Ở ViệtNam trước 1975, nhà văn Vũ Khắc Khoan đã lồng sự tích Tần Cối vào vỡ kịch nổi tiếng của ông, tên là" Người giết Tần Cối".Kịch rất hay, do các diễn viên kịch nghệ nổi tiếng ở Saigon trình diễn tại rạp Thống Nhất năm 1972. Vì kịch bản có trình độ triết lý cao, khó hiểu với đai đa số quần chúng .Hơn thế nữa, diễn viên là người nói giọng bắc như Lê Tuấn, Bích Thủy, Vũ Đức Duy nên không được bà con chiếu cố.Thật là đáng tiếc.
Không biết ở hải ngoại có còn ai dám đứng ra khơi sống lại nền kịch nghệ trí thức, với các kịch bản như Thành Cát Tư Hãn, Người giết Tần Cối...
Không biết ở hải ngoại có còn ai dám đứng ra khơi sống lại nền kịch nghệ trí thức, với các kịch bản như Thành Cát Tư Hãn, Người giết Tần Cối...
- BÀI SƯU TẦM. L.H.
*****
Nhạc Phi - Tần Cối và truyền thuyết về Dầu Chá Kuảy
Tượng Nhạc
Phi, trong miếu thờ Nhạc Phi ở Hàng Châu. Bốn chữ trên bảng là "Hoàn ngã
hà sơn" (đọc từ phải sang) - "Hoàn lại núi sông của ta".
Nhạc Phi, nhà
quân sự nổi tiếng trong lịch sử quân sự Trung Quốc (1103 – 1142), bị vợ chồng Tần
Cối và Vương thị hãm hại.
Người Trung Quốc
muốn nguyền rủa hai vợ chồng nhà này, bèn làm hai viên bột mì hình người dính
vào nhau đem rán trong dầu , được gọi là "Du gia quỷ" hay "Dầu
chá kuảy" hàm ý mong cho cặp vợ chồng kẻ phản nghịch bị nấu trong chảo dầu
ở địa ngục. Âm "Kuảy" có nghĩa là quỷ mà cũng trùng âm là "Cối"
tức dầu chiên Tần Cối .
Xin nói thêm một
chi tiết để thấy người dân bất kỳ nước nào cũng vô cùng căm giận và khinh bỉ bọn
bán nước: mộ Nhạc Phi bên bờ Tây Hồ ở Hàng Châu có đúc tượng vợ chồng Tần Cối,
Vương Thị bằng gang, hình dáng quỳ bên mộ tạ tội, người tới viếng mộ Nhạc Phi
thường nhổ nước bọt hoặc cầm dùi đập vào đầu tượng cho hả giận, người đời nhân
đó có câu đối :
Thanh sơn hữu
hạnh mai trung cốt,
Bạch thiết vô
cô chú nịnh thần
( Núi xanh có phúc được vùi xương người trung
nghĩa,
Thép trắng tội
tình gì mà phải đúc nên đầu kẻ gian nịnh ).
Vợ chồng gian
thần Vương thị - Tần Cối
Vài trăm năm
sau, có người cử nhân tên Tần Giản Tuyền cùng quê Giang Ninh với Tần Cối, mọi
người đều nghĩ ông là hậu nhân của họ Tần. Một lần đến bờ Tây Hồ, người quanh
đó xin ông viết câu đối đề miếu Nhạc Phi, không đành lòng từ chối, ông bèn viết
:
Nhân tòng Tống
hậu vô danh Cối,
Ngã đáo phần
tiền hối tính Tần
( Người sau đời
Tống không ai mang tên Cối nữa,
Ta đến trước mộ
cũng thẹn bởi mang họ Tần).
Gần một nghìn
năm trước, chiếc bánh quẩy này có một lịch sử huy hoàng, không phải ai muốn ăn
cũng có mà phải chờ đợi, xếp hàng. Thời ấy người ta ăn cháo quẩy không phải vì
ngon mà là muốn nhai kẻ thù trong miệng, nghe tiếng bánh quẩy rán dòn vỡ trong
miệng mà tưởng là xương của tên Tể tướng, một kẻ Hán gian, bán nước vỡ vụn dưới
hàm răng.
Chuyện kể rằng:
thời nhà Tống bên Tàu có một người họ là Tần, tên Cối. Tần Cối xuất thân con
nhà quan lại, thời trẻ cũng là người có tài, học giỏi, sau được trọng dụng cất
nhắc dần lên tới chức Tể Tướng. Thế nhưng vì thiếu lòng trung với nước, lại có
mấy năm bị khiếp sợ do bị phương Bắc bắt giữ mà dần dần bị tha hóa , bán thân
cho ngoại bang (nước Kim), cam tâm làm một kẻ tay sai, đại diện cho nước ngoài
ngay tại triều đình nước mình.
Thời ấy, cũng
có Nhạc Phi xuất thân từ một gia đình nghèo khó, do học giỏi, võ nghệ cao cường,
tính tình cương trực mà dần dần trở thành một vị tướng nổi tiếng của triều Tống.
Nhạc Phi dẫn binh chống lại quân Kim, được nhân dân cả nước tín nhiệm yêu quý.
Vì Nhạc Phi chủ trương kiên quyết kháng Kim, mà ông đã trở thành chướng ngại lớn
nhất trong kế hoạch cầu hòa, bán nước của Tần Cối.
Tần Cối đã
không từ một thủ đoạn nào để lập mưu hãm hại Nhạc Phi. Hắn không ngừng tấu với
cấp trên (Vua Cao Tông) rằng Nhạc Phi đã xúc phạm tới gia pháp tổ tông của Tống
triều. Thấy danh tiếng của Nhạc Phi vượt qua mình, Tần cối căm tức lắm. Hắn tâu
lên rằng : thiên hạ bách tính đều biết có Nhạc Phi chứ không biết còn có Hoàng
đế...Cuối cùng do âm mưu thâm độc của Tần Cối và vợ là Vương Thị mà Nhạc Phi và
con là Nhạc Vân cùng nhiều tướng lĩnh khác bị mang ra xử chém. Sau cái chết của
Nhạc Phi, lòng dân khắp nơi oán hận, căm thù Tần Cối...
Ở kinh thành,
có người bán bánh rong, trong lúc ế khách lấy bột ra nặn 2 chiếc bánh hình người,
một hình đàn ông là Tần Cối, một hình đàn bà là Vương Thị vợ hắn. Nặn xong, 2
cái bánh bị ném vào chảo mỡ sôi sùng sục. Ông rán chiếc bánh như đang hành hình
hai kẻ bán nước hại dân để thỏa lòng căm tức.
Dân chúng đi
ngang qua, thấy lạ bèn đặt làm vài chiếc. Một đồn mười, mười đồn trăm, món bánh
này ngày một lan rộng. Ngày nào cũng có người đến xếp hàng để chờ rán và ăn
ngay tại chỗ.
Chuyện đến tai
Tần Cối, hắn cho quân lính đến bắt cửa hàng bán bánh nọ. Nhưng do binh lính
cũng đồng tình với lòng dân nên họ cố tình trùng trình đánh động để người bán
bánh trốn thoát. Họ trốn khỏi kinh thành và tiếp tục bán bánh kiếm ăn. Nhưng do
ở trong tình thế bị săn đuổi, phải cảnh giác ngó trước ngó sau, nên họ không
còn đủ thời gian nặn bánh thành hình người như trước nữa mà chỉ còn vê hai thỏi
bột dài rồi quấn vào nhau, giả làm 2 vợ chồng Tần Cối.
Thấy bánh dễ
làm, lại ăn ngon, món đó được lan truyền rộng rãi khắp nước. Tên của món bánh
đó là "Du Gia Quỷ" tức là Con Quỷ bị chan (gia) dầu (Du) lên người,
cũng có nơi gọi là "du thiêu quỷ" , "dầu thiêu quỷ" ... đều
có nghĩa là con quỷ bị chiên trong vạc dầu. Món bánh này phổ biến sang tận Việt
nam và "Du Gia Quỷ" được đọc thành "Dầu Cháo Quẩy", có người
gọi tắt là "cháo quẩy" hay ngắn gọn là "quẩy". Người Trung
quốc ngày nay rất hay ăn kèm món này với cháo, ta thì hay ăn với Phở.
Đến đời Tống
Minh Tông, mọi chuyện sáng tỏ, Nhạc Phi được minh oan, được đem hài cốt về chôn
và lập miếu tại Hàng Châu. Người ta cũng làm 2 pho tượng sắt theo hình vợ chồng
Tần Cối đặt quỳ ở trước mộ, trong khuôn viên miếu Nhạc Phi.
Mấy trăm năm
đã trôi qua, lòng căm thù chưa nguội. Mặc dù ngay phía trên tượng, chính quyền
có bảng khuyến cáo không xâm phạm di tích lịch sử nhưng hôm tôi đến thăm miếu
này ở Hàng Châu vẫn thấy nước bọt của dân vương trên đầu, trên vai, trên mặt tượng
kẻ bán nước.
Ngàn năm sau nữa
món Quẩy chắc vẫn còn tồn tại và câu chuyện về chiếc bánh, nỗi nhục của một kẻ
bán nước như Tần Cối thì muôn đời không gột rửa được.
Tần Cối - kẻ
bán nước hại dân, dù có chết đi, ngàn năm sau vẫn bị người đời phỉ nhổ



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét