5 TRUYỆN CỔ VIỆT NAM
Trích từ
Truyện Cổ Dân Gian Việt Nam
(Folk Tales of Vietnam)
Xuất bản năm 2011, nxb Văn Hố – Văn Nghệ
Cước
chú: Nhằm mục đích trẻ con Việt Nam không biết đọc tiếng Việt (hay người ngoại
quốc) biết tên nhân vật và địa danh
Việt Nam, Vương Đằng không dịch danh từ
riêng mà chỉ đôi khi giải thích ý nghĩa, địa điễm hay để người đọc Anh văn
hiểu.
LẠC LONG QUÂN & ÂU CƠ
LẠC LONG QUÂN
& ÂU CƠ
EXPLANATION = GIẢI THÍCH
Long
Nữ = King of Dragon’s daughter living in the ocean
Long
Vương = King of Dragon
Lạc
Long Quân = King descended from the dragon race of
the Lạc Việt Tribe
Ngư
Tinh = Monster like a fish.
Cẩu
Đầu Sơn = the mountain having the head of the sea
lion
Cẩu
Đầu Thủy = the river/sea having the head of the sea
lion
Bạch
Long Vĩ = the white dragon’s tail
Hồ
Tinh = Fox Devil
Cái
= main, big
Xác
Cáo = Fox Dead Body
Tây
Hồ = West Lake
Hồ
= Fox
Chiên
đàn = a kind of very big, shadowy tree having large
leaves
Mộc
Tinh = Wood Devil
Quỷ
Xương Cuồng = the Devil of Crazy Bone.
Đế
Lai = the King named Lai
Hùng
Vương = the name of the first king dynasty of
Vietnam
Bách
Việt = Hundred Vietnamese Races
Lạc
hầu = Lạc mandarin,
Lạc
tướng = Lạc general
Quan
Lang = the son of the king (= prince)
Mỵ
Nương = the daughter of the king (= princess)
Văn
Lang = the first national name of Vietnam
VOCABULARY = TỪ VỰNG
Vô
song = to surpass
Hiệu/tên
hiệu = noble alias
Tảng
đá = block of stone
Bị
nhận chìm = to be sunk
Chó
biển = sea lion
Hang
thú/sào huyệt = den
Tinh/yêu
quái = devil
Vườn
cây ăn trái = orchard
Phép
thuật/pháp thuật = supernatural power
Kiệt/đuối
sức = to be exhausted
Đầm
= marsh
Xoáy
= to swirl
Nạn
= calamity
Nhà
sàn = piled house
Sum
suê = luxuriant
Hung
ác = atrocious
Quỷ
quyệt = cunning
Chiêng
= gong
Vô
số = innumerable
Cách đây lâu đời lắm, ở Lĩnh Nam
có một thủ lĩnh tên là Lộc Tục, hiệu là Kinh Dương Vương, sức khỏe vô song, lại
có tài đi lại dưới nước như đi trên cạn. Một hôm, Kinh Dương Vương đi chơi hồ
Động Đình, gặp Long Nữ là con gái Long Vương, hai người kết thành vợ chồng và
ít lâu sau sinh được một trai, đặt tên Sùng Lãm.
Very very far from the present time,
in Lĩnh Nam there was a chief named Lộc Tục—his noble alias was Kinh Dương
Vương—whose strength surpassed everybody; and he had the skill to go on water
like on the ground. One day, Kinh Dương Vương had taken a trip to Động Đình
Lake, where he met Long Nữ who was Long Vương’s daughter; they married each
other; and for some time later they had a son named Sùng Lãm.
Lớn lên Sùng Lãm rất khỏe, một tay
có thể nhấc bổng lên cao tảng đá hai người ôm. Cũng như cha, Sùng Lãm có tài đi
lại dưới nước như đi trên cạn. Khi nối nghiệp cha, chàng lấy hiệu Lạc Long
Quân.
When Sùng Lãm grew up, he was very
strong; he could lift high a very big block of stone which two people could
measure horizontally. Like his father, Sùng Lãm had the skill to go on water
like on the ground. When Sùng Lãm succeeded to his father, he took the noble
alias as Lạc Long Quân.
Lúc bấy giờ, đất Lĩnh Nam còn hoang
vu, không một nơi nào yên ổn; Lạc Long Quân quyết chí đi du lịch khắp nơi.
At that time, Lĩnh Nam was still
deserted, no place was in peace; Lạc Long Quân determined to travel everywhere.
Đến vùng bờ biển Đông Nam, Lạc Long
Quân gặp một con cá rất lớn. Con cá nầy đã sống từ lâu đời, mình dài hơn năm
mươi trượng, đuôi như cánh bướm, miệng có thể nuốt chửng mười người một lúc. Khi
nó bơi thì sóng nổi ngất trời, thuyền bè qua lại đều bị nó nhận chìm, người
trên thuyền cũng bị nó nuốt sống. Dân chài rất sợ con quái vật ấy. Họ gọi nó là
Ngư Tinh. Chỗ ở của Ngư Tinh là một cái hang lớn ăn sâu xuống đáy biển, trên
hang có một dãy núi đá cao ngăn miền duyên hải ra làm hai vùng.
Getting to the Southeast seashore,
Lạc Long Quân encountered a giant fish. It lived for a long time; its body was
50 feet long; its tail looked alike a butterfly’s wings; its mouth could
swallow 10 persons at the same time. When swimming, it caused very high waves;
all passing boats were sunk and all people were swallowed by it. They called it
Ngư Tinh. Ngư Tinh’s residence was a large cave deep down to the bottom of the
sea; above the cave there was a range of mountain dividing the seashore into
two regions.
Lạc Long Quân quyết tâm giết loài
yêu quái, trừ hại cho dân. Lạc Long Quân đóng một chiếc thuyền thật chắc và
thật lớn, rèn một khối sắt có nhiều cạnh sắc, nung cho thật đỏ, rồi đem khối
sắt xuống thuyền chèo thẳng đến Ngư Tinh. Lạc Long Quân giơ khối sắt lên giả
cách như cầm một người ném vào miệng cho nó ăn. Ngư Tinh há miệng đón mồi. Lạc
Long Quân lao thẳng khối sắt nóng bỏng vào miệng nó. Ngư Tinh bị cháy họng vùng
lên chống cự, quật đuôi vào thuyền của Lạc Long Quân liền rút gươm chém Ngư
Tinh làm ba khúc. Khúc đầu hóa thành con chó biển. Lạc Long Quân lấy đá ngăn
biển chặn đường giết chết con chó biển, vứt đầu lên một hòn núi, nay hòn núi ấy
gọi là Cẩu Đầu Sơn; khúc mình của Ngư Tinh trôi ra xứ Mạn Cẩn, nay còn gọi là
Cẩu Đầu Thủy; còn khúc đuôi của Ngư Tinh thì Lạc Long Quân lột lấy da đem phủ
lên hòn đảo giữa biển, đảo ấy còn mang tên là Bạch Long Vĩ.
Determined to kill the monster for the sake of the
people, Lạc Long Quân made a very solid large boat; he had forged a big iron
dart with many sharp angles and burned it to red-hot; then he had brought it to
the boat and oared right away to Ngư Tinh. Lạc Long Quân had lifted the dart
and pretended to throw a person into the monster’s mouth. Ngư Tinh opened its
mouth to receive the prey. Fast and strong Lạc Long Quân threw the dart to its
mouth. Being burned in its throat, Ngư Tinh rose up to resist, hit its tail
against Lạc Long Quân’s boat. Immediately Lạc Long Quân pulled out his sword
and chopped Ngư Tinh into three parts. Its head transformed into a sea lion. Lạc
Long Quân took blocks of stone to barricade off its way and killed it; then he
threw its head on a mountain; consequently people called this mountain Cẩu Đầu
Sơn. The middle part of Ngư Tinh
drifted to Mạn Cẩn Region; now it is still called Cẩu Đầu Thủy. For Ngư Tinh’s
tail part, Lạc Long Quân had cast off its skin, then brought it to cover an island
at sea; that island was also named Bạch Long Vĩ.
Trừ xong nạn Ngư Tinh, Lạc Long Quân đến Long Biên. Ở
đây có con chồn chín đuôi sống đến hơn ngàn năm, đã thành tinh. Nó trú trong
một hang sâu, dưới chân một hòn núi đá ở phía Tây Long Biên. Con yêu này thường
hóa thành người trà trộn trong dân chúng, dụ bắt con gái đem về hang hãm hiếp. Một
vùng từ Long Biên đến núi Tản Viên, đâu đâu cũng bị Hồ Tinh hãm hại. Dân chúng
hai miền rất lo sợ, nhiều người phải bỏ cả ruộng vườn, nương rẫy, kéo nhau đi
nơi khác làm ăn.
After getting rid of Ngư Tinh’s
danger, Lạc Long Quân came to Long Biên. Here there was a fox having nine tails
which lived more than a millenium and became a devil. It lived in a very deep
den under the foot of the mountain in the west of Long Biên. This devil often
transformed into a human being who mixed in with the people; he seduced and
kidnapped young girls to its den then raped them. From the region of Long Biên
to Tản Viên Mountain, everywhere people were harmed by Hồ Tinh; many residents
had to leave their rice fields, orchards and moved to other areas for living
and working.
Lạc Long Quân thương dân, một mình
một gươm đến sào huyệt Hồ Tinh, tìm cách diệt trừ nó.
Having pity on the people, Lạc Long
Quân, alone by himself, and with his own sword, went to Hồ Tinh’s den and tried
to find a way to destroy
this
devil.
Khi Lạc Long Quân vừa tới cửa hang,
con yêu tinh thấy bóng người, liền xông ra. Lạc Long Quân liền hóa phép làm mưa
gió, sấm sét vây chặt lấy con yêu. Giao chiến luôn ba ngày ba đêm, con yêu dần
dần đuối sức, tìm đường tháo chạy, Lạc Long Quân đuổi theo chém đứt đầu nó. Nó
hiện nguyên hình là một con chồn khổng lồ chín đuôi. Lạc Long Quân vào hang cứu
những người còn sống sót, rồi sai các loài thủy tộc dâng nước sông Cái vào phá
hang. Nước sông chảy như thác, đánh băng ngọn núi, xoáy hang chồn thành một vực
sâu, người đương thời gọi là đầm Xác Cáo, đời sau mới gọi là Tây Hồ.
When Lạc Long Quân had just come to
the entrance of the den, the devil saw the human shadow and jumped out at once.
Right away Lạc Long Quân used his supernatural power to make rain, thunder, and
storm to surround it tightly. They continuously fought for three days and
nights; gradually the devil was exhausted, tried to run away. Lạc Long Quân
followed it and he chopped off its head. The devil was transformed back to its
original appearance as a giant fox having nine tails. Lạc Long Quân entered the
den and saved those who were still alive; then he commanded water-species to
augment the influx of tide from the Cái River for destroying the den. The water
ran like a waterfall, flattened the mountain out, swirled the den becoming an
abyss which the people at that time called Xác Cáo Marsh, in later generation
people have called Tây Hồ.
Dẹp yên nạn Hồ Tinh nhân dân quanh
vùng lại trở về cày cấy trên cánh đồng ven hồ và dựng nhà lập xóm trên khu đất
cao nhứt gọi là làng Hồ, đến nay vẫn còn.
After the fox calamity was pacified,
the people surrounding the area came back, cultivated on the field around Tây
Hồ; and they built houses, established the village named Hồ Village which it
has still lasted to nowadays.
Thấy dân vùng Long Biên đã được yên
ổn làm ăn, Long Lạc Quân đi ngược lên vùng rừng núi đến đất Phong Châu. Ở vùng
nầy có một cây cổ thụ gọi là cây chiên đàn, cao hàng nghìn trượng, trước kia
cành lá sum suê tươi tốt che kín cả một khoảng đất rộng; nhưng sau nhiều năm,
cây khô héo, biến thành yêu tinh, người ta gọi là Mộc Tinh. Con yêu nầy hung ác
và quỷ quyệt lạ thường. Chỗ ở của nó không nhứt định, khi thì ở khu rừng nầy,
khi thì ở khu rừng khác. Nó còn luôn luôn thay hình đổi dạng, ẩn nấp khắp nơi,
dồn bắt người để ăn thịt. Đi đến đâu cũng nghe thấy tiếng khóc than thảm thiết.
Lạc Long Quân quyết ra tay cứu dân diệt trừ loài yêu quái. Lạc Long Quân phải
luồn hết rừng nầy đến rừng kia và qua nhiều ngày gian khổ mới tìm thấy chỗ ở
của con yêu. Lạc Long Quân giao chiến với nó trăm ngày trăm đêm, làm cho cây
long đá lỡ, trời đất mịt mù mà không thắng được nó. Cuối cùng Lạc Long Quân
phải dùng đến những nhạc cụ như chiên, trống, v.v., khiến nó khiếp sợ và chạy
về phía Tây Nam, sống quanh quất ở vùng đó, người ta gọi là Quỷ Xương Cuồng.
Seeing the people in the Long Biên
area were in peace for working and living, Lạc Long Quân went up to the
mountainous region and reached Phong Châu area. There had been a century-old
tree named chiên đàn which had previously had luxubriant branches and leaves
giving shadow on a large ground; but after many years the tree had been dried,
withered and became a devil which the people called Mộc Tinh. This devil was
extraordinarily atrocious and cunning. Its shelter was not permanent, sometimes
in this jungle, other times in others. It also transformed into different
appearances hiding all over places, trapped and caught people for his meals. Everywhere
there were tragic cries and laments. Lạc Long Quân determined to destroy the
devil for saving people. Lạc Long Quân had to go through many jungles; and
finally after a lot of harship he found its shelter. Lạc Long Quân continuously
fought with the devil through one hundred days and nights, making trees
breaking, rocks falling and the place dusty and dark, but he could not overcome
it. At the end Lạc Long Quân had to use some musical instruments, such as gong
and drum, etc., so that it had gotten scared and ran toward the South West and
stayed around that region; people called it Quỷ Xương Cuồng.
Diệt xong được nạn yêu quái, Lạc
Long
Quân
thấy dân vùng nầy vẫn còn đói khổ thiếu thốn, phải lấy vỏ cây che thân, bện cỏ
tranh làm ổ nằm, bèn dạy cho dân biết cách trồng lúa nếp, lấy ống tre nấu cơm,
đốn gỗ làm nhà sàn để ở, phòng thú dữ. Lạc Long Quân còn dạy dân ở cho ra cha
con, vợ chồng. Dân cảm ơn đức ấy, xây cho Lạc Long Quân một tòa cung điện nguy
nga trên một ngọn núi cao. Nhưng Lạc Long Quân không ở, thường về quê thăm mẹ
dưới thủy phủ và dặn dân chúng rằng: “Hể có tai biến gì thì cứ gọi ta, ta sẽ về
liền!”
Putting down the devilish danger,
Lạc Long Quân saw that the people in this region still lived in poverty and
privation; they had to cover their body with the tree bark, to sleep on hay
mats; therefore, he instructed them how to cultivate sweet rice plant, how to
cook rice in a bamboo pipe, and how to cut trees and build piled houses for the
prevention of ferocious beasts. The people were grateful for his acts and built
for Lạc Long Quân a splendid castle in a high mountain. But he did not live
there long; he often came back to visit his mother at the palace under the sea
surface and reminded the people that: “Whenever there is a danger, call me, I
will be back at once.”
Lúc bấy giờ có Đế Lai từ phương Bắc
đem quân tràn xuống phương Nam. Đế Lai đem theo cả người con gái yêu rất xinh
đẹp của mình là Au Cơ và nhiều thị nữ. Thấy Lĩnh Nam phong cảnh tươi đẹp, lại
nhiều chim muông, nhiều gỗ quý, Đế Lai sai quân dựng thành đấp lũy định ở lâu
dài. Phải phục dịch rất cực khổ, dân chúng chịu không nổi, hướng về biển Đông
gọi to: “Cha ơi! Sao không về cứu chúng con!” Chỉ trong chớp mắt, Lạc Long Quân
đã về.
At that time Đế Lai from the North
brought his troops to invade the South. Đế Lai also brought along his beloved
daughter, named Âu Cơ, who was very beautiful and many maids. Realizing Lĩnh
Nam having lovely scenery, also a lot of birds, animals, and precious wood, Đế
Lai ordered his soldiers to build a fortress to stay for a long time. Having to
provide extremely miserable services, the people could not afford to anymore;
they looked toward the East Sea and called loudly: “Dad! Why didn’t you come
back to save us!” In a wink Lạc Long Quân already arrived.
Sau khi nghe dân chúng kể chuyện,
Lạc Long Quân hóa thành một chàng rất đẹp trai, có hàng trăm đầy tớ theo hầu,
vừa đi vừa hát đến thẳng chỗ Đế Lai ở. Lạc Long Quân không thấy Đế Lai ở đâu
cả, mà chỉ chỉ thấy có một cô gái nhan sắc tuyệt trần cùng vô số thị tỳ và binh
lính. Cô gái xinh đẹp đó là Âu Cơ. Thấy Lạc Long Quân uy nghi tuấn tú, nàng đem
lòng say mê, xin đi theo Lạc Long Quân. Lạc Long Quân đưa Âu Cơ về ở trong cung
điện trên núi cao của mình. Đế Lai về, không thấy con gái đâu, liền sai quân
lính đi tìm khắp nơi. Hết ngày nầy qua ngày khác, Lạc Long Quân sai hàng vạn
các ác thú ra chặn các nẻo đường, xé xác bọn chúng làm cho chúng khiếp sợ bỏ
chạy. Đế Lai đành thu quân về phương Bắc.
After hearing the story from the
people, Lạc Long Quân was transformed into a very handsome young man with
hundreds of servants who walked and sang at the same time, and they directly
went to Đế Lai’s residence. Lạc Long Quân could not see Đế Lai anywhere, but
only a girl with her beauty without compare and innumerable maids and soldiers.
That beautiful girl was Âu Cơ. Seeing Lạc Long Quân majectic, elegant, she was
madly in love with him and asked to go with him. Lạc Long Quân brought her to
live at his palace in the high mountain. Đế Lai came back; he did not find his
daughter; immediately he commanded his soldiers to look for her everywhere. From
day to day Lạc Long Quân ordered thousands of fierce beasts which blocked
roads, tore their bodies and made them to run away. Reluctantly Đế Lai had to
withdraw his troops and retreated to the North.
Lạc Long Quân ở với nàng Âu Cơ được
ít lâu thì Âu Cơ có mang, sinh ra một cái bọc. Sau bảy ngày cái bọc chứa một
trăm trứng. Mỗi trứng nở ra một đứa con trai. Trăm đứa con trai đó lớn lên như
thổi, tất cả đều xinh đẹp khỏe mạnh và thông minh tuyệt vời.
After Lạc Long Quân and Âu Cơ lived
together for a while, she was pregnant; then she bore an amniotic sac which
contained a hundred eggs. After seven days each egg hatched a male infant. These
hundred infants grew up very fast as they were blown up; all of them were
handsome, strong, and extraordinarily intelligent.
Hàng chục năm trôi qua, Lạc Long
Quân tuy sống đầm ấm bên cạnh đàn con, nhưng lòng vẫn nhớ thủy phủ. Một hôm Lạc
Long Quân từ giả Âu Cơ và đàn con, hóa thành một con rồng bay lên mây, bay về
biển cả. Âu Cơ và đàn con muốn theo Lạc Long Quân, nhưng không đi được, nên
buồn bã ở lại trên núi. Hết ngày nầy qua ngày khác, họ mỏi mắt trông chờ mà vẫn
biền biệt tăm hơi, không thấy Lạc Long Quân trở về. Nhớ chồng quá, Âu Cơ đứng
trên ngọn cao hướng về biển Đông lên tiếng gọi: “Bố nó ơi! Sao không về để mẹ
con chúng tôi sầu khổ thế nầy”.
Tens of years passed; even though
Lạc Long Quân lived in happiness with his hundred children, but his heart still
missed the palace under the sea surface. One day Lạc Long Quân said good-bye to
Âu Cơ and their children, then he was transformed into a dragon, took off to
the cloud, and flew to the sea. Âu Cơ and his group of children would have
liked to go along but they could not; therefore, sadly they had to stay in the
mountain. Day by day they waited so long, but there was no news from Lạc Long
Quân. Missing her husband so much, Âu Cơ stood on the top of a high mountain,
facing to the East Sea and called: “Oh! Father of our children! Why didn’t you
come back because I and your children are in such anguish!”
Lạc Long Quân trở về tức khắc, Âu Cơ
trách chồng:
- Thiếp vốn sinh trưởng ở núi cao,
động lớn, ăn ở với chàng sinh được trăm trai, thế mà chàng nỡ lòng bỏ đi, để
mặc mẹ con thiếp sống bơ vơ khổ não.
Immediately Lạc Long Quân came back;
Âu Cơ reproached her husband:
- Originally I was born and raised
in the high mountain and large cave; we lived together and I bore one hundred
sons; however, you had the heart to leave us and didn’t care that we were in
the situation of abandon and anguish.
Lạc Long
Quân trả lời:
- Ta là loài rồng, nàng là loài tiên, khó ở với nhau lâu
được. Nay ta đem năm mươi con về miền biển, còn nàng đem năm mươi con về miền
núi, chia nhau trị các nơi. Kẻ lên núi, người xuống biển. Nếu gặp sự gì nguy
hiểm thì bao cho nhau biết, cứu giúp lẫn nhau, đừng có quên chuyện đó.
Lạc
Long Quân responded:
- I am of the dragon race and you,
fairy race; we can’t live together so long. Now I bring fifty sons to the
seashore and you bring fifty to the mountain region so that we share each other
to govern every places. You are in the mountain and I am the in the seashore. If
we are encounting a danger, we will inform and help each other. Do not forget
that!
Rồi hai người từ biệt nhau. Trăm
người con trai đi các nơi, trở thành tổ tiên của người Bách Việt. Người con
trưởng ở lại đất Phong Châu, được tôn làm vua nước Văn Lang, lấy hiệu là Hùng
Vương. Vua Hùng Vương chia nước ra làm 15 bộ, đặt quan võ, tướng võ gọi là Lạc
hầu, Lạc tướng. Con trai vua gọi là Quan Lang, con gái vua gọi là Mỵ Nương. Ngôi
vua đời đời gọi chung một danh hiệu là Hùng Vương.
Then both bade farewell to each
other. Their hundred sons had gone to everywhere and became the ancestors of
the Bách Việt people. The oldest son stayed in Phong Châu where he was made
king of Văn Lang, alias Hùng Vương. King Hùng Vương divided the country into 15
provinces and assigned bureaucratic and martial officers who were called Lạc
hầu, Lạc tướng. The son of the king (= prince) was called Quan Lang and the
daughter (= princess), Mỵ Nương. The throne was succeeded as the Hùng Vương
dynasty.
Lạc Long Quân là người mở mang cõi
Lĩnh Nam, đem lại sự yên ổn cho dân. Vua Hùng Vương là người dựng nước Văn
Lang, truyền nối được 18 đời. Do truyền kỳ Lạc Long Quân và Âu Cơ, nên dân tộc
Việt Nam vẫn coi mình là dòng giống Tiên Rồng.
Lạc Long Quân was the developer of
Lĩnh Nam Region who had brought peace for the people. King Hùng Vương was the
founder of Văn Lang Kingdom and the Hùng Vương dynasty were succeeded through
18 kings. Due to the legend of Lạc Long Quân and Âu Cơ, the Vietnamese people
still consider they are descendants of Fairy and Dragon.
Vương
Đằng phin dịch
PHÙ ĐỔNG THIÊN VƯƠNG
PHÙ ĐỔNG THIÊN VƯƠNG
EXPLANATION = GIẢI THÍCH
Phù
Đổng Thiên Vương = Godsend King in Phù Đổng
VOCABULARY = TỪ VỰNG
Sứ
giả = messenger
Quân
xâm lược = invaders
Thiên
tướng = godsend general
Nhổ
tre = to uproot bamboo trees
Vào thời vua Hùng Vương thứ ba,
nhà Ân bên Tàu muốn xâm lăng nước Văn Lang. Vua Hùng Vương bèn lập bàn thờ và
cầu xin Lạc Long Quân giúp đỡ. Lạc Long Quân hiện lên trong giấc mơ và bảo vua
Hùng Vương hãy đi kiếm người tài giỏi ra giúp nước. Vua Hùng Vương sai sứ giả
đi khắp nơi để cầu người tài giỏi.
In the time of King Hùng Vương,
III, the Ân Dynasty in China wanted to invade Văn Lang Kingdom. King Hùng Vương
set up an altar and asked Lạc Long Quân for help. Lạc Long Quân appeared in a
dream and advised the King to search a talented person to save the country. King
Hùng Vương Vương sent his messengers throughout his kingdom to seek this
person.
Ở làng Gióng, có cậu bé 3 tuổi mà
không biết nói hay đi lại. Khi sứ giả của vua Hùng Vương đến làng, người mẹ nói
đùa với cậu bé rằng:
- Biết chừng nào con mới giúp nước
được?
Không ngờ, cậu bé đứng dậy bảo mẹ
mời sứ giả nhà vua. Khi sứ giả đến, cậu bé nói:
- Hãy về tâu với vua rằng đúc cho ta
con ngựa lớn và thanh gươm sắt. Ta sẽ phá tan quân xâm lược.
In Gióng Village, there was a
three-year-old boy who could not speak, nor walk around. When the King’s
messenger came to the village, the mother joked to her child:
- When will you be able to help our
country?
All of a sudden the child stood up
and told the mother to invite the King’s messenger. When the messenger came,
the child told him:
- Go back and ask the King to cast
for me a big horse and a sword in iron. I will destroy the invaders.
Sau khi sứ giả ra về, cậu bé bắt đầu
ăn uống thật nhiều đến nỗi nhà cậu không còn thức ăn. Biết rằng đây là vị thánh
do Lạc Long Quân gởi tới để phá giặc, dân làng họp nhau góp sức nuôi cậu bé. Cậu
bé lớn như thổi và trở thành một vị thiên tướng, gọi là Thánh Gióng. Vua Hùng
Vương khi biết chuyện Thánh Gióng bèn nhờ tất cả các thợ rèn trong nước đúc
ngựa và gươm.
After the King’s messenger left, the
boy started eating so much to such an extent that there is no more food in his
house. Knowing this was a god sent by Lạc Long Quân to defeat the enemies, the
whole villagers contributed to feed the boy. He grew up extremely fast and
became someone as a godsend general called Thánh Gióng (= the God of Gióng
Village). After knowing about the Thánh Gióng’s story, King Hùng Vương asked
all of the blacksmiths in the kingdom to cast the horse and sword.
Khi sứ giả nhà vua mang ngựa và kiếm
sắt tới, Thánh Gióng cầm gươm lên ngựa. Bỗng nhiên, ngựa sắt chuyển động phi
như bay và phun ra lửa. Rồi Thánh Gióng dẫn đầu quân Việt ra trận đánh với giặc
Ân Thánh dùng kiếm đánh giặc Ân tơi bời. Ngựa Thánh Gióng đi tới đâu, quân giặc
tan tới đó. Giặc Ân quá đông khiến gươm của Thánh Gióng bị gẫy. Thánh Gióng bèn
nhổ tre bên đường làm vũ khi giết giặc. Cuối cùng toàn bộ giặc Ân bị tiêu diệt.
When the King’s messenger brought
the
iron
horse and sword to Thánh Gióng’s house, he took the sword and mounted on the
horse. The iron horse became alive, ran as a flying bird, and spit fire. Then
Thánh Gióng led the Vietnamese troops to fight against the Ân invaders. He used
his sword to chop them up. Wherever Thánh Gióng’s horse reached, the enemies
were disintegrated. Because of the massive Ân invaders, his sword broke. He
then uprooted bamboo trees along the road and used them as weapon to kill the
enemies. Finally the whole Ân invaders were annihilated.
Xong trận, Thánh Gióng phi ngựa lên
đỉnh núi Sóc Sơn và bay lên trời. Vua Hùng Vương và dân chúng nhớ ơn Thánh
Gióng lập đền thờ ngài và gọi ngài là Phù Đổng Thiên Vương.
Finishing the battle Thánh Gióng
rode his horse on to the top of Sóc Sơn Mountain and flew to the sky. King Hùng
Vương and all Vietnamese people were grateful for his accomplishment, they
constructed a temple to worrship him and named him Phù Đổng Thiên Vương.
Vương
Đằng phin dịch
TRÒ BIẾT ƠN THẦY
STUDENT’S GRATITUDE
TO TEACHER
EXPLANATION = GIẢI THÍCH
Nghệ
An = a very big province located in the Center of
Vietnam, in the middle of Hanoi and Hue
Thám
hoa = an academic degree (classified after doctorate
and “bảng nhãn” degrees) in the king’s
examination
Bảng
nhãn = an academic degree (classified after
doctorate, but before thám hoa) in the king’s
examination
Tuần
phủ = similar to county chief
Hưng
Yên = a very small province located in the southeast
of Ha Noi
VOCABULARY = TỪ VỰNG
Nài
nĩ mãi = to keep insisting
Ứa
nước mắt = to overflow some tears in one’s eyes
Có
nghĩa với = to have moral debt to
Trung
hậu = upright and kind-hearted adj
Xưa, ông Nguyễn Đức Đạt, người
Nghệ An, trước kia dạy học, sau đỗ thám hoa và đang làm tuần phủ tỉnh Hưng Yên.
Bấy giờ, trong nước có loạn, dân gian bị cướp phá. Ông để mất của kho hơn vạn
quan tiền. Triều đình bắt ông phải bồi thường cho đủ số, không thì sẽ bị trị
tội.
In former times, Mr. Nguyễn Đức
Đạt, born in Nghệ An, formerly taught students; then he was a thám hoa holder
and was tuần phủ of Hưng Yên County. At that time, there was a rebellion in the
country; people were devastated and robbed. He was losing more than ten
thousand coins in the county bank. The government demanded him to pay it all,
if not he would be punished.
Trong khi ông đang buồn rầu suy tính
làm sao có tiền để trả, thì có những người lạ đến xin ra mắt. Những người ấy
vòng tay đứng chung quanh ông và một người đại diện nói rằng:
-
Chúng
con là học trò của thầy trước kia. Nay nghe tin thầy mắc nạn, nên
chúng
con kẻ ít người nhiều tùy theo sức mình, chung góp một số tiền để giúp thầy. Vậy
chúng con xin thầy nhận cho, thì chúng con hết sức vui mừng. Ơn thầy năng. Chúng
con không thể nào trả cho hết ơn ấy được.
While he was very sad and thinking
how to have money to pay, there were strange people asking to see him. These
people folded their arms in front of their chests, standing around him and a
representative said:
-
We
are your former students. Now we are hearing that you are in big
trouble;
therefore we contribute money together, some a lot and some a little according
to their capacity, to help you. Then, please our contribution so that we are
very happy. Your favor was so much. We could never pay it all.
Ban đầu ông từ chối; nhưng các học
trò nài nỉ mãi xin ông nhận tiền. Cuối cùng, ông cảm động đến ứa nước mắt mà nói
rằng:
-
Các
anh là người có nghĩa với thầy. Vậy thầy cám ơn tất cả các anh. Hành
động
trung hậu của các anh sẽ là một bài học quý giá cho những người mai sau.
Nhờ học trò có nghĩa với thầy mà ông
Đức Đạt khỏi tội.
At first, he refused, but the
students kept insisting to him to accept the money. Finally, he was moved to
overflow some tears in his eyes and said:
-
You
are people having moral debt to me. So I thank all of you. Your upright
and
kind-hearted action will be a precious lesson for future people.
Vương
Đằng phin dịch
BA ĐIỀU KHÓ
THREE DIFFICULT
THINGS
VOCABULARY = TỪ VỰNG
Thi
hành = to execute
Tên
nghiện rượu = drunkar
Một hôm, anh nhà quê kia ngồi một
mình nghĩ ngợi. Có một ông Thần Ác hiện lên nói rằng:
- Nhà người không cần suy nghĩ cho
lắm. Nếu nhà ngươi không làm được một trong ba điều nầy, thì ta sẽ giết nhà
ngươi. Vậy nhà ngươi phải thi hành gấp lệnh của ta. Điều thứ nhứt: Giết mẹ nhà
ngươi. Điều thứ hai: Giết em nhà ngươi. Điều thứ ba: Uống rượu.
One day, sitting alone a peasant
was thinking. There was a Bad Deity appeared and said:
- You do not need to think too much.
If you cannot do one of these three things, I will kill you. So you must
execute my order in a rush. First thing: Kill your mother. Second thing: Kill
your younger brother. Third thing: Drink.
Nói xong, ông Thần Ác biến mất. Anh
ta nghĩ: “Mẹ ta đã khó nhọc sinh ra ta, lẽ nào ta giết? Em ta với ta là ruột
thịt, ta không nỡ giết. Chi bằng ta uống rượu.
After saying, the Bad Diety
disappeared. He thought: “It’s very difficult for my Mom to born me, there is
no reason for me to kill her. My younger brother and I are brothers by birth; I
don’t have the heart to kill him. It would better for me to drink.
Từ đó, anh ta bắt đầu uống rượu. Theo
thời gian anh thường say sưa và trở thành tên nghiện rượu mỗi ngày. Và một hôm,
anh uống quá say; mẹ và em khuyên can anh bỏ rượu; anh nổi nóng, bèn lấy dao
chém chết cả hai người.
Thus, he began to drink liquors. With
the time he was often drunk and became a drunkar everyday. And one day, he was
too drunk; his mother and younger brother advised him to quit drinking; he got
very upset, then he took the big knife and chopped both of them to death.
Vương
Đằng phin dịch
KHÔNG ĐÁNG SỐNG
NOT WORTH TO
LIVE
VOCABULARY = TỪ VỰNG
Cười
ngất = to burst into convulsive peals of laughter
Thời
vận = turn of events
Sự
hối thúc = urge
Khôn
xiết = no end of . . .
Dây
thong lọng = hanging cord
Cười
đắc thắng = to burst out one’s triumphant laughter
Anh phú hộ thích cờ bạc kia đang
ngủ mơ màng thấy một ông già dữ tợn hiện đến nói rằng:
-
Người kia, ta chờ người đây. Sao người không vào tủ lấy tiền đi đánh bạc cùng
ta? Hôm qua nhà ngươi lời được mấy nghìn bạc?
In his dream, a rich man who
loved to gamble saw a fierce, old man who appeared and said:
-
Man, I’m waiting for you. Why don’t you go to take the money and go to gamble
along with me? How many thousand you won yesterday?
Anh phú hộ sợ hãi trả lời:
- Hôm qua tôi lời được hai nghìn. Sau khi ăn
uống và chia cho mấy anh em, tôi còn lại một nghìn.
Ông già nhỏ giọng:
-
Vậy thì nhà ngươi dại gì mà không đi đánh bạc nữa! Nhà ngươi sẽ lời thêm. Với
tiền lời nhà người nhà ngươi sẽ tậu thêm ruộng đất, sẽ cất thêm nhà đẹp, sẽ ăn
sung mặc sướng.
Ông già cười ngất và tiếp:
- Ta sẽ giúp nhà người phen này nữa.
The rich man was scared and
answered:
-
Yesterday
I won two thousand. After eating, drinking and sharing with some friends, I
still have a thousand.
The old man lowered his voice:
-
So don’t be stupid for not continuing to gamble again! You will win more. With
the winning money you will buy more land, will build beautiful house, will eat
well and wear nice clothes.
The old man burst into convulsive
peals of laughter and continued:
-
I will help you one more time.
Anh phú hộ mừng rỡ. Khi thức dậy,
anh thuật chuyện chiêm bao cho vợ nghe.
Quả nhiên, hôm sau anh lời được gần
vạn bạc. Anh ta mừng quá, và định bụng không cờ bạc nữa.
The rich man was very happy. When he
woke up, he told his wife about his dream.
Naturally, he won near ten thousand.
He was so pleased, and planned not to gamble anymore.
Một hôm, ông già dữ tợn ấy lại hiện
lên nói rằng:
- Người kia, thời vận nhà người còn đỏ, dại gì
mà không thừa cơ hội làm giàu?
One day, that fierce, old man
appeared again and said:
-
That man, your turn of events was still lucky, why don’t you take advantage of
this chance to be rich?
Anh ta nghe lời hối thúc của ông
già, bèn đi đến sòng bạc, quyết chơi một phen lớn. Rủi thay! Anh ta thua mất
một vạn bạc lời hôm trước và thâm thêm ba vạn nữa. Về nhà, anh ta buồn rầu khôn
xiết. Đang mơ màng anh ta thấy ông già lại hiện lên nói:
- Người kia! Sao không đi đánh nữa để gở lại? Thua
rồi ngồi đó mà buồn rầu thì dại lắm đó.
Giựt mình thức dậy, anh ta đội nón
đi vay tiền bạn. Nhưng hôm sau anh lại thua to. Bao nhiêu ruộng đất đều bán
sạch.
Listening to the old man’s urge, he
went to the gambling-den and determined to play with a lot of money. Unfortunately
he lost the ten thousand won before and thirty more thousand of money. Coming
home, he was in no end of sadness. Being in his dream, he saw the old man
appeared and said:
-
Hey man! Why don’t you go to play again to win back? After losing, then you sit
there sadly it is very stupid.
Startling and waking up, he put his
hat on and went to borrow money from his friends. But the next day he lost so
much money. All of his lands and fields were sold.
Về nhà, vợ con anh ôm anh khóc kể
thảm thiết. Bỗng ông già trước kia đem đến một sợi dây thòng lọng và nói rằng:
-
Ta sẽ giúp nhà người phen này nữa. Nhà ngươi hãy theo ta. Ta dẫn nhà ngươi đến
chỗ chết.
Nói xong, ông ta phát lên cười đắc
thắng…
Coming home, he wife and children
hugged him, and cried, lamented tragically. Suddenly the former old man brought
a hanging cord and said:
-
This time I will help you again. You should follow me. I will lead you to
death.
After speaking, the old man burst
out his triumphant laughter…
Vương
Đằng phin dịch

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét