BẠC LIÊU ƠI
thơ Hoàng Yên Linh
Bạc Liêu ơi ! Bạc Liêu
Ba mươi năm tôi về lại Bạc Liêu
Trăng Gành Hào vẫn vàng soi con nước
Ba mươi năm một lời hẹn ước...
Tôi trở về ngọt ngào câu Dạ cổ
Tìm tiếng đàn xưa với người bạn cũ
Chỉ còn lại đây chỉ là cõi nhớ .
Bạc Liêu ơi ! Bạc Liêu
Tôi tìm ông giữa biển trời sóng vỗ
Dáng ông đi về những chiều mưa đổ
Ly rượu đong đầy
Tiếng đàn bầu da diết
Trãi lòng ông giữa bao điều thua thiệt
Tôi kẽ tha phương ngày tàn cuộc chiến
Đôi bạn trẻ già
Ngẫm cuộc đời như một giấc Nam Kha .
Bạc Liêu ơi ! Bạc Liêu
Ba mươi năm tôi về lại tìm ông
Giọt nắng chiều rơi sao đến chạnh lòng
Hỏi gió ,hòi mây hỏi chiều biển lộng
Hỏi cánh chim trời
Ông phiêu lãng nơi đâu ...
Bạc Liêu ơi ! Bạc Liêu
Một mình tôi rượu rót lại đầy
Chỉ mình tôi giữa chiều hoang vắng
Ông ở đâu ... Tiếng đàn xưa vắng lặng
Câu thơ này tôi viết chỉ mình tôi .
Ông Ba Sài Gòn
Tôi vẫn gọi tên ông
Như thuở nào đói cơm rách áo
Một điếu thuốc rê
Một bầu rượu trắng
Khúc vọng cổ buồn thức trắng đêm trăng .
Bạc Liêu ơi ! Bạc Liêu
Còn trăng còn rượu còn tôi
Mà ông xa biệt cuối trời lãng du
Bến sông ngày đó giã từ
Hẹn nhau mấy độ sang thu lại về
Đường đời vạn dặm sơn khê
Lỗi câu ước hẹn tái tê cõi lòng
Về Gành Hào gọi tên ông
Mình tôi khách lạ bên sông lạnh buồn .
Bạc Liêu ơi ! Bạc Liêu
Trách tôi lần lữa với đời
Tìm ông lỡ muộn bên trời quạnh hiu .
HOÀNG YÊN LINH

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét