của quyền lực và hạnh phúc, được nhiều người quý mến, nể phục và rồi từ cái thiên đường dịu kì đầy ánh sáng kia rơi xuống địa ngục vào một ngày như mọi ngày. Vì vậy mà anh không tin vào cuộc sống, không tin vào tình yêu thương giữa người với người. Còn tôi một người rất đỗi bình thường chỉ có hai bàn tay trắng, không tài sản, không mục đích sống rõ ràng, tôi giống như một con thuyền không bánh lái trôi dạt, bồng bềnh để mặc cho dòng đời cuốn đi cùng những cơn dông bão gió xoáy dập dồn. Nhưng tôi vẫn vững lòng tin vào tình người, vào những điều tốt đẹp quanh mình. Niềm tin bất diệt ấy tôi gởi vào những nhân vật trong tác phẩm của mình. Tôi hóa thân thành những nhân vật, buồn vui cùng họ. Và trong cái trò chơi chữ nghĩa lấp lánh tia sáng này, tôi có thể cảm nhận tất cả nỗi đớn đau của những cuộc đời thường lam lũ, bất hạnh, khổ đau hay những tâm hồn bị hoen ố bỡi mưu mô, xảo trá. Nói chung thông qua nhân vật, tôi sống với đủ cung bậc tình cảm. Lúc hạnh phúc, lúc khổ đau, nhưng tôi thực sự cảm thấy vui, và càng ngày càng bị cuốn theo niềm khoái lạc hấp dẫn ma quái này. Cái niềm vui chan hòa không chói lóa giống như ánh sáng trăng rằm tỏa ánh bàng bạc lấp lánh xuống dòng suối nước chảy róc rách dịu dàng, mát lạnh. Âm vang này như những tiếng thì thầm len lõi vào tim tôi làm tôi mất ý niệm về hiện hữu, tôi không còn biết hơi thở này, ý nghĩ này là của tôi hay đó là của những nhân vật mà tôi hóa thân nữa. và thế là tôi lại trở thành người trong cái thế giới ảo tưởng, cái thế giới tươi đẹp trong tưởng tượng của riêng mình.
-       Lại mơ mộng rồi, Cuộc sống ngày nay mà còn văn với chương. Lạc hậu rồi em ơi. Sống thực tế một chút đi.
Tôi quay lại nhìn anh trai tôi cười buồn:
-       Có lẽ đó là cái nghiệp của em anh à.
Anh tôi khẽ lắc đầu, không nói gì thêm. Tôi biết anh nói đúng. Lớp trẻ ngày nay sống sung sướng, được cưng chiều, muốn gì được nấy nhưng sinh hoạt tâm hồn thì có phần khác với thế hệ chúng tôi. Họ rất hiếm đọc sách vì có nhiều trờ chơi giải trí hấp dẫn (và nếu có đọc chỉ những truyện có tranh ảnh, truyện kinh dị và đặc biệt là phải ít chữ). Những quyển tiểu thuyết một thời vang bóng, những truyện ngắn từng làm nức nở lòng người , những bài thơ bất hủ để đời của những nhà thơ có tên tuổi cũng dần bị lãng quên. Chúng nằm im lìm ở cái nơi mà chúng được xuất bản ra, hoặc ở một góc khuất nào đó trong thư viện, hay nhà sách.
              Tôi biết việc làm của tôi cả người thân, và bạn bè không ai ủng hộ, nhưng có một điều mà tôi chắc chắn, đó là tôi sẽ tiếp tục phiêu lưu cùng với những nhân vật của mình. Như chính mình đang phiêu lưu vào đời sống, Tôi lại khởi đầu một câu chuyện mới:
“ …Chiều nay trời oi bức lạ, không khí ngột ngạt, gió nam rộ mang hơi nóng từ miệt Lào thổi riết khiến mọi vật như bị hâm nóng, thiêu đốt. Có hôm nhiệt độ đã chỉ đến con số 40. Đã hơn ba giờ rồi mà trước ngõ vắng tanh , ít người qua lại. Ai cũng muốn trốn trong nhà, quán nghỉ để tránh cái nắng khắc nghiệt của thời tiết cuối hạ. Thỉnh thoảng một vài chiếc xe độ xình xịch nặng nề bò qua, vài xe chở hàng hối hả, gấp gáp trên đường để lại đằng sau những đám bụi mù Một người đàn ông trạc năm mươi tuôi đang lầm lũi bước bên kia đường…”.


                      
XUÂN MỚI



Cơn mưa bất chợt làm mọi người đang ngược xuôi trên đường bị ướt sũng.Mai ngủ dậy muộn nên vội vàng chạy xe đến công ty cũng không kịp nghĩ đến cơn mưa mà mang theo áo . Nàng chạy băng trên dường bất chấp cả mưa, gió. Mai không muốn mọi người trong công ty nhìn cô đến muộn với ánh mắt thương hại một chút nào.!
  
Mọi chuyện đến và đi giống như một giấc mơ . Mai hiểu điều đo sẽ xảy ra, vậy mà cô vẫn thấy lòng buồn chi lạ. Cô vẫn đi làm, vẫn cười, vẫn nói cùng mọi người, nhưng khi có một mình lý trí không thắng nỗi con tim, Mai khóc thật nhiều, Và chỉ có nước mắt mới giúp được côvơi đi được nỗi đau đang dằn xé trong tim.
       
Khi còn là con gái, cô giống như một con sơn ca vậy- hồn nhiên, yêu đời, suốt ngày hót ca , vui cùng đất trời, không hề lo nghĩ. Nét mặt lúc nào cũng rạng ngời hạnh phúc.Vậy mà mới 3 năm lập gia đình chung sống cùng Nam, Mai trở nên tiều tuỵ, thân xác rã rời, và đôi mắt thâm quầng buồn vương lúc nào lệ cũng như rươm rướm lệ.
Nam,- Chồng cô, một kỉ sư tin học, dạy tin học cho một trung tâm, thu nhập cũng khá. Anh là con trai cả của gia đình, sau Nam còn 6 đứa em nữa. Đứa nhỏ nhất đã 16 tuổi rồi.Mẹ chồng cô đã mất khá lâu. Ba chồng cũng thường đau yếu, không làm gì ra tiền nữa. Kinh tế gia đình một tay anh gánh vác. Mai về sống cùng anh, làm con dâu, cô đã nguyện với lòng mình, toàn tâm, toàn ý lo cho gia đình nhà chồng, xem những đứa em chồng như là em ruột của mình.
          
Cuộc đời vốn không phẳng lặng yên ả như nước mặt hồ thu. Mấy cậu em trai rỗi việc, bất hòa, gây gỗ đánh nhau luôn. Mai không có một ngày bình yên nào cho cuộc sống gia đình hạnh phúc Thậm chí, ăn cũng bữa đói, bữa no- giấc ngũ muộn màng chập chờn đầy mộng mị. Vì làm việc quá sức, sinh hoạt không đều độ- ăn ngủ cũng thất thường, Cái thai trong bụng cô bị sẫy, chết lưu khi vừa được 3 tháng. Sức khoẻ của Mai từ đó suy yếu dần dần- tiền bạc dành dụm được từ thời con gái cũng dần cạn hết.. Cô chỉ còn có tiền lương lãnh mỗi tháng nên không còn đủ chi phí cho gia đình nữa. Từ đó những lần cải vả , đi đến xô xác ngày càng nhiều hơn. Và một chiều sau giờ làm việc trở về nhà Mai bỗng thấy cậu em kề Nam đã đập nát cửa sổ tạm ở phòng cô- lấy mền chiếu, quần áo của cô quẳng ra ngoài sân. Cậu em còn lớn tiếng bảo vợ chồng cô phải dọn đi ra khỏi nhà. Nhưng Nam, chồng cô – vì nặng tình nhà, và lo sợ ba buồn- nên đã đồng ý  chi ra một tháng 2 triệu cho cậu em, xem như thuê nhà để ờ. Dầu vậy-vợ chồng Mai vẫn phải lo việc ăn uống, ơn nghĩa cho gia đình. Đã khổ lại gặp cảnh khổ hơn- Mai luôn bị ốm đau nhưng không dám đi bệnh viện để chữa trị! Cô tự tìm kiếm những lá thuốc nam nghe người mách bào mà nấu uống qua ngày….
                 
Nam thờ ơ, yếu ớt đến nỗi ai nói gì cũng nghe theo và tin một cách mù quáng vào bói toán.! Nhà rối như tơ vò, vậy mà anh cứ đi coi hết thầy này, đến thầy kia- và bầy mân cỗ cúng luôn vì nghe thầy bảo cậu em  bị ma nhập nên quậy phá ?. Nam không chia sẻ ,an ủi với nỗi khổ của Mai, mà chỉ quan tâm đến bản thân, lo cho gia đình anh thôi. Đã vậy, Nam còn ghen tuông vô cớ , khiến Mai càng thêm khổ tâm! Là kế toán trưởng của công ty, thỉnh thoảng Mai cũng có những cuộc họp bất thường, nhũng lần gặp gỡ xã giao- và mỗi lần như vậy, Nam đã trút lên cô bao điều cay đắng phủ phàng. Mai chỉ biết cắn răng- âm thầm chịu đựng. vì không còn biết làm gì hơn. Cô nghĩ, nếu nói ra- chỉ thêm buồn, thêm xấu hổ hơn mà thôi. Nhớ lại- lúc mới cưới nhau- Nam đã đi xem bói, nghe thầy nói cô có số hồng nhan, nên Nam càng tin nhãm- càng hành hạ- làm khổ nhiều hơn!, Lúc nào cô cũng bị Nam nói những lời cay độc khó nghe về các mối quan hệ của cô ở công ty
                       
Cha chồng của Mai rất đau buồn vì các cậu con không có công việc làm, sinh chuyện hư hỏng- luôn kình cải bất hòa mà.Ông không có cách nào khuyên bảo được nên bệnh tiểu đường trở nặng Đôi khi thấy con gây gỗ, đánh nhau,\-nóng lòng vào can ngăn- nhưng ông cũng đã bị chúng đánh trúng luôn. Từ hôm bị “nhận” chiếc ghế ném lại từ xa của cậu con giữa- gảy tay phải băng bột, ông đã thật sự thất vọng về những đúa con không còn có trái tim của mình. Bênh tiểu đường của ông ngày càng nặng- cọng với nỗi muộn phiền thất vọng cùng cực- ông đã trút hơi thở cuối cùng vào giữa đêm mà không ai hay biết?
                   
Sau tang lễ 3 hôm, Nam kiếm chuyện trách cứ cô. Anh bảo cô không sinh con được, không lo chu toàn cho cha mình,- ngày nào cũng đi từ sáng sớm đến chiều tối mới về đến nhà. Nói tóm, Nam đã hằn học, chi chiết với Mai nhiều chuyện mà cô không hề có! Mai cảm thấy mình bị oan, bị bỏ rơi-niềm hy vọng cho một mái ầm gia đình đã thật sự tan vỡ trong ước mơ ngày đêm của cô!
                  
Quê của Mai ở xa- tận ngoài Thanh Hoá - nên cô  không thể về nhà cha mẹ xin che chở nương náu được Ngày cô đi làm việc ở công ty. Ăn ỏ luôn trong phòng dành riêng. nhưng  cô rất sợ khi đêm về. Hằng đêm -một mình cô lang thang quanh mấy ngã đường dọc theo công viên -hết nơi này đến nơi khác- cho tới tận khuya mới về phòng trọ một mình. Cô luôn tin vào số phận và chỉ với lòng tin chân thành như vậy cô mới có thể tìm chút niềm an ủi mà đi hết quảng đường còn lại của đời mình…
Và nhân duyên an lành dành cho người nhân hậu đã thật sự đến với Mai vào một buổi chiều đầu Xuân năm ấy-khi cô tình cờ gặp lại Lương –người bạn thời sinh viên năm nào đã hơn một lần ngỏ lời yêu cô trong đêm liên hoan giã từ trường trong góc quán café Văn. Lương đã rất vui mừng nhận ra Mai . Anh xin phép đến ngồi cùng bàn với Mai- trò chuyện. Lương cho biết anh vẫn chưa lập gia đình- và vẫn chân thành đến với cô khi biết đời cô đã một lần dang dở, đau khổ!  
Lương nhìn Mai với đôi mắt trĩu nặng yêu thương   : “ Em hãy quên quá khứ đi-vì nó đã qua rồi!  Hãy cùng nhau sống hết lòng cho hiện tại em nhé? Trước mắt chúng ta là tương lai- ngày mai cũng sẽ tốt đẹp như thế…”
Và Mai đã ngã đầu lên vai anh- khóc sướt mướt :
-       Em cám ơn Anh ! Mai thì thầm-Anh đã cho em mùa Xuân –mùa Xuân của một đời người anh ạ!
Tháng 7/2004


                        




              


                  



                 
                                   CỔ TÍCH TÌNH YÊU

                                     Truyện Ngắn
                                   TRẦN MINH NGUYỆT




            Lan cảm thấy nhớ anh, nhớ da diết, nhớ buốt tận từng ngóc ngách của cơ thể. Cô không còn cảm nhận được ngoại cảnh xung quanh mình nữa, nhìn đâu cô cũng thấy bóng hình anh chập chờn ẩn hiện, thực hư, quyến rũ… khiến cô đê mê trong hạnh phúc ngọt ngào mà Lan cả đời kiếm tìm. Nhưng hạnh phúc với cô vốn dĩ như một thứ ảo ảnh, luôn xa vời, luôn vượt khỏi tầm tay của cô. Những gì mà cô có được trong tay chỉ là nỗi cô độc, sự sầu vương trong tâm hồn mà thôi. Trái tim Lan đã ngủ yên bao năm, tưởng đã chết lim trong sâu thẳm của cõi vô vọng muộn phiền, giờ lại rung lên bần bật, đắm say - cô như thấy trước mặt mình là một đồng cỏ xanh tươi mượt mà sóng gợn, có nhiều người vui đùa, ca hát và khiêu vũ cùng nhau những vũ khúc tuyệt đẹp,  mê mẩn lòng người.
                 Lan nhớ anh, nhớ thật nhiều, nhưng cô không thể nào hiểu hết được những suy nghĩ ẩn khuất trong đầu anh, ngay cả có tình cảm đặc biệt nào dành cho cô không? Cô cũng không biết nữa. Cô chỉ biết mình yêu thương anh, muốn kề cạnh bên anh mỗi lúc mỗi nơi, dù đó chỉ là những mơ ước lặng thầm mà thôi. Với Lan, có lúc anh dịu dàng, chìu chuộng, xoa dịu con tim băng giá của cô bằng những lời yêu thương nồng thắm, nhưng có lúc anh như lạnh lùng khó hiểu khiến cho cô cảm thấy ái ngại.
                 Lan không tin vào bản thân mình, nhất là tin vào cái tình yêu nam, nữ vớ vẩn mà mọi người ai cũng bảo là nó thiêng liêng, cao cả. Cô thất bại trong cuộc sống hôn nhân, gặp phải một người chồng nhu nhược, hèn yếu, và xem chuyện tình yêu, hôn nhân như một trò đùa. Kết thúc cuộc đời làm vợ ngắn ngủi chỉ có mỗi tờ giấy li hôn trước toà không tài sản, không con cái, không có một lời cải vả nào. Sau cái ngày buồn đau đó, Lan không còn suy nghĩ hay mơ ước gì nữa, trái tim trống trải muộn phiền theo tháng ngày đóng băng dần….
                     Anh đến với Lan thật tình cờ, và như một sự kì diệu cho cả hai. Anh cũng gặp vị đắng của cuộc đời, và ẩn sâu trong mắt anh, Lan thấy một nỗi buồn man mác, dai dẳng. Một cuộc sống vợ chồng từng là những tháng ngày ấm áp, hạnh phúc nhưng rồi người vợ phạm một sai lầm trong cuộc sống không thể nào cứu vãn được và bất hạnh xảy ra. Dù đã qua nhiều thời gian, qua bao đổi thay của cuộc đời nhưng cô có cảm nhận anh vẫn còn đau đáu một nỗi buồn chưa vơi. Anh không giống nhiều người, thường gặp bất hạnh, khổ đau trong đời - người ta sinh ra chán nản, tìm đến men rượu để quên, hoặc là làm những chuyện gì đó để trả thù bản thân, trả thù cuộc đời. Còn anh, cô chỉ thấy nụ cười luôn nở trên môi để che giấu, kìm giữ nỗi đau đang sôi nổi, dằn vặt trong lòng . Bởi vậy – rát nhiều lúc Lan nghĩ tâm trí anh luôn bị dày vò, bất an, và anh sẽ chẳng còn niềm tin yêu nào vào cuộc sống? Những lần đắm chìm trong suy tưởng riêng rẻ như vậy – Lan cảm thấy lòng mình nhói đau. Càng thương anh hơn bao giờ!



                    Lan biết anh sau những tháng năm rơi vào nỗi buồn, chìm sâu vào sự trầm cảm dửng dưng của tâm hồn. Cô thường thả hồn đi hoang đến nơi vô định của đất trời, đến vườn Địa Đàng đầy hoa thơm cỏ lạ. Và ở cái thế giới dịu kì đó cô được yêu thương, che chở. Và thế là Lan đã bước dần, lún sâu, đắm chìm trong cái thế giới ảo tưởng của riêng mình, không còn muốn quay về cuộc đời thật vốn còn nhiều khổ đau, phiền toái và luôn bất công, phủ phàng đang vây phủ đời cô.
                   Lần gặp đầu tiên, cô không có ấn tượng đặc biệt nào dành cho anh cả, cô xem anh cũng giống như bao người khác - cô vẫn nói vẫn cười, còn tâm hồn cô mãi tồn tại một khoảng lặng, nó  đã đóng băng mọi xúc cảm hờn giận, yêu thương từ khuya rồi. Vậy mà, bất ngờ và lạ lùng thay - một ngày, Lan lại bị vòng xoáy vô hình của anh cuốn vào đó, cô lại ngập chìm trong hạnh phúc, hay đúng hơn chỉ là ảo ảnh hạnh phúc của cuộc tình. Trái tim của cô dường như được sửoi ấm lại. Cô nghĩ rất nhiều đến anh, cứ có thời gian rảnh là hình ảnh của anh lại tràn ngập trong tim Lan. Nó làm cho cô se thắt nhớ, nhớ đến nỗi đôi khi cô vừa gọi tên anh vừa bật khóc. Những giọt nước mắt quả là nhiệm mầu, nó luôn làm tròn sứ mệnh của mình, nó xoa dịu được nỗi nhớ, niềm thương trong lòng cô một cách dịu kỳ!.
                  Anh rất thông minh, anh thông minh đến độ mà một người như Lan, người mà được bạn bè mến tặng cho biệt hiệu là “ Tiểu Hoàng Dung” phải kinh ngạc và thán phục. Những việc Lan không hiểu, cần sự giải thích cô đều hỏi anh và lần nào cô cũng cảm thấy hài lòng vì câu trả lời vui vẻ và đầy tính triết lí sâu sắc của anh. Ngày qua ngày lại như thế, một người có trái tim băng giá chết lặng như Lan bị cuốn vào mê cung của cuộc tình mà không có đường ra. Ánh mắt ấm áp của anh lướt qua cô dù cố ý hay vô tình cũng đủ làm cho cô si mê đến cuồng vọng.
                   Một ngày, anh gọi hẹn gặp Lan ở một quán cà phê nhỏ - tại một vùng quê nghèo gần nhà Lan. Đó là một chiếc quán dựng bằng tranh tre, ngay cả ghế ngồi cũng là những khúc gỗ to được đẽo gọt nhẵn bóng, chiếc bàn mặt là tấm liếp đan dày cột vững chắc trên bốn khúc gố cao lêu nghêu. Quán nằm trên con đường gồ ghề dẫn vào xóm, đậm một mầu xanh lũy tre phía sau.  Nhưng khi theo anh bước vào quán - Lan đã cảm nhận ngay được sự bình yên, an lành và ấm áp. Anh và cô có những giây phút ngọt ngào bên nhau. Chỉ là hàn huyên tâm sự, chỉ là tình anh em thôi nhưng Lan thấy nó gần gũi thân thương đến lạ. Lan không biết tình cảm mà cô dành cho anh là tình thân của một người em gái dành cho anh trai, hay là tình yêu nam nữ nữa, chỉ biết cô rất si mê anh, không nghĩ được khác ngoài việc muốn ở cạnh anh mãi, trong đầu cô bao nhiêu ý nghĩ khờ dại xuất hiện, làm trái tim cô đau nhói.
                    Lan biết mình đã yêu anh - yêu ghê gớm, nhưng không có một hạnh phúc ngọt ngào say đắm nào xuất hiện, mà chỉ có nỗi nhớ cồn cào, gặm nhấm, dằn xé cơ thể cô. Nhưng đi chung với nỗi nhớ đó, Lan ngày càng cảm thấy cuộc sống đở tẻ nhạt, bớt vô nghĩa hơn. Ít nhất – Lan nghĩ, là cô cũng có thể đem anh về với cõi ảo của mình với bao ước muốn thầm kín trong tim mà không thể nói ra cùng ai. Anh  đã cùng Lan sống trong một thế giới ảo thật tuyệt vời. Hàng ngày anh, em cô nắm tay nhau đi về phía vườn Địa Đàng đầy hoa thơm cỏ lạ, những đám mây ngũ sắc bay ngang đầu, tiếng đàn sáo réo rắc những điệu nhạc du dương êm dịu. Bên anh, Lan tận hưởng và đôi lúc ngộp thở với những nụ hôn ngọt ngào từ đôi môi ấm áp, dịu ngọt của anh. Sau cùng - anh, em cô lạc bước đến khu vườn cấm, dù biết ăn trái cấm sẽ buồn vương, khổ lụy cả một đời nhưng hai trái tim như hoà chung nhịp đập, cùng đi tìm kiếm cái đích cuối cùng của sự si mê và hoan lạc….
                   Cuộc đời thật của Lan không giống chút nào với cõi ảo, hay trong những giấc mơ đêm đêm - cuộc đời thật lắm chuyện ưu phièn . Và Lan đôi khi có cảm nhận mình đang chơi vơi trên trên một chiếc thuyền giữa biển, lẻ loi, sầu muộn; tâm hồn thật trống rỗng và hoang vu, không một dấu vết của tình yêu - nó đều đặn như dòng thuỷ triều nhạt nhòa nhấp nhô ngoài kia. Đã bao năm Lan gắng giữ lòng mình tĩnh lặng như vậy, và anh xuất hiện như cơn gió lớn mang theo cái ấm áp của tình yêu dịu kì, làm tan chảy lớp băng giá trong tim cô, mà đã từ lâu cô xếp thành hai chữ “ vĩnh cữu”.
                  Lan và anh có những buổi sáng, buổi chiều thật êm đềm bên nhau, cả hai cùng chia sẻ với nhau niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Và những lúc như thế, Lan có cảm tưởng là giữa anh và Lan có sợi dây liên lạc từ ngàn xưa, từ kiếp nào rồi nhưng để lạc mất nhau, giờ mới tìm lại được.
Anh rất dịu dàng với Lan, chăm sóc lo lắng cho cô, nhưng chưa bao giờ nói lời yêu với cô. Lan biết rõ,anh chỉ xem cô như một người thân, một đứa em tuột thịt mà có làn anh tâm sự rất da diết về nó. Đứa em gái đã mất trong những tháng ngày loạn lạc nhưng vết thương chưa hề được lành lặn trong anh. Không hiểu sao Lan nhớ đến câu nói của người xưa, đại ý: “Trái tim của người đàn ông có nhiều ngăn, chứ không phải có một ngăn như phụ nữ”. Lan yêu thương anh nhiều lắm, cô ước ao mình được sở hữu một ngăn trong trái tim anh, cô không một chút nào ghen tuông với những người phụ nữ đi qua đời anh, hoặc những phụ nữ mà anh đang nghĩ tới mà có khi với anh còn thân thương hơn cả cô nữa. Lan không hiểu mình yêu thương đến chừng nào nữa nhưng cô muốn trọn lòng trao gửi, muốn âm thầm bên cạnh anh, dõi theo cuộc sống  bất hạnh của anh. Lan vẫn nghĩ, nếu mình đã yêu thương ai bằng cả trái tim, thì yêu cả những tính tốt, lẫn tính xấu của người đó, vì vậy bên cạnh anh dầu cho đôi lúc cô cảm thấy buồn lo nhưng chưa bao giờ Lan cảm thấy giận hay hờn trách anh cả. Cô chỉ cảm thấy lòng quặn thắt mỗi khi anh buồn, hay anh khắc khoải một điều gì đó.
                    Một ngày, anh và Lan có chuyến đi dã ngoại cùng nhau, nơi một phong cảnh thiên nhiên yên tĩnh ở quê anh. Sau ngày gia đình riêng xảy ra chuyện buồn, anh trở lại ngôi nhà cũ của cha, mẹ - một ngôi nhà nhỏ trong cái xóm vài chục nóc nhà bên sườn núi Hòn Tượng. Ngôi nhà xưa vẫn chứa đầy kỷ niệm một thời tuổi thơ mà đã có lúc cuộc sống hạnh phúc ấm êm trên chốn thị thành đã làm anh quên mất nó. Ba, mẹ chỉ sinh có một mình anh, và đứa em gái, nên sau khi ba, mẹ mất, ngôi nhà và cả khu vườn hơn hai hecta dường như bỏ hoang. Anh đã từng rao bán nó, nhưng người ta trả giá quá thấp, vì có ai muốn về sống ở một vùng quê nghèo khó như thế này đâu. Cũng may là vậy, nên anh mới có một nơi chốn trở về nương tựa khi cuộc đời bất ngờ nổi cơn sóng dữ. Ngày ngày, anh trồng tỉa. chăm sóc trong khu vườn, rồi lên rẫy trồng bắp, mì, Có hôm -  anh ở lại luôn trên rẫy, trong cái chòi cao thoáng mát. mặt trời gần lặn mới trở về nhà. Với giọng đượm buồn – anh nói: “ Em nghĩ – anh có trở về nhà sớm thì cũng  chẳng có ai chờ đón mình đâu?” Anh bảo - anh muốn có thời gian trên chiếc chòi đơn lẻ tĩnh mịch ấy để chiêm nghiệm vè cuộc sống. Về đời người. Anh vui vẻ: “ Em thử tưởng tượng xem – nàm không, không làm gì thì sẽ buồn chán đến chừng nào? Anh tìm cách giết nỗi buồn ( và sự thiếu thốn) bằng cách lao động miệt mài mỗi ngày cho đến tối mỉt. 
                 Lan đến thăm anh vào một ngày đầu thu trời quang, mây tạnh, nhưng đường lên nhà anh vẫn rất khó đi, những con đường mòn khúc khuỷu gập ghềnh, và đầy những ổ gà, ổ voi. Những vũng nước mưa còn đọng lại của mấy hôm trước, và trên mặt đường phơi đầy mì lát, bắp khô. Đôi khi nhớ lại, cô cũng không hiểu làm sao mình lại có thể vượt qua chặng đường dài hiểm nguy hoang sơ như vậy để đến thăm anh được nữa. Có lẽ là đã nhờ vào tình yêu anh mãnh liệt đang nung nấu trong cô?.
                       Thấy Lan, anh rất ngạc nhiên, và gần như sững sờ khi nhìn đăm đăm vào gương mặt còn in dáu nhọc nhằn.. Anh nắm chặt tay cô siết mạnh, và hôn nhẹ lên bàn tay trắng nõn búp măng. hôn tràn lên mái tóc cô rối bung. Vậy là bao nhiêu mệt nhọc, buồn lo trong lòng cô đã tan biến đi hết, Lan cảm thấy lòng mình hạnh phúc ngập tràn. Tim cô rung lên khúc hân hoan, êm ái, của cung đàn yêu thương và quyến rũ. Anh đưa cô lên thăm rẫy – nơi anh làm việc, để được ngắm cảnh đồi núi, rừng cây xanh tươi, yên tĩnh. Lan nhận ra ở đây phong cảnh như bát ngát. rộng mở, thắm đượm bao tình với núi non trùng điệp, Những dòng suối nước trong vắt chảy róc rách bên đường ăn sâu vào tận lòng núi, và đặc biệt có rất nhiều đá lớn nhỏ trong lòng suối, những viên đá ở đây được thiên tạo bởi vô số các hình thù phong phú và rất nhiều mầu sắc. Lan ngắm nhìn, chiêm ngưỡng và tưởng tượng chúng theo cách của riêng cô. Và thế là một vườn địa đàng đầy các hình ảnh ky thú trài dài theo mắt cô, theo từng bước chân cô - chúng đầy màu sắc lấp lánh trong ánh nắng như lạc vào trong cổ tích, huyền thoại vậy. Cái nhà sàn cất tạm để chứa bắp mì khi thu hoạch của anh (đôi khi cũng là nơi nghỉ trưa) giờ là túp lều lí tưởng của anh, em cô. Suốt quảng đường dài gần hai cây số lên rẫy -  lúc nào anh cũng nắm giữ tay cô như sợ cô lạc mất ở cái chốn hoang vu này. Lên tới nơi, ngôi nhà sàn phía trước như đang chờ đón - vậy mà anh, em cô vẫn nắm chặt tay nhau, không muốn rời - như để mãi truyền cho nhau chút hơi ấm của tình yêu, của cuộc sống thật hiếm hoi nầy.
               Lan không kìm được lòng mình nữa, cô xoay người lại nhìn sâu vào mắt anh - khẻ nói:
-       Em gái nhớ anh quá! Nhớ không chịu được, nên em quyết định bỏ luôn một ngày làm lên đây thăm anh.
-       Thì anh cũng như em thôi, anh cũng rất nhớ em mà chẳng làm gì đươc?
-       Anh hư quá, em đang làm việc mà anh cứ hiện ra trong đầu óc của em, anh làm cho tim em gái đau lắm biết không? Lan nhỏng nhẽo
-       Em muốn bắt đền anh gì đây? Anh vừa nói vừa ôm Lan vào lòng siết chặt và hôn lên má, lên mắt cô,
             Lan ấp đầu vào ngực anh, thầm thì:
-       Em muốn anh nằm lên chân em và nhắm mắt ngủ, để em được ngắm nhìn anh, được canh giấc ngủ cho anh, và được hát ru anh ngủ.
             Anh nhìn Lan, do dự một lát rồi cũng chìu lòng cô. Anh nằm xuống trên đùi cô và nhắm mắt giả vờ ngủ. Cô với tay lấy áo khoác của anh đắp lên ngực anh, cởi thêm áo khoác ngoài của mình quấn quanh đầu của anh, Cô ngắm nhìn anh một lúc và cuối xuống hôn lên vầng trán thông minh của anh. Lan không thể nào có thể diễn tả được cái cảm xúc hạnh phúc ngập tràn lúc bấy giờ, cô chỉ thấy lòng mình lâng lâng như muốn thoát ra khỏi cơ thể bay lên tận những đám mây trắng trên đầu. Lan khẻ khàng, lấy giọng: “ Mùa thu lá bay…”. Cô chợt nhớ tới bài này, nhưng nó rất phù hợp với tình yêu thương mà cô dành cho anh trong buổi sáng đầu thu - “ Một ngày sống bên anh sẽ muôn đời, Dẫu cho mưa rơi đá vàng tháng năm, Lạy trời được yêu mãi nhau người ơi……..”. Anh lim dim lắng nghe cô hát, và cũng nhẩm hát theo cô. Hát xong, Lan lại cúi xuống hôn lên trán, lên má anh những nụ hôn dài, dắm đuối…
           Bất ngờ Lan hỏi anh:
-       Giá em gái có một điều ước, anh có biết em ước điều gì không?
-       Em muốn ước điều gì? Anh có giúp em gái được không?
-       Chuyện này anh không giúp em được rồi, mà cũng chẳng có ai trên đời giúp được em cả.
-       Em ước gì mà “lớn” quá vậy?
-       Em ước thời gian ngừng trôi, vì lúc này anh nằm ngủ gối đầu lên đùi em, anh là của em, chứ không của bất kì ai khác.
-       Em gái của anh đáng yêu quá - Anh đột ngột ngồi dậy, ôm Lan vào lòng siết chặt và hôn thật dài lên môi cô. Lan muốn cùng anh đi đến tận cùng con đường của tình yêu. của cõi ái ân hạnh phúc dịu kỳ  nhưng anh đã nhìn sâu vào mắt Lan với lòng tri ân: “ Em yêu, anh sẽ chẳng bao giờ để cho em của anh phải khổ”.
Anh vừa mân mê tóc Lan – vừa tâm sự: “ Đam mê vào chuyện ái ân, sẽ khổ lắm, vì nó giống như một loại thuốc phiện gây nghiện, nếu anh sống chung với Lan một lần thì sẽ không còn dừng lại được nữa, trái tim cứ đòi hỏi cảm giác yêu thương, niềm khoái lạc mà.trong hoàn cảnh nầy, chúng ta chưa có thể -  sẽ để khổ cho em cả một đời”. Lan không dám phản đối lời anh, vì cô biết anh nói đúng,  tuy vậy trái tim khát khao của cô không ngủ yên, cứ nhói đau từng cơn mỗi lần thương nhớ….
             Kỷ niệm về buổi chiều tìm đến thăm anh hôm đó,  còn có một chuyện khiến Lan không  thể nào quên:  Anh trượt chân té trên tảng đá dốc, lăn hai vòng xuống chỗ đất phẳng, may mà đôi tay anh chống đỡ kịp thời. Lan nhìn xuống phía dưới đá nhọn lởm chởm mà thấy rùng mình, run sợ cho anh nếu chẳng mau lọt thỏm xuống hố. Vậy mà khi Lan chạy vôi xuống, ôm chầm lấy người anh xem thử toàn thân anh có vết thương nào không, Anh đã rất tỉnh táo -  cười và an ủi Lan:
-       Anh có số may mắn, em thấy không? Anh té mà không việc gì cả.
-       Hai ống chân anh bị trầy hết rồi này - Lan xuýt xoa, cô cảm thấy như chính mình bị  trầy xướt. rướm máu..
-       Có mỗi vết thương cỏn con đó thì đâu có sao? Anh  cười - Chỉ có vết thương lòng mới khó lành, chứ còn ba vết thương da thit, thì nhằm nhò gì em?  Anh chỉ sợ bị lở mặt hay gảy răng thì xấu trai thôi - nói xong anh ôm lấy Lan hôn - cười lớn hơn.
-       Té đau vậy mà còn giỡn được, anh đúng là quá hư luôn - Lan trách yêu….
-       Anh hư lắm sao em?  Môn tâm lí phụ nữ của anh anh thường “bị” cho có hai điểm thôi mà?.
-       Ai mà chấm rẻ vậy không biết, anh bị điểm âm thì có. Vậy mà sao em yêu thương nhiều  dữ vậy không biết nữa? - Lan cười buồn.
-       Tình yêu là vậy mà em gái, có gì lạ?. Khi  đã yêu ai, thì yêu cả tính tốt lẫn tính xấu của người đó cơ mà. Ngày xưa. ông bà ta chẳng đã nói: “Yêu nhau yêu cả lối đi” đó sao?





                  Sau hôm đó, anh nhắn tin hay gọi điện thăm Lan nhiều hơn, quan tâm tới cô hơn, nhưng lúc nào anh cũng xem cô như một người em gái, chưa bao giờ anh nói hay nhắn tin tiếng “ Yêu” với cô cả. Chỉ có Lan là vừa thương anh như một người anh trai, vừa rất yêu anh, muốn suốt ngày cận kề bên anh. Nhưng tình yêu có cái lí lẽ riêng của nó. Lan biết vậy và cô bằng lòng với những gì mình có, không làm anh phải khó xử thêm. Lan nhớ từng câu nói thân thương mà anh dùng để khuyên cô lúc cô trách anh sao không nói lời yêu thương với cô giống như những cặp tình nhân
-       Tình yêu trai gái thường không bền lâu, chỉ có tình anh, em mới còn lại mãi mãi. Người ta bỏ người yêu, bỏ vợ, chứ không có ai bỏ em gái của mình bao giờ?
          Lan không biết phải trả lời anh thế nào, dù cô thấy anh nói đúng, nhưng vẫn có chút gì như là xót xa, như là ngậm ngùi không nguôi dâng lên nhè nhẹ trong lòng. Lan thầm nghĩ, tự húa - mình sẽ là một cô em gái ngoan hiền và lặng lẽ bên dời anh, quanh quẩn bên anh – để sẵn sàng sẻ chia cùng anh  bao niềm vui – nỗi buồn, cho hết quảng đường trần…
           Lan cũng đã tự dặn lòng mình không ưu tư lo buồn gì đến tương lai  như xưa - vì tương lai thì vời vợi mịt mờ - cô chỉ sống cho những phút giây hiện tại này mà thôi. Và phút giây hiện tại hôm nay là Lan đang có anh, dù anh chỉ để cô vào một góc khuất nào đó trong trái tim của anh - cô cũng cảm thấy hạnh phúc nhất đời rồi. Còn những gì Lan không thể làm trong cõi đời thực, cô sẽ đem nó vào cõi ảo tình yêu của riêng mình. ..

TRẦN MINH NGUYỆT




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét