Thứ Năm, 12 tháng 11, 2015

Ảnh Mai Lĩnh

NÀNG  LINDA  TỘI  NGHIỆP
                Truyện ngắn : Nguyễn Phan Ngọc An



Loài chim kiểng Linda có dáng dấp y như chim két, mỏ đỏ toàn thân màu xanh lá cây, pha lẫn màu vàng anh rất đẹp – Chiều chiều nhìn ra cánh đồng nắng tắt, từng đợt những cánh chim màu sắc rực rỡ bay lượn khắp bầu trời, người nghệ sĩ cảm khái câu “ cá chậu chim lồng”và tự ngẫm những con chim này quả thật là sung sướng, tự do tung tăng giữa cánh đồng bao la tươi đẹp. Trong lúc con người to lớn vĩ đại, có tim óc khôn ngoan , lý trí đủ đầy lại bị tù đày từng loạt như những tội đồ chiến tranh.

Nắng đã tắt tự bao giờ, chim mẹ đưa các con về tổ, bầu trời thanh tịnh một màu đen thẩm, người nghệ sĩ thả hồn về một giấc mơ xưa, chàng nhớ đến chuyện một nàng chim Linda bạc phận chàng nuôi và cũng chính chàng vô tình trong một phút giây để cuộc đời nàng chim nhỏ nhắn kia phải chấp nhận cay đắng cho cuộc đời nàng trong cảnh cá chậu chim lồng…
Tiếng chim hót mừng rỡ mỗi khi thấy chàng về nhà làm ấp áp con tim người nghệ sĩ, chàng yêu thương tất cả những sinh vật trên thế gian này, người yêu của chàng cũng giống chàng, yêu thương sinh vật như yêu chính bản thân mình, trong nhà nàng nào chó, mèo, chim đủ loại, nàng nâng niu chìu chuộng săn sóc chúng như những đứa con yêu quý của nàng… Trước khi đi ngủ nàng đến ôm hôn chúng nồng nàn, vuốt ve âu yếm “ các con ngủ cho ngoan nhé, mẹ cũng phải đi ngủ đây để sáng còn dậy sớm đi làm, chiều về với các con yêu của mẹ……”
Nàng là một phụ nữ đẹp, trí thức – Chàng và nàng quen nhau qua một dịp tình cờ, chàng nhận việc tại một cơ quan xã hội, nàng là một nữ nhân viên khả ái của cơ quan. Hai người gặp mặt nhau lần đầu là như đã có áp lực vô hình thúc đẩy và họ quen nhau. Chàng đúng là người nghệ sĩ, yêu đàn, yêu nhạc … Trong một lần tổ chức party của sở làm, nàng đã mê giọng ca và dáng điệu của chàng khi chàng trình diễn. Chàng là mẫu người đàn ông đẹp trai, thông minh, trí thức lại nghệ sĩ tính nên chàng đã trở thành người đàn ông nổi bật trước đám đông cũng như trước mắt những người đẹp bu quanh chàng.
Nhưng người nghệ sĩ có trái tim rất tình cảm, rất tự nguyện. Chàng chỉ yêu nàng, mẹ của các nàng chim, dù nàng lớn hơn chàng 2 tuổi… Hàng ngày hàng tuần họ vẫn gặp nhau, yêu nhau chân thành – Hoàn cảnh nàng có nhiều nghiệt ngã, lấy chồng từ năm 18 tuổi, lúc đó nàng đẹp lắm, chồng nàng cũng trí thức và bảnh trai – Họ có với nhau một đứa con gái cũng xinh đẹp vô cùng. Nhưng chuyện tình ngắn ngủi, sau biến cố 75 thì mọi việc như định mệnh an bài, ông chồng đưa nàng vượt biển, qua bao sóng gió hiểm nguy đầu óc ông chồng bị ảnh hưởng nặng, bắt đầu từ đó ông chồng của nàng sống lặng lẽ như một bức tượng câm trong gia đình. Chàng không màng đến nàng nữa, chỉ thỉnh thoảng chăm sóc đứa con gái mỹ miều mà về sau cô bé đó đi thi hoa hậu chiếm giải nhất của một thành phố lớn tại vùng Vịnh. 
Ngày tháng trôi qua, nàng sống âm thầm trong tủi thân cực độ, cho đến một ngày gặp người nghệ sĩ kia, yêu chàng tha thiết như chưa từng biết yêu đương – Họ yêu nhau chân thành nhưng mỗi người một hoàn cảnh éo le, nàng trên thực tế là người đàn bà có chồng tuy hơn 10 năm không chăn gối, chàng có vợ con tại Việt Nam và đang làm hồ sơ bão lãnh qua Mỹ – Hai người gần gủi yêu thương chăm sóc cho nhau được 8 năm thì vợ con chàng đến Mỹ – Nàng đau khổ tột cùng vì con tim đã dâng hết cho chàng từ độ biết yêu thương, nhiều đêm nàng không ngủ, bên chăn gối cô đơn nàng đã khóc thật nhiều, âm thầm kéo lê cuộc sống lạnh lùng trong căn nhà sang trọng. Thời gian trôi qua trong đau khổ đã làm nhan sắc nàng tiều tụy, héo úa… Nàng biết mình không còn trẻ nữa… Rồi một hôm nàng không sao chợp mắt, chứng đau đầu từ đâu đưa đến, nàng hoa cả hai mắt, mọi vật trước mắt nàng quay cuồng điên loạn. Nàng thầm nghĩ có lẽ vì quá suy nghĩ và khổ đau mà đầu óc nàng căng thẳng ? hay là bị lên máu ? Nhưng không mỗi ngày mỗi đau nhiều hơn, nàng đã phải xin nghỉ việc ngắn hạn và nằm vùi trong phòng riêng với những ngày buồn, lệ đẫm ướt gối chăn…
Chàng nghe tin nàng đau, tuy vợ con đã xum họp, chàng vẫn không quên nàng. Trong trái tim người nghệ sĩ vẫn dành một khoảng rộng cho riêng nàng, chàng đã nhận được bao nhiêu sự lo lắng chăm sóc cho chàng từ miếng ăn giấc ngủ, nàng đã là của chàng từ gần 10 năm qua – Bây giờ hoàn cảnh nghiệt ngã, nàng lại bệnh nặng, chàng đã tìm đến thăm nàng vào một chiều nhạt nắng…
Tiếng hót reo vui của những nàng chim khi chàng trở lại với căn nhà nàng, hai con chó kiểng tung bổ vào người chàng sủa lên những tiếng chào mừng rỡ, hai cô mèo thì nũng nịu chen vào lòng chàng nằm thiu thiu ngủ, chàng cảm động sụt sùi. Mấy tháng rồi từ khi vợ con qua Mỹ chàng và nàng đã hứa không gặp nhau để bảo toàn hạnh phúc cho chàng tuy trong tim hai người cùng đau đớn !
Nàng nằm đó với nước mắt chan hòa, một tháng đau đầu tột độ đã khiến nàng mất ăn mất ngủ, chàng ngồi xuống ôm lấy nàng an ủi nhưng rồi cả hai cùng khóc, những giọt nước mắt đau thương mừng tủi quyện vào nhau như sương khói tao phùng, biết có ngày còn gặp nhau nữa không ? Nàng nức nở nói lời từ biệt vì Bác Sĩ đã cho nàng biết về căn bệnh ngặt nghèo kia, “ Bứu trong não”, một cái bứu to bằng quả trứng gà nằm trong óc nàng… Để cũng chết mà mổ thì hy vọng sống sót chỉ 20%, nàng ngậm ngùi nghẹn đắng không thốt nên lời khi biết ra căn bệnh của mình. Tương lai, sự nghiệp, hạnh phúc đã vô tình với nàng, gần 10 năm yêu nhau giờ chỉ còn là ảo tưởng, nhiều khi nhớ chàng nàng chỉ còn cách gọi phone tay hỏi thăm chàng vài câu rồi nghẹn ngào tắt phone. Nàng đã chấp nhận sống trong tình trạng có chồng cũng như không, nhưng nàng cũng không thể ly dị vì người chống rất tốt, không có lỗi lầm gì với nàng, chỉ mỗi một lỗi lầm rất lớn là ông ta đã quên mất sự hiện hữu của nàng trong cuộc sống của ông ta ! Một căn bệnh lạ kỳ ở một người đàn ông đứng tuổi nên nàng chấp nhận cuộc sống âm thầm như chiếc bóng mờ bên bốn vách tường lạnh băng …
Ngày định mệnh đã đến, nàng được đưa lên bàn mổ bệnh viện Stanford, chàng đưa nàng đi mổ vì ông chồng nàng đã quên nàng từ 15 năm qua, ông chỉ lầm lì làm việc của ông không biết gì đến nàng ! Sau 7 tiếng đồng hồ nàng tỉnh lại, chàng vẫn ngồi đó cầu nguyện cho nàng … Thế là nàng vẫn sống, chàng chạy vội đến bên giường bệnh hôn lên đôi mắt nàng, chàng ngẩn ngơ giây phút, mắt nàng đã bị giựt lệch hẵn một bên, cả miệng nàng cũng thế ! Khuôn mặt nàng đã hoàn toàn đổi khác, nàng không chết sau cuộc giải phẩu gớm ghê này nhưng hậu quả cho nàng cũng quá tang thương ! Gương mặt xinh đẹp không còn nữa, trái tim chàng nghe như rướm máu, người nghệ sĩ hai giọt lệ rơi dài trên má, chàng rất tình cảm như dòng máu nghệ sĩ của chàng từ bao nhiêu năm tháng chẳng đổi thay, chàng vẫn thế, mỗi khi buồn, khi vui hay khi xúc cảm chàng thường hay để giọt lệ chia xẻ cùng chàng.
Nàng xuất viện ra về với gương mặt hoàn toàn khác lạ, nét xinh tươi không còn nữa, tuy thế chàng vẫn thương yêu, thỉnh thoảng vẫn đến thăm nàng, an ủi khích lệ nàng cố gắng vượt qua khổ đau, rồi thời gian sẽ trả lại nhan sắc cho nàng. Chàng tin như thế vì nàng là hiện thân của nhân từ, của bác ái không lẽ trời cao chẳng xót thương ? 
Ngày tháng trôi qua, cây phù dung đã mấy mùa thay lá thì mái tóc nàng cũng lấm tấm điểm sương, chàng thì vẫn trẻ vẫn hào hoa và vẫn mến thương nàng mặc dù thỉnh thoảng mới gặp nhau. Một hôm chàng khẻ bảo với nàng chàng sẽ phải ly dị với vợ, cuộc sống không hòa hợp từ mấy năm qua đã đến lúc chín mùi phải giải quyết thôi – Thế là chàng trở thành độc thân, nàng mừng không thể tưởng… Nhưng lại một ngày kia chàng thỏ thẻ những câu làm nàng tan nát cõi lòng “ Anh phải lấy vợ thôi, chả lẽ anh sống như thế này hoài, em thì có chồng tuy thực tế không chung sống gối chăn, nhưng còn dư luận, còn mọi việc phải bảo tồn từ tài sản đến con gái em, em tính thế nào ?” Nàng chỉ biết khóc “ Em không thể làm gì được khi ông ta và em còn những ràng buộc về nhà cửa, tài sản và vì đứa con gái, em phải bảo tồn và còn dư luận nữa, nhưng em không muốn mất anh, em không muốn anh lấy vợ…”
Chàng thấy thương nàng nên chấp nhận sống cô đơn thêm 3 năm nữa … Một dịp chàng về Việt Nam chơi, bao nhiêu cô gái bám theo chàng sát nút, toàn độ tuổi con gái chàng, chàng ngẫm nghĩ trong lòng “ không thể được, không thể được” Rồi chàng lặng lẽ mang tình yêu trả lại cho nàng như những ngày yêu nhau cũ, chàng thương nàng trong số phận không may nên không nỡ bỏ nàng. Nàng thì xem chàng như hơi thở hàng ngày phải thở, chàng là chiếc phao kéo nàng ra khỏi lao đao hận tủi !
Cho đến một ngày chàng đi VN liên tục một năm hai lần và chàng thú thật đã có người yêu bên Việt Nam. Nàng buồn bã đến quên ăn bỏ ngủ, gương mặt nàng theo thời gian cũng bớt kỳ dị, cũng gần trở lại như xưa, nàng chỉ biết lặng câm chịu đựng vì biết không thể vì chàng mà phá nát cái tổ hạnh phúc trá hình kia, hơn nữa nàng bị mặc cảm mình già hơn chàng, chàng lại hào hoa, nhiều nàng ưa thích, biết đâu lấy chàng sau này mình sẽ khổ gấp vạn lần bây giờ ? Nàng cười khổ đau và chấp nhận cho chàng về VN lấy vợ.
Một tiệc nhỏ của chàng cùng cô gái bên VN đã làm tim nàng rướm máu, nàng như điên cuồng rối loạn cả não cân, nàng tức tối, nàng hận chàng, nhưng sự thật đã rõ ràng ! Nàng tự hứa với lòng không gặp chàng nữa, nhưng hằng đêm vẫn thao thức ngập lòng, hình bóng chàng cứ lởn vởn quanh đầu, dáng dấp chàng cứ như chiếc bóng tựa kề, cuộc đời nàng bạc phước quá, nàng trách trời trách đất, trách định mệnh khéo cơ cầu cho thân phận không may của nàng !
Từ khi chàng quyết định lập gia đình với cô gái thua chàng 15 tuổi, như vậy đã là quá trẻ đối với chàng, năm nay chàng đã 50 rồi còn gì, cuộc đời truân chuyên đến bây giờ vẫn chưa cho chàng tìm ra một hạnh phúc thật sự, một đối tượng tuyệt vời – Cô gái cũng bình thường về nhan sắc nhưng tính tình có vẻ hiền và không lợi dụng chàng điều gì cả, cỡ chàng dư sức lấy con nhà thượng lưu giàu có, trẻ đẹp bên VN – Thiên hạ thường bảo chàng như thế, chàng chỉ cười trả lời” Tôi chỉ cần người biết thương tôi, không cần trẻ, không cần đẹp, không cần giàu, nàng 35 tuổi đối với tôi là quá trẻ rồi…”
Chàng về sống chung với chị gái và đứa cháu sau khi xin hưu trí non, chàng làm trên 20 năm cho chính phủ, cơ quan chàng có nhiều lợi điểm được thưởng thường xuyên nên ưu tiên cho người tự nguyện hưu trí và được retire sớm hơn hạn tuổi – Chàng xin nghỉ hưu trí non vì cũng quá mệt mỏi với hơn 20 năm làm việc. Ai cũng tiếc cho chàng vì với số lương 35$ một giờ tìm đâu ra trong khi chế độ thất nghiệp mỗi ngày một trầm trọng tại một đất nước có tiếng giàu mạnh bậc nhất hoàn cầu !
Trong căn phòng chàng lặng lẽ ngồi trên chiếc laptop hàng mấy giờ liền, hàng ngày đi đến thư viện đọc sách và chàng lại thấy nhớ tiếng chim hót ở nhà nàng… Thấy nhớ nàng, chàng đi mua một cặp chim trống mái Linda về nuôi, và cũng chính nàng mang đến những thức ăn và cả lồng chim cho chàng, tình cảm hai người vẫn không thể tách rời khi chàng trở lại Hoa Kỳ.
Mùa Thu đã trở về trên ngàn cây cỏ, những chiếc lá đổi màu khác nào cuộc đời người nghệ sĩ, chàng không biết tương lai chàng sẽ ra sao, thắm thoát đã bao mùa lá rụng, sự nghiệp bỏ dỡ, nhìn cuộc đời qua đôi mắt dị biệt nên chàng đã thấm buồn với những tháng ngày trống rỗng vô vị… phải chi chàng cứ làm việc như cũ sẽ không có những thời gian quá nhàn rỗi suy nghĩ vu vơ, muốn đi chơi xa thì lấy vacation mà đi ai cấm cản. Niềm vui của chàng lúc này là thỉnh thoảng người yêu đến thăm và hàng ngày chàng chăm sóc hai con chim Linda nhỏ bé nên cũng cảm thấy có thích thú và ấm lòng khi chúng thấy chàng về là hót líu lo – Một đêm nọ nàng chim Linda chuyển bụng tặng cho chàng Linda chồng một cái trứng tí hon thật dễ thương màu trắng nhạt, mỗi ngày hai vợ chồng nàng chim tíu tít chăm nom cái trứng con, tha những giấy vụn, rơm khô trong chuồng quây tròn trong cái ổ nhỏ cho cái trứng, vợ chồng thay phiên nhau vào ấp trứng, đêm đến ngày qua chúng reo vui hồ hởi như sắp được làm cha làm mẹ … niềm vui của cặp chim đã lây lan qua người, chàng nghệ sĩ cũng vui lây với chúng, ngày nào chàng cũng không quên ngắm nhìn vuốt ve cái trứng con, chỉ có chàng sờ vào trứng thì chim cha chim mẹ để yên, chứ người khác sờ vào là chúng nhảy phóc tới mổ liền vào tay đến chảy máu … 
Chàng quá vui quên đóng cửa chuồng chim khi đùa với trứng, thế là chàng chim trống vuột ra ngoài bay mất. Chàng và người trong nhà đã đi tìm suốt ba ngày liền khắp mọi hẻm hóc cũng không gặp. Trời mùa thu gió lộng, chim trống kiểng thì nhỏ xíu chắc đã phơi thây cho loài chim qụa, chim lớn bay qua hoặc đã chết vì lạnh vì gió bấc ngoài trời ! Chàng nghệ sĩ hối hận quá và buồn suốt mấy tuần liền, sợ nàng chim mái chết vì đang ấp con và buồn bã mà lìa xa cõi tạm, chàng đi mua về một cặp chim trống mái, họ không bán một con nên buộc lòng chàng mua một cặp – Để chung một chuồng, đêm đầu tiên nghe im lặng, qua hôm sau nàng Linda tức giận tràn hông trước cảnh tình trước mắt, cặp chim kia cứ ôm sát vào nhau sáng tối, phần mình cô đơn ôm cái trứng lại sợ chúng giết hại đến con, nàng nghĩ phải bảo vệ và phải cho chúng biết tay “ Rừng nào cọp nấy, ma cũ ăn hiếp ma mới” nàng vội thi hành ngay vì phải chọn ngay thời điểm ban đầu như con dâu mới về nhà chồng phải dằn mặt ngay mới được – Thế là nàng ta tru tréo chửi mắng rồi tung chưởng liên hồi, nàng ta đánh đã rồi chửi không để có thời gian trống cho cặp chim kia trả đủa – Cặp chim kia lạ nhà lạ chỗ chịu trận đến sứt mỏ, rơi lông bay tràn lan trong chuồng – Nàng Linda mãi lo tranh đấu cho thân phận mình mà quên mất cái trứng tội tình kia, quên mất cả khổ đau vì thằng chồng bạc nghĩa bỏ ra đi không trở lại, nàng trở nên hung dữ lạ thường, những tiếng hót reo vui không còn nữa mỗi khi thấy chàng nghệ sĩ về nhà mà thay vào bằng những tiếng hét cọc cằn như đâm vào tai chàng tới tấp – Chàng giật mình nhìn vào chuồng chim, cặp chim kia máu chảy quanh mặt, cánh bị sứt lông từng mảng đang ôm cứng nhau nép sát vào góc chuồng run rẩy – Nàng Linda nhìn chàng trân trân ra vẻ tức giận, chàng nghệ sĩ vội vàng tìm mưu kế thoát ly cho cả ba. Thế là hôm sau người yêu của chàng tức tốc mang đến cho chàng một chuồng chim đã cũ khác nhỏ hơn, chỉ bằng phân nửa chuồng chim hiện tại  – Thế là thân phận Linda đi vào ngỏ hẹp, nàng bị đưa sang trại giam bé nhỏ … Buồn cho thân phận nàng chẳng ngó ngàng đến cái trứng phôi thai  chưa nở, bây giờ thì nàng chẳng còn cắn mổ hay hung dữ với ai được nữa…nàng cô đơn tột độ, trong lòng mang nỗi hận tình người chồng bạc bẽo bỏ nàng theo con khác ! Nàng Linda bé nhỏ ngây thơ xinh xắn của những ngày xuân xanh không còn nữa, hận chồng hận đời nàng quay lại tìm an ủi vào cái trứng là đứa con tương lai duy nhất của cuộc đời nàng mà nàng đã bỏ quên bao ngày qua !  Ôi thôi ! trứng đã ung đã chết lạnh vì hơn 10 ngày qua nàng Linda bỏ phế – Linda khóc gào thảm thiết, ai hiểu được tiếng nàng ngoài cặp chim đắc thắng kia đang cười khúc khích bên nhau hạnh phúc, ai hiểu được nỗi đau tận cùng của Linda : Mất chồng, mất chuồng bây giờ mất cả đứa con yêu quý! Nỗi đau này đã thấu đến con người qua bao ngày than khóc, người yêu của chàng nghệ sĩ mang đến cho Linda một cái chuồng lớn và mới tinh để an ủi phần nào nàng chim bạc phận – Từ đó Linda bớt buồn và quên hẵn chàng chim bất nghĩa và tâm niệm trong lòng “ thà người phụ ta chứ ta không phụ người”, rồi nàng lại khóc rấm rức “ chàng ơi, có phải vì phút giây nông nỗi, ham vui chàng bỏ em đi, bây giờ chàng hối hận muốn quay về … hay chàng đã ra người thiên cổ với lũ sói lang đầy ắp bên ngoài” Linda im lặng hồi tưởng lại chuỗi ngày hạnh phúc bên nhau mà tiếc nhớ, mà khổ đau dồn dập ! Nàng tưởng niệm mối tình đã cất cánh xa bay, tưởng niệm đứa con chưa thành hình đã mất, nàng nguyện sống cô đơn suốt cuộc đời còn lại trong chiếc lồng rộng rãi mới tinh kia vì nàng biết thân phận cá chậu chim lồng, mong gì hơn được chàng nghệ sĩ đừng ham vui đi chơi xa bỏ đói, bỏ khát nàng mà thôi …


NẮNG ĐẸP ẤM TÌNH NGƯỜI
Bút ký Nguyễn Phan Ngọc An

Con người trên cõi nhân gian này thường hay ôm ấp những gì đẹp, những điều hay và ghi khắc những chân tình từ mọi phía để làm hành trang cho cuộc sống, thi vị cho cuộc đời và là kỷ niệm gói ghém tâm tư thầm kín sâu xa - Tôi được cơ duyên đến thăm xứ sở xương rồng từ hai năm trước, lần thứ nhất tôi đến để làm nghề skin care cho một tiệm thẩm mỹ nhưng chẳng được bao lâu, lần thứ hai tôi đến tham dự hai buổi sinh hoạt và lần này tôi lại có dịp đến thung lũng Phượng Hoàng thăm thắng cảnh thần tiên của miền đất có thể gọi là nóng nhất nước Mỹ …Một kỷ niệm đẹp đã thúc dục tôi cầm bút để ghi lại những tình cảm, những sự việc trải qua cùng những thắng cảnh tuyệt vời của miền nắng ấm Arizona.

Tất cả cũng do có nhân duyên hội ngộ mà được quen biết nhau, tôi nhớ lại năm 2005 trên Cao Nguyên Tình Xanh thành phố Seattle trong một dịp tổ chức Đại Hội Phụ Nữ văn chương hải ngoại tôi đã được quen biết hai nhà báo nữ tại Arizona – Chu Kim Oanh chủ nhiệm chủ bút nguyệt san AZ Rạng Đông và phu quân của chị là anh Đoàn Phú Lạc, cô Mộng Tuyền chủ nhiệm chủ bút nguyệt san Bút Tre - Một sự cảm mến chân thành đã len lõi trong tâm hồn cả bốn chúng tôi và kể từ đó chúng tôi thường liên lạc với nhau trên email, thường xuyên tôi gửi bài vỡ đăng hai tờ báo Rạng Đông và Bút Tre.
Lại một nhân duyên thứ hai cũng từ buổi hạnh ngộ Phụ Nữ văn chương hải ngoại tổ chức tại miền Nam Cali năm 2006 tôi được quen biết thêm cô Thanh Mai một nhà truyền thông nữ và anh Lê Hữu Uy nhà báo  – Cô Thanh Mai là Giám Đốc đài phát thanh Tiếng Nước Tôi AZ và anh Uy là Tổng Thư Ký của Hội Á Mỹ Cao Niên AZ (Hội AMCN/AZ) cũng là sáng lập báo của hội và người hoạt đông cộng đồng rất tích cực …
Và thêm nữa, nhân duyên thứ ba đến với tôi trong năm 2009 – Nhân ngày Vinh danh những người có thành tích xuất sắc của các sắc dân Á Châu tổ chức tại tiểu bang Arizona mà cô Thanh Mai được bình chọn là “Nhà Quản Trị Doanh Nghiệp Xuất Sắc Nhất Trong Năm”; Và là ngày kỷ niệm 2 năm thành lập Hội AMCN/AZ tôi được cô Thanh Mai và anh Lê Hữu Uy mời qua tham dự, cùng đi có nhà thư họa Vũ Hối - Các bạn ra đón tôi vào một buổi chiều nắng vẫn còn rơi rớt nhưng sức nóng thì như thiêu đốt cả con người – Tôi vô cùng cảm động trước sự nồng nhiệt và ưu ái của các bạn tại AZ dành cho tôi. 

Vừa đến Arizona là Chu Kim Oanh gọi phone muốn gặp nhau nhưng tôi hẹn nàng vào ngày khác để cùng các bạn về nhà Thanh Mai nghỉ ngơi - Đêm đầu tiên anh Lê Hữu Uy và cô Thanh Mai tổ chức một buổi họp mặt tại quán Bò Cá 7 món, chủ nhân là một nhà kinh doanh trẻ, Bác Sĩ Nha Khoa Ki Ngô - Được biết qua thành tích vị B/S này rất đãi ngộ cộng đồng, có tấm lòng với cộng đồng nên được sự quý mến của hầu hết người Việt nơi đây – Đêm họp mặt tôi được dịp quen biết anh Lê Văn Ngàn Hội Trưởng Hội AMCN/ AZ, (phải gọi là chú thì phải phép hơn nhưng xin anh cho gọi bằng anh vậy vì thơ văn thường không có tuổi, anh em vẫn thân thiện hơn phải không anh Ngàn), cô Nam Phương nhà báo nữ chủ nhiệm báo Phượng Hoàng, cô Hãi Yến là một nữ lưu trẻ chưa đầy 30 tuổi, là Director Coorporator Hội Y Tế Á Châu Thái Bình Dương AZ, cô còn là Tổng Thư Ký Cộng Đồng Á Châu AZ, và các anh chị của hội Á Mỹ Cao Niên AZ mà về lại San Jose đã gần trọn một năm nên tôi quên mất tên rồi, xin quý anh chị tha lỗi cho…Hôm sau họa sĩ Vũ Hối bận việc phải trở lại CA, nên chỉ có tôi là khách phương xa tham dự buổi vinh danh cô Thanh Mai. Buổi lễ được tổ chức rất quy mô trọng đại do Cộng Đồng Á Châu tổ chức có các Đại Diện chính quyền và giới truyền thông Hoa Kỳ nên thật là vinh dự cho người Việt nơi đây mà nhất là vinh dự cho cá nhân cô Thanh Mai và gia đình - Nhờ buổi tiếp xúc này mà tôi mới thấy rõ nếp sống và sinh hoạt của cộng đồng tị nạn Việt Nam tại Arizona – Có thể nói rằng chưa một tiểu bang nào có tầng lớp tuổi trẻ hăng say tích cực với công tác cộng đồng như ở nơi này, cho dù những tiểu bang đông người Việt như California cũng không thể so sánh với tấm lòng nhiệt huyết của các em tuổi trẻ tiểu bang Arizona - Buổi trưa tham dự kỷ niệm 2 năm thành lập Hội AMCN/AZ thật vui, toàn những vị từ 60 tuổi trở lên, có cụ ngoài 90 vẫn cố gắng đến với hội mang theo nụ cười hóm hém không còn cái răng nào -  Hôm đó các em trẻ cũng đến chúc mừng quý cụ, trong nhóm trẻ Mộng Tuyền là người hăng say nhất, cô nói, cô hát , cô chúc mừng quý cụ sống lâu trường thọ, trường trường thọ - Dịp này anh Lê Hữu Uy trịnh trọng giới thiệu tôi trước quý ông bà cao niên của hội, những tác phẩm Thơ Văn, CD của tôi mang theo đã được quý vị ủng hộ, ưa thích, tôi chuẩn bị sẵn một bài thơ sáng tác trước ngày đi ngâm tặng riêng hội AMCN/AZ, những tràng vỗ tay tán thưởng và một bình hoa rực rỡ do quý bà quý chị của hội kết bằng tay tuyệt đẹp trao tặng là một kỷ niệm tôi không bao giờ quên. Tình người Việt nơi này đậm đà và thân thương như một đại gia đình, tình cảm dành cho khách từ xa đến quả là nồng nàn, không chê trách được một điều gì.
Anh Lê Hữu Uy là người bỏ ra một ngày đưa tôi đi tham quan thung lũng Phượng Hoàng (Phoenix, thủ phủ của tiểu bang Arizona), nhiều cảnh trí nên thơ, nhiều di tích hùng vĩ của tiểu bang AZ mà nơi tôi định cư không hề có được. Một điều rất lạ là tiểu bang này có thành phố dành riêng cho người già sống, tên gọi Sun City – Không hề có một người trẻ tuổi hay một đứa con nít cư ngụ nơi đây, cả thành phố rộng lớn chỉ toàn các người cao tuổi sống và chung quanh đường phố toàn là cây xương rồng đủ kiểu, đủ cỡ … một chuyện lạ nữa là không hề có rau muống vì nghe đâu có người nào ăn trúng độc nên tiểu bang cấm ngặt không cho rau muống nhập vào, tội cho các ông bà cao niên nơi đây chắc là thèm rau muống lắm phải không, hẹn các cụ sang San Jose đi, tôi đãi ngày nào cũng ăn rau muống cho chán ngán luôn. Những ngày ở lại Arizona đã cho tôi rất nhiều kỷ niệm, cho tôi biết cái nóng đến như thế nào vì nơi đây toàn là sa mạc khô khan, núi non trùng điệp bao bọc thành phố, người dân sống nơi đây nước da không được trắng như các vùng lạnh vì khí hậu nóng nhiều hơn lạnh, nhà nào cũng gắn máy lạnh để điều hòa nhiệt độ, xe hơi nào cũng phải có máy lạnh chứ không có thì điên luôn vì mở cửa thì chỉ có chết khô mà thôi ! 

Thời gian lưu trú tại Arizona tôi có dịp để tham quan thắng cảnh tiểu bang Arizona, nơi có nhiều di tích đẹp và hầm mỏ quặng giá trị, nhất là nhiều loại kim cương đá quý đã khai thác tại đây – Năm 1540 nhà thám hiểm đi tìm vàng người Tây Ban Nha tên Francisco Vasquez De Coronado đã đến các vùng nơi này khai thác mỏ vàng, nhiều phong cảnh kỳ bí của Arizona, ngày xa xưa thổ dân da đỏ cư ngụ nơi đây gọi là Arizonac, từ đó sau này mới có tên Arizona – . Vào ngày 14 tháng 2 năm 1912 Arizona đã chính thức là tiểu bang thứ 48 của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ - Thống Đốc đầu tiên của tiểu bang là ông George W. P. Hunt, nhiệm kỳ 1912 đến 1917. Tên riêng của Arizona là Grand Canyon State, vì vậy bây giờ ai ai cũng nghe danh thắng cảnh Grand Canyon là vậy – Cây xương rồng tên gọi Suguaro là vật biểu tượng cho tiểu bang, giống cây này chỉ tại AZ mới có vì nó chỉ sống ở vùng sa mạc thôi… Phía Bắc tiểu bang có rất nhiều thắng cảnh thu hút hàng triệu du khách từ khắp nơi trên thế giới đến thưởng ngoạn mỗi năm –Ngọn núi cao nhất đứng sừng sững hùng vĩ phía Bắc Arizona. tên gọi Humphreys Peak độ cao 12,670 feet gần bên thành phố Flagstaff là nơi trượt tuyết nổi tiếng vào mùa đông …
Arizona đúng là miền đất phú cường Trời ban cho thật đúng với phù hiệu Ditat Dues ( God Enriches). Khoáng sản nơi đây có rất nhiều vàng, bạc, chì, kẽm, uranium, nhưng nhiều hơn hết vẫn là đồng đỏ sản xuất nhiều nhất nước Mỹ, cung cấp khắp nơi trên nước Mỹ - Gần bên các quặng mỏ là hàng trăm hãng xưởng dùng để chế biến các kim loại này, kỷ nghệ đúc vật dụng bằng chì đứng hàng đầu của Hoa Kỳ - Ngành công nghiệp điện tử nổi tiếng với các hãng Intel Digital, Honeyweel, Motorola …và khoảng mấy chục hãng trung bình khác, hàng chục hãng hóa chất sản xuất, phụ tùng máy bay, chế tạo máy bay trực thăng và một lò nguyên tử lực tại Palo Verde. Phi trường quốc tế Sky Harbor tại Phoenix là phi trường lớn nhất của Arizona, kế đến là phi trường Tucson, đây là hai phi trường lớn và quan trọng của Arizona - Phi trường Sky Harbor với 4 Terminal tiếp nhận 8 hãng hàng không lớn của Mỹ và hàng chục hãng khác. America West Airline đặt bản doanh tại đây. Hai căn cứ không quân Luke Air Force Base và William Air Force Base, hai căn cứ này cũng từng là nơi huấn luyện hoa tiêu chiến đấu cơ tối tân F18, hầu hết sĩ quan chiến đấu cơ phản lực của VNCH được huấn luyện tại trường này – Nơi đây đã đào tạo nhiều sĩ quan ưu tú cho không lực Hoa Kỳ và quân đội đồng minh.

Điểm tham quan cuối cùng trong chuyến đi này là thắng cảnh Grand Canyon, tôi đã nghe tiếng từ hai mươi năm nay từ khi đặt chân đến xứ tự do này và trên các đài phát thanh vẫn thường có những tổ chức tham quan Grand Canyon, đây quả là kỳ quan thiên nhiên đẹp nhất nước Mỹ và là một trong 7 kỳ quan trên thế giới, hàng năm thu hút cả lượng khách khổng lồ đến nơi đây tham quan từ các nước khác và ngay cả dân Hoa Kỳ - Chúng tôi đến nơi khoảng 12 giờ trưa nhưng khí hậu vẫn bình thường dễ chịu, bởi vì ở độ cao so với mặt nước biển nên khí hậu mát mẻ quanh năm, một số đá ở đây có độ tuổi đến hai tỷ năm ( two billion years) dòng sông Cororado tạo nên hẻm núi vĩ đại này vào khoảng 6 triệu năm về trước, từ bề mặt sâu xuống đáy khoảng 1.6 km, phong cảnh hùng vĩ và tuyệt đẹp nên được mệnh danh là “ Bức tranh sa mạc” mà lần đầu tiên nhà thám hiểm Tây Ban Nha Garcia Lopez De Cardinas năm 1850 dẫn đầu một toán thám hiểm tìm ra thắng cảnh này – Sau đó năm 1869 ông John Wesley Powell người Mỹ tiếp tục hướng dẫn một toán thám hiểm khác vượt sông Colorado đến nơi đây và ông đặt tên cho kỳ quan này là Grand Canyon, những vách đá sừng sững như tòa lâu đài khổng lồ với nhiều sắc màu rực rỡ từ sáng đến chiều kết tụ bởi các loại đá : Limstone, sandstone, shate, gneiss, coare grained, banded rock …
Chúng ta đến tiểu bang Arizona mà quên viếng thăm thắng cảnh Grand Canyon là một thiếu sót lớn trong đời, qua cảnh đẹp hùng vĩ, ngoạn mục của thiên nhiên mà đấng tạo hóa đã huyền bí tạo nên cho nhân loại chiêm ngưỡng - Đứng trước thắng cảnh Grand Canyon ta tự thấy con người quá nhỏ bé trước vũ trụ bao la huyền diệu mênh mông kỳ bí… Còn nhiều nơi nổi tiếng và thu hút nhiều du khách nhưng thời gian có hạn nên đành chờ dịp khác …Mấy ngày ở lại Arizona tôi mê cảnh vật và con người của tiểu bang này một cách lạ lùng, ngoài tình đồng hương ra họ còn có một tình cảm thiết tha của tình bạn, nếu có điều kiện các bạn của tôi ở California nên bỏ thời gian đến viếng Arizona để thưởng ngoạn những cảnh đẹp kỳ thú và những di tích đã để lại hàng bao thế kỷ mà Cali của chúng ta không thể có được, đừng sợ Arizona nóng bức, vẫn chịu được vì không có khí ẩm nên không bị rít, đặc biệt nơi đây đúng là đất ấm và tình người cũng ấm nên đã có biệt danh từ mấy chục năm qua “ Nắng đẹp ấm tình người” 

Viết về tiểu bang Arizona với những chi tiết được tai nghe mắt thấy, với những thắng cảnh, với những kỳ quan, với những tài sản quý hiếm người xưa để lại và cuộc sống phát triển cực mạnh theo đà văn minh thế giới, chúng ta không thể không nói đến con người, nhất là người Việt Nam tị nạn – Nhưng điều mà tôi thầm phục và muốn nhắc đến nơi đây là tấm lòng tuổi trẻ VN đầy nhiệt huyết hăng say làm việc và giúp ích cộng đồng thật nhiều – Các em đã làm rạng danh giống giòng Hồng Lạc, làm đẹp mặt Tổ Tiên giống nòi, khi đến đây tôi mới thực sự phục các em vô cùng, các cơ quan, hội đoàn nào đều có mặt các em đóng góp tài năng công sức và tham gia tích cực, vì thế mà tuổi trẻ VN đã được vinh danh trong cộng đồng các sắc dân Á Châu, tôi tin chắc sau này sẽ còn nhiều em tuổi trẻ VN được vinh danh tiếp tục, đây là điều xứng đáng cho các em vì công sức tài năng đã thể hiện qua thời gian dài hoạt động cho cộng đồng Việt và cho quê hương thứ hai này – Tôi càng cảm phục các vị phụ huynh, các vị nhân sĩ đã khéo léo khuyên dạy con cháu của mình nên dường như hầu hết tuổi trẻ nơi đây thành danh, thành công về mọi mặt, nhất là có tấm lòng hăng say phục vụ công tác chung của người Việt, lo gì nữa, sau này cha ông thiếu gì người tài năng yêu nước thay thế, thiếu gì người biết hy sinh cho đại cuộc, hy sinh cho quốc gia dân tộc – Đây là quê hương thứ hai của chúng ta nhưng với các em đây là quê hương nơi sinh ra và lớn lên lẽ ra các em phải chấp nhận chỉ một quê hương Hoa Kỳ, nhưng vui thay và hãnh diện thay khi tôi được dịp tiếp xúc các em, các em đã đồng thanh trả lời : Chúng em là người Việt Nam, dù chúng em được sinh ra và trưởng thành nơi đây nhưng cũng chỉ là quê hương thứ hai, chúng em không bao giờ quên nguồn gốc nên chúng em vẫn là người Việt Nam, mong sau này có cơ hội cho chúng em về dựng xây đất nước…
Cảm động thay những tấm lòng tuổi trẻ Việt Nam nơi xứ người, phải chăng người Việt muôn đời vẫn còn trong huyết quản chí khí và nghị lực nơi ông cha để lại, tấm lòng hăng say phục vụ cho cộng đồng và phục vụ đất nước Hoa Kỳ nơi mình định cư luôn là điểm son đứng hàng đầu trong tư tưởng các em, nhất là tại tiểu bang Arizona, tôi đã tận tường nhìn thấy, chúc các em tuổi trẻ VN cư ngụ bất cứ nước nào trên thế giới sẽ sớm trở thành những nhân tài trong tương lai …

Những người tuổi trẻ hôm nay
Hăng say, hy sinh, can đảm
Tiếp bước cha ông đi trước
Sẵn sàng gánh vác non sông

Các em mà tôi đã gặp
Đều là tuổi trẻ Việt Nam
Bất kỳ là nam hay nữ
Đều mang giòng máu Tiên Rồng

Hãnh diện người Việt Arizona
Nắng ấm tình người càng ấm
Phong cảnh thần tiên ngoạn mục
Tài nguyên phong phú đủ đầy

Thân chúc các em yêu mến
Vang danh thành công mọi mặt 
Tấm lòng các em cao cả
Cộng đồng không thể nào quên

Tôi, người từ miền đất lạ
Đến vài lần sao thương mến dâng cao
Mong một ngày đất nước sáng ngời
Các em về cùng chung xây tổ quốc 
Các em về điểm tô non nước 
Ông Cha ta, rạng nở nụ cười…

Đêm nay dưới bầu trời tối đen không một vì sao, giờ giao thừa sắp điểm, người Việt Nam lưu vong cư ngụ khắp nơi trên quả địa cầu chắc lòng đang hướng vọng quê hương, ngậm ngùi than thở cho số phận lạc loài… Những chiến sĩ từng nằm gai nếm mật, trải tuyết dầm sương để giữ gìn non sông gấm vóc giờ này ngồi lặng lẽ đếm thời gian, tóc bạc da nhăn, mắt mờ theo ngấn lệ - Dù là những anh hùng đầy khí tiết vẫn không thể cầm lòng khi nghĩ đến hai tiếng “ quê hương và thân phận” – Ngày ra đi các anh đã hẹn với non sông ngày trở lại, nhưng rồi …giấc mơ đoàn viên mỗi ngày một xa xôi, kiếp người thì phù du như mây khói, đau lòng thay anh hỡi, biết bao chiến sĩ đã nằm yên trong lòng đất Mẹ để bảo vệ quê hương, giữ gìn cương thổ, nay còn ai biết đến họ tên ngoài thân tộc mà thôi ! Biết bao anh hùng hy sinh cho Tổ Quốc, biết bao nấm mộ hoang bên đường không nhang khói, biết bao xác người chìm khuất dưới biển sâu, trên rừng thẳm… và còn, còn nhiều lắm những chứng nhân cuộc chiến sống lê lết cuộc đời tàn tạ, tật nguyền bên nỗi trăn trở khóc thầm ngày đêm - Những người ly hương trong tim luôn nhức buốt hướng vọng quê nhà mỗi mùa Xuân đến, luôn biết ơn những chiến sĩ đã hy sinh vì Tổ Quốc, luôn ghi tạc khối ân tình với những thương phế binh nay kẻ còn người đã mất, trên đất nước tha hương chiến sĩ cũng đã dần dần thay nhau về lòng đất lạ, tiếc thay ước nguyện duy nhất được gửi nắm xương tàn trong lòng đất Mẹ quê hương không thể nào thực hiện với thời gian tàn nhẫn của vô thường…chẳng chờ chẳng đợi một ai đâu !!!
Gió Xuân miên man trên cành lá, hoa Xuân nở khắp mọi nhà, nhưng vẫn là Xuân đất khách, nỗi buồn riêng của mỗi tâm hồn tuy có khác nhau về hình thức nhưng chắc rằng suy nghĩ chẳng khác nhau, bởi tất cả cùng mong ngày trở lại quê hương hưởng một mùa xuân thanh bình thật sự…

ÐÊM BA MƯƠI

Ðêm ba mươi, đêm dài như vô tận
Chiến sĩ buồn dõi mắt phía trời xa
Quê hương xưa thăm thẳm giải ngân hà
Trong tiềm thức niềm đau đang trổi dậy
Chiến sĩ không quên bão giông ngày ấy
Máu loang dòng trên chiến địa xông pha
Vợ mất chồng và con lại mất cha
Bao thảm cảnh quanh vòng khăn tang trắng
Người chiến sĩ đâu quản gì mưa nắng
Xả thân mình cho hạnh phúc muôn dân
Có bao giờ vui hưởng được mùa Xuân
Giữa bất hạnh núi rừng pha máu đỏ
Xác chiến hữu dập vùi qua lớp cỏ
Cuối cuộc đời thê thảm chẳng người thân
Chẳng khói hương bay cũng chẳng mộ phần
Thân mục rữa tan dần vào cát bụi !
Còn nữa...đau thương chiến tranh dung rủi
Hy sinh bao phần thân thể ngọc ngà
Là ngọc là vàng quý giá của ông cha
Nay bỏ lại trên chiến trường uất hận !
Nỗi khổ niềm đau dài như bất tận
Biển đông buồn ôm xác vạn dân ta 
Máu lửa ngập trời bão dậy can qua
Còn thảm họa nào cao hơn thế nhỉ ???

Ðêm ba mươi dài như bao thế kỷ
Anh gục đầu nước mắt đọng rèm mi
Là chiến binh anh dũng có sợ gì 
Nay ứa lệ từ tâm linh uất nghẹn
Nay anh khóc cho đời trai tủi thẹn
Chí khí hùng chẳng giữ được non sông
Ðể máu xương dân Việt phải chất chồng
Cao như núi và sâu lòng biển cả...

Ðêm ba mươi trắng đêm dài không ngủ
Phút chạnh lòng lệ rơi ướt vần thơ
Tôi cũng như anh lây lất kiếp bơ vơ
Hoài cố xứ mà tơ lòng...đứt đoạn !!!



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét