MỘT CÂU CHUYỆN CẢM ĐÔNG

Nguyên Tác : A True Story

Tác Giả :
Paul Villard
ChuyễnNgữ : Trần Minh Nguyệt
A true Story đã được in lần
đầu tiên vào tháng 6 năm
1966 bởi Readers Digest. Tái bản vào
tháng 12 năm 99,
bởi nhà Singing Wires newsletttters.
Khi tôi còn là một cậu bé con, nhà tôi có điện thoại đầu
tiên trong làng. Tôi nhớ đó là một chiếc hộp cũ được đóng chặt ở trên tường,
ống nghe bóng loáng treo bên cạnh. Lúc
đó tôi quá nhỏ không thể nào với tới để cầm điện thoại được, nhưng tôi gần như
bị hút hồn mỗi khi mẹ tôi nói chuyện với
ai đó trên điện thoại.
Sau đó tôi khám phá ra rằng bên trong
chiếc hộp tuyệt vời này có một ” thiên thần” đang sống. Tên của cô ta là" Information".
Và cô ta hầu như biết hết thảy mọi thứ trên đời.
Một ngày nọ, trong khi mẹ tôi sang
thăm nhà hàng xóm, tôi đã tình cờ nói chuyện được với “ thiên thần” trong điện
thoại. Hôm đó, tôi xuống tầng hầm sửa lại chiếc băng ngồi.Tôi bất cẩn đập mạnh
búa vào ngón tay. Tôi cảm thấy đau khủng khiếp nhưng tôi không khóc vì tôi biết
rằng không có ai ở nhà để chia sẻ và an ủi tôi cả. Tôi chạy khắp nhà, mút ngón
tay, xoa vào chổ đau cho dịu bớt.Khi tôi chạy đến cầu thang, tôi chợt nghĩ ra
chiếc hộp điện thoại. Tôi chạy vào phòng khách kéo một chiếc ghế đến đầu cầu
thang, đứng lên ghế, tháo ống nghe ra khỏi móc và cầm nó áp vào tai. Tôi gọi to
" Information"
Sau một hai tiếng lách cách, một
giọng nói nhỏ vang lên " In
formation đây".
- Cháu bị đau tay- tôi rền rĩ trong điện
thoại, và như được chia sẻ tôi bật khóc.
- Mẹ của cháu không có ở nhà à? Thiên
thần hỏi
- Không có ai ở nhà ngoại trừ con cháu
thôi cô à.- Tôi khóc lớn hơn.
-Có chảy máu không? Vẫn giọng nói dịu
dàng của thiên thần
- Dạ không ạ. Nó không chảy máu nhưng nó
bị dập cô à.
Thiên thần dịu dàng hỏi " Con có
thể mở tủ lạnh ra không?"
- Dạ! Con làm được ạ
- Vậy con mở tủ lạnh lấy ra một cục đá
và chườm vào vết thương nhé- thiên thần nói.
Sau ngày hôm đó, tôi gọi cho thiên thần
để hỏi mọi điều mà tôi chưa biết. Tôi hỏi thiên thần về bài địa lý và chính cô đã
dạy cho tôi biết Philadelphia
ở đâu?. Thiên thần còn giúp tôi làm những bài toán khó, Chỉ cho tôi cách nuôi
con sóc mà tôi bắt được ở công viên là nó ăn trái cây và hạt dẻ.
Một ngày, con chim Hoàng Yến
của tôi chết, tôi gọi cho thiên thần và kể với cô về chuyện buồn này. Cô lắng
nghe tôi và an ủi tôi rất nhiều nhưng tôi vẫn không hết buồn. Tôi hỏi thiên
thần : " Tại sao lúc còn sống con Hoàng Yến của cháu hót hay đến vậy, mang
đến niềm vui cho mọi người là vậy mà khi chết đi chỉ còn là một đống lông trong
lồng vậy hả cô?"
Thiên thần của tôi chắc hẳn
lặng người đi vì xúc động. Cô khẻ nói : " Wayne ! Cháu hãy nhớ là có nhiều thế giới khác
tươi đẹp cho nó hót cháu à"
Tôi bằng lòng với cách giải thích đó và tôi cảm thấy được an ủi hơn.
Một ngày khác,Tôi gọi cho thiên thần. Vẫn
giọng nói ấm áp quen thuộc trả lời tôi. Tôi hỏi:" Làm thế nào để sửa lỗi
chính tả hả cô"...
Tất cả những chuyện này diễn ra
ở một thị trấn nhỏ ở vùng Tây Bắc Thái Bình Dương. Khi tôi được chín tuổi gia
đình rời khỏi vùng quê đến Boston .
Tôi nhớ thiên thần của tôi rất nhiều. Tôi đi nhưng thiên thần của tôi mãi ở lại
trong ngôi nhà ở miền quê đó. Nơi ở mới điện thoại đặt ngay ở trên bàn,nhưng
tôi không còn hứng thú với nó nữa.
Khi tôi đã là một thanh niên, kỉ
niệm về những cuộc trò chuyện với thiên thần từ thời thơ ấu vẫn ăn sâu trong
tâm khảm tôi. Thường chúng ngủ yên,nhưng khi gặp việc gì buồn hay không giải
quyết được, tôi quắt quay nhớ lại cái cảm giác an bình, hạnh phúc mà tôi có
được bên cạnh thiên thần. Tôi cảm nhận rất rõ tình yêu thương, sự chia sẻ, lòng
kiên nhẫn mà thiên thần đã dành cho một cậu bé con như tôi.
Sau đó vài năm, trên đường về miền
Tây để đến trường Đại học, máy bay của tôi hạ cánh ở Seattle . Tôi có nửa giờ rảnh trước khi tiếp
tục cuộc hành trình. Tôi điện thoại cho em gái tôi đang sống ở ngôi nhà
cũ. Sau đó như một bản năng tôi quay số
của thiên thần. Kì diệu thay,tôi nghe giọng nói quen thuộc cũ. " Tôi nghe". Vì quá bất ngờ, tôi không biết hỏi cô điều gì, tôi hỏi
một câu có lẽ đã nằm sẵn trong tiềm thức của mình " Làm thế nào để sữa lỗi chính tả hả cô?"
Sau một lúc yên lặng, một giọng nói
nhỏ ở đầu dây bên kia: "Cô nghĩ tay của cháu giờ đã lành hẳn rồi
chứ?"
Tôi reo lên" Là cô phải không?
Cô có biết những lời cô dạy vẫn nằm sâu trong lòng của cháu không?”
-
Nhưng
cháu cũng đâu biết là những cuộc gọi của cháu có ý nghĩa như thế nào với cô
không?. Cô không có con, và cô từng ngày mong đợi những cuộc gọi của cháu.
- Dù đã bao năm cháu không còn được trò
chuyện với cô nữa nhưng cháu luôn nghĩ đến cô. Cháu nhớ cô nhiều lắm. Cháu có thể gọi cho cô khi cháu đến thăm em
gái của cháu không?
- Cháu hãy làm điều đó. Hãy làm điều đó
vì Cô Sally
Ba tháng sau đó. Tôi có dịp quay lại Seattle . Tôi quay số điện
thoại quen thuộc, một giọng nói khác trả lời tôi mà không phải cô Sally.
- Anh là bạn của Sally à? Giọng nói lạ ở
đầu dây bên kia.
- Dạ! Cô Sally là người bạn lớn tuổi của
cháu- Tôi lo lắng trả lời- Cô ấy đâu ạ?
-Tôi rất tiếc phải nói với cậu điều này-
Cô ấy nói.- Sally đã làm việc bán thời gian vài năm qua vì cô ấy bị ốm. Cô ấy
mất năm tuần trước. ...
Trước
khi tôi buông máy- cô ta nói : " Đợi một chút, có phải tên của cậu là Wayne không?"
- Vâng! Tôi trả lời
- Sally bảo tôi thế nào cậu cũng gọi
nên có nhờ tôi nhắn lại với cậu rằng "
Cháu ơi! Có nhiều thế giới khác tươi đẹp dể sống cháu à? "
Tôi cảm ơn người cô ấy và gác máy. Tôi
biết cô Sally muốn nói gì, cô không muốn tôi buồn.
Đừng bao giờ đánh giá thấp ảnh hưởng của
bạn đối với người khác, những người mà bạn đã tiếp xúc hôm nay. Tại sao không
tiếp tục gửi tin nhắn này đi? Tôi cũng vừa làm điều đó.
Hãy nâng bạn trên đôi cánh của đại
bàng.
Có thể bạn sẽ tìm thấy những niềm an ủi
và an lạc lâu dài cho bạn.
Cuộc sống là một cuộc hành trình- muôn
màu muôn vẻ, không phải là một chuyến du ngoạn được lập trình sẵn.
Tôi yêu câu chuyện này vì nó là
chuyện thật của đời tôi và kể nó ra đây- Tôi hi vọng bạn cũng thích như tôi…
TRẦN MINH NGUYÊT
Chuyễn ngữ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét