Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2016

Ảnh Lê Hoàng

27.
TRƯỜNG KHUYẾT TẬT NHÂN ÁI TIỀN GIANG – VÀI  GHI NHẬN
 Kha Tiệm Ly


Trường Khuyết Tật Nhân Ái Tiền Giang (TKTNA) toa lạc ở  290 Lý Thường  Kiệt P5, TP Mỹ Tho, Tiền Giang, là hiện thân của trường chuyên biệt khiếm thính
.
Đã từ lâu, Đức Cha Phaolô Bùi Văn Đọc, Giám Mục Giáo phận Mỹ Tho mong ước trong Giáo phận có một cơ sở từ thiện để góp phần với xã hội trong việc giáo dục các em khuyết tật. Niềm thao thức của Ngài đã trở thành hiện thực khi ngôi trường được xây dựng và hoàn thành vào ngày 12-04-2004, với quyết định số 256/QĐ ngày 7/4/2003 cuả UBND Thành Phố Mỹ Tho.
Đến nay trường đã đi vào hoạt động trong năm học thứ 8, với 102 (năm học 2011-2012) em học sinh khiếm thính trong độ tuổi từ 3 đến 18 tuổi ( trong đó có 98 em đang học tại trường từ lớp Mẫu giáo đến lớp Năm, 04 em theo lớp “can thiệp sớm”).Trường từ thiện được thành lập và hoạt động dưới sự bảo trợ và quan tâm của Tòa Giám mục Mỹ Tho, Cha Giám Đốc Giacôbê Hà Văn Xung, hiện đang là Cha Sở nhà thờ Chánh Tòa Mỹ Tho quản lý, với sự cộng tác tích cực của Quý Soeurs Dòng Thánh Phaolô Mỹ Tho.

Để taọ điều kiện cho các em được đến trường, đặc biệt các em ở vùng sâu – vùng xa và kinh tế gia đình các em còn nhiều khó khăn, nên nhà trường được mở ra theo diện từ thiện và chế độ nội trú.

Trường nằm trong một khung viên với diện tích 5.800m2;  gồm 1 dãy văn phòng và 2 dãy phòng học, và 1 dãy nhà ở của Quý Soeurs, tạo thành một hình vuông (kiến trúc theo kiểu trường lớp), bao bọc một sân chơi thoáng mát. Nối tiếp với dãy phòng nằm ngang là phòng sinh hoạt rộng rãi, được trang trí tao nhã thích hợp với lớp tuổi thiếu nhi.

Bên sau  trường, nối tiếp một vườn cây nhỏ là phòng ăn rộng rãi, tươm tất và sạch sẽ.

Trường có 9 lớp từ mẫu giáo đến lớp 5; gồm 98 em, được 9 giáo viên (8 nữ, một nam) chăm sóc, dạy dỗ. Như vậy trung bình mỗi giáo viên phụ trách chỉ có 10 em, nhưng điều nầy thực ra là việc không khỏe khoắn chút nào bởi tất cả các em là khiếm thính ( câm vừa điếc)!

Chúng ta thử tượng tượng, quản lý một tập thể mà không ai nói được, không ai nghe được (có em chỉ nghe được tiếng động lớn như: sấm, tiếng trống, tiếng động mạnh……!) mà tất cả đều vào khuôn phép với một thời dụng biểu hẳn hoi thì không phải là chuyện dễ dàng gì! Chị Mai, mẹ của một em nói với chúng tôi: “ Trường dạy hiệu quả lắm anh! Con tôi mới vào hơn một năm mà nó “hiểu biết” khá hơn nhiều, so với trước đây. Ở nhà dạy hoài mà nó không hiểu gì hết!” Còn anh  Tâm: “ … Vào đây con tôi thấy nó vui vẻ hơn vì có bạn bè để … “nói chuyện” với nhau”

Ngoài văn hóa, các em còn được dạy nghề theo năng khiếu hay sở thích của mình như cưa lộng, với các em nam, các em nữ thì: thêu tay, thêu máy, móc, và học vi tính cả nam, nữ, các em từ lớp Dự bị 2 đến lớp 5.

Các em cũng được tập múa như các em bình thường để chuẩn bị các dịp lễ như: Khai giảng năm học, Trung thu, Tết,Tổng kết năm học. Các em sinh hoạt cũng như các em trường mẫu giáo, mầm non khác. Và sự nhịp nhàng, đồng bộ trên sàn diễn khi mà các em không hề nghe được tiếng nhạc, đã khiến cho người xem thật bất ngờ, thán phục.

Chúng tôi nghĩ rằng với những phương pháp đặc biệt, và dạy “có hiệu quả” như vậy thì giáo viên chắc có đồng lương hậu hỉ; nhưng sơ (souer) Nguyễn Thị Sương, hiệu trưởng, cho biêt: “ Giáo viên chỉ được hưởng chút tiền gọi là bồi dưỡng, mà lại cũng thất thường, không cố định!... Việc làm của họ chủ yếu là vì lòng nhân ái thôi…”. Cô Sương xúc động tiêp: “Chúng tôi chỉ mong sao khi lớn lên, các em tự lo được cho mình…”

Và đúng như lời sơ Sương nói, từ ngày trường thành lập đến nay ( 8 năm), đã có 7 em học xong chương trình tiểu học, và đã ra đời  với chút nghề trong tay: Hai em vào làm công nhân cho Công ty SD; 2 em được vào làm cho tiệm vàng Ngọc Thẳm; và 3 em nữ đã hành nghề thêu của mình. Gia đình an tâm được phần nào.

“Về tài chánh vẫn là khó khăn hàng đầu của nhà trường. Với thu nhập bằng tiền học phí, thì nhà trường chỉ đủ “đi chợ” được có hai tuần! Thời gian còn lại, nhà trường chỉ trông cậy vào những tấm lòng của các nhà hảo tâm, các Mạnh Thường Quân, nhưng cũng vô cùng hạn hẹp. Cuối cùng nhà trường phải “cầu cứu” vào Tòa Giám Mục!” Sơ cho biết.

So với các trường mầm non khác trong thành phố, thì học phí của  TKTNA rất khiêm nhường; phải chăng là điều nghịch lí? Bởi vậy, dù sạch sẽ, nhưng cơ sở vât chất vẫn nhiều thiếu thốn: Tường cũ kĩ, có lẽ nhiều năm chưa được sơn lại; nền gạch có nơi bị vỡ chưa được sửa sang.

Nhìn vào những gương mặt ngây thơ, lẫn chút thiếu lanh lợi hơn các em bình thường cùng tuổi; với các em lớn tuổi hơn, dù rất xinh, nhưng vẻ mặt cũng không che được thoáng u buồn khi biết rằng mình phải chịu cảnh thân thể  không được vẹn toàn như bao người khác thì khó mấy ai dằn được sự xúc động ở đáy lòng!

Vào tham quan trường, người ta mới thấy cảm phục lòng bác ái của các giáo viên, của ban giám hiệu. Họ đã chịu bao cực khổ và khó khăn để chăm sóc các em với cả một tấm lòng: Lòng tự nguyện, lòng hi sinh, lòng nhân ái. Tất cả đều vĩ đại bao la.

Biết được ít nhiều đời sống thiếu thốn cùng sự hi sinh to lớn của các  giáo viên, chúng tôi liên tưởng đến những người có cuộc sống sung mãn, đã từng đêm ngật ngưỡng bên ly rượu thừa, vung tay với những đồng tiền dư dả mà không khỏi chạnh lòng! Những ly rượu thừa đó, những đồng tiền xài không đúng chỗ đó, phải chi nó biết tìm về TKTNA, thì đời sống của các giáo viên nơi đây chẳng những được cải thiện đôi phần; mà còn tiếp sức cho các em, những con người mang mảnh đời bất hạnh!



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét