ĐƯA CON LƯU
LẠC CỦA BIỂN
Truyện Ngắn
TRẦN MINH NGUYỆT
Tôi cầm tờ báo trên tay mà tưởng như là đang
mơ, không ngờ bài thơ tôi và Phương viết về biển vào một buổi chiều hai thằng
dạo bộ cách đậy vài tháng đã được dăng trang trọng trên trang thơ của tờ báo
Văn nghệ Sóng Ngầm. Trong khi tôi còn dán mắt vào tờ báo, thì Phương mừng quá hét lên với tôi:
-Tâm nhớ không? Bốn câu này , là
của mình - bây giờ đọc lại cũng thấy quá
hay. Nó vừa nói vừa ngâm nga :
“ …Chiều dạo chơi trên biển,
Thuyền căng buồm khơi xa…
Nhìn
Biển – mênh mang quá,
Trào dâng nỗi nhớ nhà !…”
Đám học
trò không hiểu chuyện gì, nhìn thấy thầy Phương vừa ngâm thơ, vừa vung tay làm
điệu bộ như nghệ sĩ trên sân khấu -
chúng cũng bá vai nhau cười
nghiêng ngả…
Tôi và Phương trôi dạt về vùng biển này như một
duyên mệnh, hay là một sự tình cờ đặc biệt . Chỉ biết hai đứa tôi rất thân
nhau, mà làm sao không thân nhau được khi ngôi trường chúng tôi dạy có năm lớp,
năm giáo viên nhưng ba người là con em miền biển này, sau giờ dạy họ trở về với
gia đình. Còn tôi và Phương, hai thằng
dân tỉnh lẻ được phân bổ về đây, ngoài
giờ dạy ra, hai chúng tôi chỉ biết cùng nhau đi dạo dọc theo bờ biển, ngắm nhìn
những cánh buồm lênh đênh ngoài xa, hoặc gởi hồn theo những tia nắng ấm buổi
bình minh trên sóng nước dịu êm mênh
mông buổi sớm. Những năm đầu tiên,
hai thằng buồn quá, muốn bỏ dạy về nhà tìm chuyện gì kiếm sống cũng được, chứ
chôn mình ở nơi hẻo lánh này buồn và cô độc quá. Nhưng dần dà tình cảm với
biển, với những con người hiền lành chân chất đã níu giữ chân hai thằng chúng
tôi cho đến ngày nay. Đến bây giờ , chúng tôi không thể rời khỏi nơi này được
nữa, chỉ hai tháng về nghỉ hè thôi mà chúng tôi ốm rộc người đi. Chúng tôi không ngủ được vì nhớ tiếng sóng vỗ
rì rầm của biển. nhớ những buổi sớm mai đi bộ trên bãi cát mát lạnh, nhớ những
đêm ngồi hóng gió, làm thơ… Chưa hết hè mà chúng tôi không ai hẹn ai cùng nhau
đến trường sớm hơn dự định.
Thường là vào tháng
này, trời quang mây tạnh, biển về đêm đẹp lạ. Vậy mà mới hơn 8h30 bãi biển vắng
lặng không một bóng người. Không biết từ đâu mà hơn một tháng nay có tin đồn có
một người con gái xỏa tóc, mặc một đồ màu trắng ngồi trên một ghềnh đá nhô ra
biển ngắm trăng. Không ai biết diện mạo của cô ấy ra sao, nhưng nghe ông Tư Cào
đi biển về khuya kể lại “ Đó là một cô
gái mặt mày quái dị, bảy phần giống quỷ, chỉ có ba phần giống người thôi, miệng
cô ấy dính đầy máu”. Ông Tư còn nói thêm “ May mà tôi nhanh chân chạy thoát, nếu không thì không biết hậu quả sẽ
như thế nào? Tôi chạy mà nghe phía sau có tiếng cười gằn …nghe lạnh xuơng sống!”. Và kể từ lúc ấy, tin đồn lan xa
- không ai dám ra biển vào ban đêm nữa.
Tôi và Phương lúc đầu
cũng ái ngại, ban đêm cũng đóng cửa trốn
kĩ trong phòng, nhưng không khí ngột ngạt và ảm đạm quá, chúng tôi không chịu
nổi lâu được. Tôi nói với Phương “ Chúng mình ra biển đi?, Cậu tin lời đồn đại
của mọi người sao? Chúng ta đã ở đây hơn sáu năm rồi, nếu có ma thật thì chắc
chúng ta đã gặp rồi phải không?”. Phương
khẻ gật đầu như để xác nhận. Im
lặng một lúc, Phương chợt nói lớn : “ Chúng ta ra biển một lúc đi
Tâm? Ở hoài trong phòng buồn và chán quá”. Vậy là tôi và Phương lại được thả
hồn mình hòa cùng tiếng sóng biển rì rầm, lắng nghe những cây phi lao hát bài
ca của gió. Hai đứa chúng tôi thả bộ trên bải biển, trăng trên trời vằng vặc dường như cũng song hành cùng chúng
tôi.
Đêm nay trời oi bức
lạ, bầu trời mây đen kịt, Chắc sắp có
trận mưa to. Bải biển vốn đã vắng người về đêm, nay lại vắng hơn, chỉ có tiếng
sóng vỗ bờ và tiếng gió rít trên hàng phi lao. Ngoài khơi những ngọn đèn trên
những chiếc thuyền lờ mờ ẩn hiện, vạn vật chìm trong màn đêm lạnh lẽo. Tôi và
Phương đi dạo từ sau bữa cơm tối đang vội vã về phòng để tránh cơn mưa, nhưng
không còn kịp nữa, cơn mưa đã bắt đầu lác đác. Mưa mùa này là những trận mưa
rào không dai dẳng, triền miên như mưa mùa đông. Không muốn bị ướt, chúng tôi
nép mình trong một cái chòi nhỏ mà ban ngày vốn là nơi du khách tham quan ngồi
uống cà phê hay chơi cờ. Bỗng Phương ôm chầm lấy tôi thì thào : “ Tâm! Cậu nghe xem? Hình như mình nghe
tiếng ai khóc than cậu à? Hay là tiếng của cô gái ma?”. Tôi lắng nghe một lúc
và rùng mình, vì trong tiếng sóng biển và gió rít kia, tôi còn nghe thấy tiếng
khóc rền rĩ, trầm trầm, khiến người nghe cảm thấy buốt lòng. Chúng
tôi căng mắt nhìn vào nơi vang ra tiếng
khóc nhưng chỉ là một màn đêm mờ
mịt, không thấy được một hình bóng nào.
Mưa bắt đầu tạnh dần,
tiếng khóc nghe càng rõ hơn, tiếng khóc như có một ma lực lôi chúng tôi ra khỏi
nơi ẩn nấp đi về phía trước. Trên một gành đá nhỏ chìa ra biển, bóng một cô gái
ngồi bó gối và ôm mặt nức nở dưới những hạt mưa mưa. Hình như cô vừa khóc vừa
nói gì đó mà chúng tôi vì cách xa và bị
át bởi tiếng sóng, tiếng gió nên không nghe rõ, nhưng cả hai chúng tôi đều cảm
nhận đó là tiếng khóc than của một con người đang tuyệt vọng bi thương. Nghĩ như vậy, chúng tôi vững tâm đến gần cô
gái hơn, bước chân của chúng tôi đi rất khẻ vì vậy khi chúng tôi đến cạnh bên,
cô gái mới giật mình quay lại nhìn. Sau một lúc ngỡ ngàng cô gái nói giọng gay
gắt :
- Các người là ai? Đến đây
làm gì?
Tôi chưa biết trả lời sao thì Phương đã lên
tiếng - giọng thành thật : “ Chúng tôi là thầy giáo, là dân của vùng biển này,
chúng tôi tối nào cũng đi dạo qua đây mà …”.
- Vậy thì các Người cứ làm
việc của các Người đi, đừng quanh quẩn nơi đây nữa.. ..
Gió biển thổi mạnh, chúng
tôi cảm thấy gai lạnh. Có lẽ cô gái đang ngồi nơi mỏm đá kia càng lạnh hơn? Bộ đồ cô mặc ướt sũng nước mưa, cô thu người
lại vòng tay ôm lấy ngực như để tìm chút hơi ấm. Phương thấy vậy vội tháo chiếc
áo khoát đang mặc quàng lên người cô và dường như không muốn cô gái phản đối
Phương vội nói : “ Khuya rồi chúng ta về
đi? Nhà chúng tôi ở xóm Tiêu gần đây, mời cô có dịp ngang qua thì ghé thăm. À
tôi tên Phương, anh bạn này tên Tâm, còn cô? ”. Cô gái vẫn ngồi lặng yên -
không nói gì, chỉ thoáng liếc nhìn chúng tôi.
Phương im lặng một lúc – giọng vui vẻ : “ Tôi không phải tò mò, nhưng
hình như cô có gì đó buồn khổ lắm phải không? ”. Cô gái chậm chạp đứng lên, quay đi - nhưng
chỉ được vài bước cô dừng lại - - nói như chực khóc : “ Tôi không có người thân
ở đây, những người mà tôi biết đều độc ác,
bất lương - họ không phải là những con người….”. Phương vẫn giọng nhẹ
nhàng : “ Đừng nói vậy cô gái, Không phải tất cả mọi người đều xấu cả đâu, trên đời này còn nhiều người tốt mà,
cô ! ”. Tôi vội nói thêm trước khi cô gái kịp phản ứng : “ Cuộc đời cô có thể
gặp nhiều bất hạnh , nhưng cô đừng buồn khổ quá đáng, mà hãy quên chúng đi -
gắng guơng đứng lên và làm lại cuộc đời chứ… ”.
Giọng cô gái như tiếng rền
rĩ : “ Tôi còn có cuộc đời sao? Tôi
không có người thân, không ai muốn thừa nhận một con người xấu xa, bất hạnh như
tôi cả mà? ”. Vừa nói xong - Cô lửng
thửng bước lại chỗ cũ - ngồi xuống mõm
đá . Tiếng cô như tiếng gió vọng lại từ xa : “ Hai anh có thể đủ can đảm - làm ơn nghe hết chuyện về cuộc đời của tôi
không? ”. Phương nhìn tôi, cả hai chúng tôi gật đầu. Tôi nhìn Cô gái – giọng
tuơi tỉnh: “ Nếu cô xem chúng tôi là những người bạn, thì cô hãy kể đi – chúng
tôi rất mong muốn nghe!”. Cô gái nhìn lướt lên mặt chúng tôi như một ánh đèn pha chiếu thẳng và bắt đầu
kể:
“Quê tôi là vùng quê nằm dọc theo bờ biển,
dãi biển miền trung hoang vắng và nghèo khó. Nhà tôi rất nghèo vì quá đông chị
em. Ba tôi có tới 4 bà vợ, nhưng bà nào cũng sinh ra toàn con gái, mà dân vùng
biển chúng tôi nhà nào không có cón trai là coi như bỏ không. Mẹ tôi là bà vợ
thứ ba, khi bà sinh ra tôi là con gái, ba tôi không quan tâm đến, bỏ mặc để đi
theo bà thứ tư. Mẹ tôi buồn và căm giận
ba tôi. Đến năm tôi đươc 5 năm tuổi bà
bỏ tôi ở lại với ba tôi và mấy bà mẹ kế,
ra đi tìm niềm an ủi hạnh phúc cho riêng mình. Tôi trở thành một đứa con
vô thừa nhận, lem luốc bẩn thĩu. Chị em
trong nhà không ai thương tôi, cứ có cơ hội là họ nhiếc mắng sĩ vả, và có khi
còn là những trận đòn thâm tím mình mẩy. Trong nhà tôi giống như một con hầu,
một đứa ở vậy, tôi phải làm vừa lòng hết thảy mọi người nếu trái ý ai là cuộc
sống của tôi sẽ không yên, tôi luôn bị mọi người bỏ đói, và bị đánh đập. Ban
ngày là vậy, đến tối mấy anh chị, em tôi
quây quần bên mẹ chúng, vòi vĩnh thứ này, thứ kia, còn tôi chỉ biết chạy ra
biển gởi những nỗi buồn vào lòng biển sâu, cho mẹ biển mà thôi. Mẹ Biển luôn bao dung , hiểu những gì mà tôi phải
gánh chịu và người đã an ủi, vỗ về tôi hằng đêm như thế. Tôi nghĩ - chỉ có mẹ Biển mới là người mở vòng
tay lớn ôm ấp, xoa dịu được nỗi buồn đau của tôi mà thôi.
Tôi yêu biển bằng thứ tình
yêu cuồng dại không sao giải thích được. Mỗi buổi sáng sớm, và chiều tà tôi
thích ngồi một mình trên bải cát bao la, xây những lâu đài, cung điện và nhìn
thủy tiều lên cuốn mọi thứ ra xa. Mọi thứ trên cõi đời này – rồi cũng sẽ bị lớp
sóng thời gian cuốn trôi đi như thế cả! Cuộc sống của tôi cứ như vậy trôi qua,
không phẳng lặng, êm đềm nhưng cũng là cuộc sống của một con người đang có mặt
trên trái đất bao la này. Vì vậy có
nhiều khi tôi nghĩ đó là những năm tháng hạnh phúc nhất đời của tôi. Năm tôi 16
tuổi, một buổi tối, tôi ẳm thằng em út, vô tình trượt chân té, mẹ Tư đuổi tôi
ra khỏi nhà cấm cửa không cho tôi về nữa. Mà quả thật tôi cũng không dám về, cả
nhà tôi chỉ có nó là con trai , ba tôi mà biết được tôi làm nó té, không biết
ông sẽ phạt tôi như thế nào nữa. Trời dần khuya , tôi vừa đói vừa khát, nhưng
vẫn kéo lê bước đi lang thang trên bải biển, lòng nơm nớp lo sợ, hoảng loạn… ”
Phương cắt ngang câu chuyện
của cô gái : “ Khuya mà không có ai tìm cô về sao? ”. Cô gái khẻ nhếch môi -
cười buồn : “ Có ai đâu anh? Họ mong tôi đi ra
khỏi nhà cho khuất mắt hay chết đi cho họ rảnh nợ mà ! ”.
Với giọng mê man , như trong
cơn mơ - cô gái tiếp tục câu chuyện:
“Tôi dồn lá phi lao lại một chỗ
và nằm xuống bên một gốc dương lớn ngả lưng xuống. Tôi đã ngủ thiếp trong cái đói cồn cào và nỗi lo vây
hãm. Tôi đang lơ mơ thì chợt nghe có tiếng người vọng lại đằng xa. Bất giác, tôi
nhõm người dậy định chạy trốn vào lùm
cây gần đó nhưng không còn kịp nữa. Một
người trong nhóm đã thấy tôi. Hắn la lên : “ Có bò lạc chúng mày ạ, tao biết
lần ra biển này là hên và may mắn mà…”. Tôi định bỏ chạy thật mau, nhưng đôi
chân dường như không chìu theo ý của tôi
nữa, nó cứng đờ, khựng lại một chỗ. Đám người như hổ đói kia quây quanh tôi,
chúng rọi đèn vào mặt tôi và cười lên hô hố. Một thằng trong bọn nói : “ Cô em
xinh xắn lắm tụi bây ơi! Em gái đi đâu vậy? Chờ bọn anh phải không? Vui vẻ cùng
bọn anh tí em nhé? ”. Lúc đó tôi đã hình
dung ra chuyện gì sẽ xảy ra, tôi thét lên kêu cứu, nhưng một thằng trong bọn từ
phía sau đã ôm choàng lấy tôi, quấn ngay chiếc áo thun của nó bịt miệng tôi lại
– thì thào : “ Ngoan nào em? Chìu bọn
anh một tí, em kêu gào không ích gì đâu? ”. Nói xong , hắn xoay người ẵm xốc tôi lên. Chúng mang tôi vào
một nơi khuất có tẳng đá bằng phẳng. Cả bọn ba đứa thay nhau vừa đè tôi xuống,
vừa cởi bỏ áo quần của tôi . Tôi cảm thấy hơi lạnh của đá, của gió , của sóng
biển ì ầm trong nỗi bất lực . Chúng thay
nhau cưỡng hiếp tôi cho đến khi tôi ngất
đi…. Khi tôi tỉnh dậy, trời đã hừng sáng
– tôi bật ngồi dậy mặc vội lại áo quần còn vất
bên cạnh . Mưa lất phất, và sóng biển gào thét dữ dội. Tôi đờ
đẩn lê chân về nhà, vì không còn biết đi đâu nữa. Mọi người trong nhà lo cơn
bão số 10 sắp đến mà quên mất sự có mặt
của tôi. Tôi lẳng lặng chui vào buồng -
nằm dài lên giường và mê thiếp đi. Trong cơn mơ
ngắn tôi thấy mẹ Biển hiện lên như một vị nữ thần, nét mặt phẩn nộ, cuốn trôi cả đám côn đồ man rợ kia quay cuồng dưới dòng nước xiết…
Ba tháng sau bụng tôi càng
ngày càng lớn, vậy là tin con Thẩm - con ông Tùng bị chữa hoang lan ra mau
chóng. Ba tôi giận tím ruột, đánh tôi những trận thừa sống, thiếu chết; còn các chị em trong nhà cứ nhìn thấy tôi là họ sỉ
vả, họ nguyền rủa. Không biết mấy bà mẹ
và chị em nói gì mà vào một đêm nọ - ba kéo tôi dậy - đưa cho một ít tiền bảo tôi đi khỏi nhà, đi đâu cũng
được; ông không muốn nhìn thấy mặt tôi nữa. Tôi khóc lóc, van xin nhưng vô
hiệu. Tôi đành ôm mấy bộ đồ cũ và ra đi vào lúc nửa đêm. Từ thuở nhỏ, tôi chưa
bao giờ rời khỏi nhà, khỏi biển lần nào.
Tôi không biết phải đi đâu bây giờ? Theo
lời răn đe của ba - tôi phải đi xa, thật xa – ra khỏi vùng biển này, nếu ông
gặp mặt - thì sẽ giết chết. Tôi lần mò
ra được quốc lộ - đành đua tay vẫy đón một chiéc xe đò hối hả bước vội lên xe .
Thế là tôi bắt đầu lưu lạc ở thành phố Hải Phòng sầm uất. Tôi không có nhiều tiền, nên chỉ một vài ngày
sau là tôi đói không có gì để ăn. Tôi đi xin rửa chén bát cho một quán ăn kiếm
cơm thùa, tối về ngủ gầm cầu hay lều chợ như những người ăn xin khác.
“ Sao mà có người cha nhẫn tâm quá vậy trời ? ” Tôi buộc miệng thốt lên.
Thẩm nhìn tôi cười nhạt: “ Chưa hết đâu
anh. Cuộc sống khốn khổ vậy mà vẫn chưa hết
kiếp khổ nạn của cuộc đời dâu biển….”
Nhìn thẳng ra ngoài khơi xa-
giọng cô gái lại trầm trầm, đều đều:
“ Một hôm có một bà ăn mặc sang trọng đến tìm tôi, bà ấy nói “ chị thấy
em xinh đẹp như thế này mà rửa chén, ở lều chợ thì phí lắm, em về bán quán cà
phê cho chị không sướng hơn sao? Ở đây
với điều kiện như thế này làm sao một người có bầu như em chịu nổi? “ . Bà ấy
còn nói nhiều- nhiều nưa . Tôi nghe bà ấy nói rất mủi lòng , bùi tai, nên ưng
thuận theo bà ấy về nhà. Lúc đó tôi
nghĩ: “ tôi còn có gì đâu để mà giữ gìn nữa, tất cả đã mất hết rồi . Tôi sống như đã chết mà!”. Tôi được bà cho ăn
ngon mặc đẹp và không phải làm gì cả.
Hơn một tuần sau, bà ấy bảo
“ tương lai tôi còn dài không thể sinh
con không cha được và sinh ra thì tôi lấy gì để nuôi nó đây khi thân tôi không
một nơi nương tựa?”. Bà Lệ - tên người
đàn bà - khuyên tôi đi phá thai bỏ đứa bé đi. Lúc đó tôi có biết phá thai, bỏ
đứa bé là sao đâu, chỉ thấy bà tốt với tôi, mà tôi không có gì đền đáp nên gật
đầu chấp nhận là sẽ làm theo lời chỉ dạy của bà.như một người mẹ
Tôi ở nhà bà Lệ được ba
tháng, ngày phụ bà bán cà phê, tối dọn dẹp trong nhà. Một hôm bà bảo có việc đi
Lạng Sơn, kêu tôi đi cùng cho vui.vui “.
Phương nghe vậy - bật kêu lên : “ Chết
rồi! Cô gặp Tú bà rồi, cô bị bán sang Trung Quốc đúng không? ”. Thẩm gật nhẹ
đầu – giọng đượm buồn : “ Bà ấy dẫn tôi đến một ngôi nhà bên sườn núi và bảo
tôi ở đó chờ bà trở lại. Khoảng hơn một tiếng đồng hồ sau có hai người đàn ông
lạ đến , họ nói bà Lệ đã bán tôi cho họ rồi. Tôi đã thuộc quyền sử dụng của bọn
họ. Tôi hoảng sợ kêu gào, định bỏ chạy, nhưng giữa vùng rừng núi tiếng kêu của
tôi lạc lõng, chơi vơi. Tôi được hai người đàn ông đẩy lên xe, chạy qua khỏi
biên giới – ngay tối hôm đó, đã bán lại cho một động mại dâm và tôi bị giam giữ
ở đó trong nửa năm. Một ngày tôi phải tiếp từ 7- 10 khách lớn nhỏ, làm việc từ
6h sáng đến 1, 2 giờ đêm kể cả ngày đau yếu bệnh tật. Sau đó họ còn chuyễn tôi
đi đến cho vài hang động mại dâm khác cho đến khi tôi được
một số người tốt giúp đỡ trốn thoát về Việt Nam ….”
Thẩm im lặng một lúc - thở
dài thường thược : “ Tôi về lại được Việt Nam , nhưng không dám, và cũng không
muốn về lại quê nhà, vì nơi đó đâu có ai chờ đoiự tôi? . Cuộc sống nơi đó sẽ
gợi lại cho tôi biết bao nỗi buồn. Nhưng tôi rất yêu biển, không thể rời xa
biển chút nào - vì vậy tôi mới trôi dạt
đến vùng biển hẻo lánh này. Ngày ngày tôi đi bán vé số, tối đến ra đây kể lể những chuyện vui, buồn với mẹ Biển thân
yêu của tôi. Chỉ có mẹ biển là thương tôi, không ghét bỏ đứa con này thôi….”
Nói đến đây - Thẩm lại ôm mặt khóc rưng rức. Phương đặt tay lên vai Thẩm, vỗ
nhẹ - nói như một lời chia sẻ: “ Xét cho
cùng thì cô có lỗi gì đâu? Chỉ là hoàn cảnh khắc nghiệt xô đẩy cuộc đời cô , cô là
nạn nhân của gia đình, của xã hội như bao người khác thôi mà! ”.
Tôi không ngờ- trên đời, lại
có một người con gái chịu khổ đau, bất hạnh đến nhường này? Tôi cảm thấy minh thật sư bất lực trước nối
đau quá lớn của cô gái .Giá mà tôi có thể làm được gì lúc này để chia sẻ cùng
cô ? Tôi lóng ngóng, phân vân mãi mới nói được một câu : “Nếu cô Thẩm không còn ngại ngùng thì có thể xem hai chúng tôi là bạn được không?
”. Thẩm thôi khóc - ngẩng đầu lên - giọng như run rẫy : “ Hai anh nói thật lòng đấy chứ? Hai anh có
thể xem tôi là bạn sao?. “ Tôi và Phương đột nhiên không hẹn nhau mà cùng nắm
tay cô như để chia sẻ những nỗi buồn và truyền cho cô một chút hơi ấm của tình
người.
Từ dưới mặt nước xanh thẫm
mênh mông - một vầng ánh sáng nhô lên – đỏ hồng- mặt trời đã mọc – một ngày mới
lại bắt đầu rồi. Chúng tôi chia tay
nhau. Thẩm hứa sẽ đến thăm chúng tôi vào một ngày gần đây. Cô rời khỏi mỏm đá,
đếm từng bước và khuất dần sau hàng phi lao về phía cuối làng. …

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét