Thứ Năm, 10 tháng 12, 2015

     Kỷ-niệm Tam-kỳ
thơ Huy Uyên

Bến sông Trường-giang buồn hiu hắt
đâu đây lên khói lam mái tranh
biền dâu quê tím màu biền biệt
trên đồi xa sót bãi nắng phai tàn  .

Đò buổi trước đã đưa em qua sông
nước hai bờ đục màu phù-sa đỏ
đất quê níu bám đợi,chờ,mong
xa bến xa quê từ dạo đó .

Nổi cô quạnh trôi về trăm ngã
sông tiếc chi để nhớ những mái chèo
leo lên núi một mình đứng ngó
trọn đời sầu hai vai trọn mang theo .

Em từ độ thả tóc buông Tam-kỳ
bỏ Trần-cao-Vân rồi đi vĩnh-viễn
thương nhớ hề tim thương nhớ ai
sáo đã qua sông dòng đời tan biến .

Gió thổi Hòa-hương qua cầu An-phú
em có kịp về họp chợ sáng nay
đường Phan-chu-Trinh nắng xiên màu nhớ
dịu ngọt tôi về năn nĩ cầm tay .

Ngẫn ngơ tan học Trần-cao-Vân
lối chia hai Đức-tri ,Trần-hưng-Đạo
trên cao những vòm lá ngát xanh
mắt nhìn ai quên luôn sách vở .

Tinh khôi em một thời con gái
cánh áo bay màu trắng bướm ong
nón nghiêng che mưa dầm nắng dãi
chở trong tim ai cháy một mối tình .

Những chiều đông tan học mù sương
ngang nhà thờ Cao-đài núp bóng
năm tháng theo đi suốt cả con đường
(quên hết thời những xe nhà binh
về Chu-lai từng lớp người ra trận ) .

Em tóc dài đen môi hồng da trắng
xa nhau kể từ buổi chiến-tranh về
chôn vào tim bến bờ kỹ-niệm
xa quên rồi ngày tháng tuổi hoang mê .

Ngày tháng Tam-thanh,Tam-kỳ muối biển
đuôi mắt ai già với tháng năm
tình yêu xưa chưa trọn ấm chỗ nằm
xa em,xa Tam-kỳ
những ngày xưa đi mà không đến .
Huy Uyên


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét